HẠ QUYẾT TÂM TRONG NĂM MỚI
1)Năm Được Nhắc Đến Lần Đầu Trong Sáng Thế Ký 1:14
2)Hãy hòa thuận lại với Đức Chúa Trời (2Cô-rinh-tô 5:20)
3)Hãy Lợi Dụng Thì Giờ, Vì Những Ngày Là Xấu (Ê-phê-sô 5:16; Cô-lô-se 4:5)
4)Một Bắt Đầu Mới Trong Niềm Hy Vọng
Những điều học trong Kinh Thánh giúp chúng ta có tư duy theo Kinh Thánh, thực chất khoa học theo sau Kinh Thánh. Kinh Thánh là tiêu chuẩn. Hệ thống suy nghĩ tư duy chúng ta như tòa nhà Domino vậy, đức tin chúng ta là hay vọng chắc chắn dựa trên các sự kiện không thấy được, nhưng biết chắc chắn vững vàng (Hê-bê-rơ 11:1), nên cám ơn Chúa cho Lời Chúa là vững bền đời đời để chúng ta neo đậu.
Sự dạy dỗ lành mạnh, nghĩa là đúng với Kinh Thánh, vô cùng quan trọng. Những sự sai lệch trong cách hiểu Lời Chúa, quyết định vận mệnh thuộc linh chúng ta.
1)Năm Được Nhắc Đến Lần Đầu Trong Sáng Thế Ký 1:14
Ngày thứ nhất Chúa phán hãy có sự sáng. Ánh sáng để phân rẽ ngày và đêm.
Ánh sáng ngày thứ tư phát ra từ các vì sáng trong khoảng không trên trời, đặng phân ra ngày với đêm, và dùng làm dấu để định thì tiết, ngày và năm (Sáng thế ký 1:14)
17 Đức Chúa Trời đặt các vì đó trong khoảng không trên trời, đặng soi sáng đất, 18 đặng cai trị ban ngày và ban đêm, đặng phân ra sự sáng với sự tối. Đức Chúa Trời thấy điều đó là tốt lành. 19 Vậy, có buổi chiều và buổi mai; ấy là ngày thứ tư. (Sáng thế ký 1:17-18)
Từ góc quan sát chúng ta đặt, quyết định tư duy suy nghĩ chúng ta. Người Israel nghĩ rằng một ngày bắt đầu vào lúc mặt trời lặn, sau hoàng hôn. Còn tư duy chúng ta thì nghĩ rằng ngày bắt đầu vào lúc mặt trời mọc (khác nhau giữa phương đông và phương tây, morgenland und Abendland).
Các ngày trong tuần lễ sáng tạo của Đức Chúa Trời đối xứng (chiasm) với nhau. Trong Kinh Thánh Hê-bê-rơ chúng theo một mô hình có cấu trúc chặt chẽ. Mỗi ngày trong ba ngày đầu tiên chuẩn bị một khung cảnh, trong khi mỗi ngày trong ba ngày tiếp theo lấp đầy khung cảnh đó. Mục đích của nó để nhấn mạnh ý tưởng rằng các thiên thể không phải là thần thánh, chúng được tạo ra bởi Đức Chúa Trời duy nhất
ý tưởng về ánh sáng tồn tại trước mặt trời và các vì sao có vẻ ngược đời, nhưng theo khoa học hiện đại (vụ nổ Bigbang) thì điều đó không quá xa vời.
Kinh Thánh khẳng định rằng những “vì sáng” này không phải là các vị thần, mà chỉ là những tạo vật do một Đức Chúa Trời duy nhất, chân thật tạo ra.
Cũng như thuật chiêm tinh, tên các chòm sao, cung hoàng đạo, không hề có trong ý tưởng Đấng Tạo Hóa. Sáng thế ký 1 nói rõ cho chúng ta, trong sự sáng tạo của Đức Chúa Trời không có phong thủy, 12 con giáp …, không có Thiên Can, Địa Chi như giáp ất bính….
Nghĩa là không có năm con vật này nọ, … Kinh Thánh không nói tuổi con khỉ là khổ, còn tuổi ngựa là phi… Niềm tin này dựa trên phong thủy huyền bí, không dựa trên Lời vững bền của Đức Chúa Trời. Rô-ma 1 Phao-lô nói rõ về việc con người đã chối bỏ Chúa và xưng các loài điểu thú, côn trùng là thần như thế nào.
Cho nên bói toán tử vi, số mệnh, xem ngày lành tháng tốt, xem sao đều là niềm tin vào những điều mơ hồ. Niềm tin chắc chắn là gì? Là dựa trên sự không rúng động, Đó là Lời Kinh Thánh, một chấm một nét không thể qua đi, dù trời đất có qua đi. (Ma-thi-ơ 5:18)
Có thể câu hỏi: Liệu điều chúng ta tin có phải là gốc hay không ? hay là đạo ngoại? vậy thì hãy luận về nguồn gốc muôn vật: chúng ta nhận biết Đức Chúa Trời qua vũ trụ, thiên nhiên. Quan sát chúng ta biết có tác giả đằng sau đó tạo dựng nên muôn vật. Tại sao trái tim chúng ta rung động trước sự vĩ đại của muôn vật, vì đó là công việc Ngài, Đấng Tạo Hóa, chủ, tác giả của con người (cha mẹ sinh con, Trời sinh tính). Con người biết Đức Chúa Trời qua lương tâm, khi con người làm ác lương tâm lên tiếng, cáo trách, cắn rứt. Chúng ta biết có Đức Chúa Trời qua Lời Kinh Thánh. Qua hàng nghìn năm, đây là quyển sách duy nhất, vẫn luôn là cuốn sách được nhiều người quan tâm nhất. Đức Chúa Trời là Chúa của trật tự, là Đức Chúa Trời của sự sống. Ngài không phải là vị thần ngẫu hứng, ngẫu nhiên và lộn xộn. Lời Ngài phán với muôn vật, Ngài đưa các qui luật tự nhiên vào công trình Ngài (châm ngôn 8). Có thể chúng ta thắc mắc, vậy tại sao Ngài không bày tỏ hết cho chúng ta? Nếu như vậy Ngài không phải là Đức Chúa Trời nữa, vì nếu chúng ta nhìn thấy Ngài đều sẽ chết. Đức Chúa Trời bày tỏ dần dần trong từng giai đoạn, theo ý muốn tể trị của Ngài. Phục truyền 29:29 Những sự bí mật thuộc về Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta; song những sự bày tỏ thuộc về chúng ta, và con cháu chúng ta đời đời, để chúng ta làm theo mọi lời của luật pháp nầy. Châm ngôn 25:2 Giấu kín việc nào, ấy là vinh hiển của Đức Chúa Trời; Nhưng dò xét điều nào, ấy là vinh hiển của các vua.
Tại sao lương tâm chúng ta cắn rứt? dân gian có câu nói: “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời” Kinh Thánh cho biết rằng tất cả chúng ta đều phạm tội với Trời (Đấng Tạo Hóa). Nguyên nhân không phải mỗi cá nhân, mà vì con người đầu tiên đã sa ngã, từ trước vua Hùng, A-đam và Ê-va đã phạm tội và bị đuổi khỏi vườn Ê-đen, mà chính Đức Chúa Trời tạo dựng cho họ. Rô-ma 3:23 vì mọi người đều đã phạm tội, thiếu mất sự vinh hiển của Đức Chúa Trời.
Bởi tội lỗi đã cắt đứt mối quan hệ con người và Đức Chúa Trời. Như con cái không biết cha, mẹ. Con người tội lỗi không biết Đấng Tạo Hóa và không thờ phượng Ngài đúng. Bạn nghĩ sao nếu vợ bạn ở đó, mà bạn nói chuyện với nàng chỉ qua bức ảnh, hay bức tượng của cô? Chắc chắn là thần kinh có vấn đề.
Mà câu chuyện con người là như vậy. Ra đời với tiếng khóc, con người rong ruổi tìm kiếm lẽ sống, như cá hồi lội ngược về nguồn suối, như đàn chim bay đi di cư, cuộc đời người như lữ khách bên đường, đời là bể khổ, cuộc sống vô thường. Mong tìm được ý nghĩa tôi từ đâu đến, sống để làm gì? Tôi sẽ đi đâu về đâu, khi trần gian như quán trọ? Con người cứ tìm kiếm thứ gì đó trong cuộc đời, hồ hởi với cái gọi là bắt đầu mới, như con sâu thành con nhộng trong cái kén để rồi hóa bướm, vòng đời lại xoay vần. Cho đến một ngày …
2)Hãy Hòa Thuận Lại Với Đức Chúa Trời (2Cô-rinh-tô 5:20)
Câu trả lời không từ sự khôn ngoan con người, mà từ bên ngoài khả năng của con người. Một người trong vũng đầm lầy không thể tự cứu mình, mà phải cần có một sự giải cứu đến từ bên ngoài. Không phải bằng phép biến hóa thần thông, mà bởi sự nhân từ, thương xót và công bình.
Gi 3:16 Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời. Dù số phận con người không lối thoát, bế tắc tuyệt đối, hư mất mãi mãi, nhưng Đức Chúa Trời của tình yêu thương đã tìm ra giải pháp, không gì quá khó cho Đức Chúa Trời!
2Cô-rinh-tô 5: 21Đức Chúa Trời đã làm cho Đấng vốn chẳng biết tội lỗi trở nên tội lỗi vì chúng ta, hầu cho chúng ta nhờ Đấng đó mà được trở nên sự công bình của Đức Chúa Trời. Có người hỏi, tại sao Chúa Giê-xu phải chết, nếu Ngài là Đức Chúa Trời, đáng lẽ Ngài không cần phải chết, vẫn cứu được chúng ta, thì mới tài tình. Câu trả lời đơn giản thôi, bởi vì Ngài vừa yêu thương chúng ta, và cũng vừa là Đấng Công Bình. Đức Chúa Trời không nhận hối lộ bằng của tế lễ của con người để cứu họ. Để được tha tội, phải có sự đổ huyết. Và tiền công tội lỗi là sự chết, tất cả mọi người phải chết một lần, sau đó là sự phán xét. Chúa Giê-xu phán Con người đã đến tìm và cứu kẻ bị mất (Lu-ca 19:10). Sự đáp ứng Chúa mong đợi từ mọi người: Mác 16:16 Ai tin và chịu phép báp têm, sẽ được rỗi; nhưng ai chẳng tin sẽ bị đoán phạt.
Khi chúng ta ăn năn với Chúa và được Ngài tha tội, chúng ta có một lương tâm tốt với Chúa. Sự ăn năn là ơn Chúa ban cho, bởi công việc Chúa Giê-xu đã làm trọn trên thập tự giá (công vụ 5:31; Công vụ 11:18; Rô-ma 2:4). Mưu sự tại nhân, thành sự tại Thiên. Điều cần kíp cho tất cả các dân tộc nói chung và người Việt nam nói riêng là làm hòa lại với Đức Chúa Trời. con người thường nghĩ rằng tôi phải cố gắng giữ hòa bình, nhưng họ cài then bằng súng đạn, và âm mưu. Nhưng Đức Chúa Trời kêu gọi rằng sự hòa bình Ngài đã làm xong. Cuộc chiến vật lộn với sinh lão bệnh tử, với lòng tham, sự giận dữ, cay đắng, sự ngu tối đã kết thúc trên thập tự giá của Chúa Giê-xu. Sự chết đã bị thua, tội lỗi đã được trả giá. Chúa Giê-xu đã sống lại từ cõi chết. Ê-phê-sô 2: 17 Ngài lại đã đến rao truyền sự hòa bình cho anh em là kẻ ở xa, và sự hòa bình cho kẻ ở gần. Cô-lô-se 1: 20 và bởi huyết Ngài trên thập tự giá, thì đã làm nên hòa bình, khiến muôn vật dưới đất trên trời đều nhờ Ngài mà hòa thuận cùng chính mình Đức Chúa Trời.
Việc chúng ta cần là tin nhận, đáp ứng với sự cáo trách của Đức Thánh Linh: Hãy hòa thuận lại với Đức Chúa Trời (2Cô-rinh-tô 5:20). Kêu Trời nằm trong tiềm thức người việt. Tin mừng là khi chúng ta nghe Lời phúc âm rao giảng và kêu cầu Danh Chúa Giê-xu, thì chúng ta được cứu.
Được hòa thuận lại với Đức Chúa Trời nghĩa là đáp lại tiếng gọi yêu thương của Đức Chúa Trời, Đấng đã yêu chúng ta trước. Chúng ta hãy yêu kính Đức Chúa Trời và yêu người lân cận như mình.
3)Hãy Lợi Dụng Thì Giờ, Vì Những Ngày Là Xấu (Ê-phê-sô 5:16; Cô-lô-se 4:5)
Vậy năm mới này chúng ta làm gì? Nét đẹp văn hóa việt là khai bút đầu năm. Chúng ta nên bắt đầu năm mới bằng sự hạ quyết tâm dâng đời sống lên Chúa một cách mới. Jonathan Edwards (1703–1758) đã viết một loạt các “Quyết tâm” trong năm mới, nhưng trước hết là tìm kiếm vinh quang của Chúa và chống lại tội lỗi. Sau đó những quyết tâm Jonathan nêu ra bao gồm mong muốn sống kỷ luật và tiết độ, không lãng phí thời gian và giữ gìn sự tiết độ trong ăn uống. Tuy nhiên phần lớn các quyết tâm con cái Chúa làm cho năm mới chỉ là thuộc về thể chất trước hết, và chúng ta không nên như vậy, hãy đặt Chúa lên đầu tiên. Hãy tìm biết ý muốn Chúa.
Nhiều cơ đốc nhân đặt ra quyết tâm là cầu nguyện nhiều hơn, đọc Kinh Thánh đều hơn, học thuộc thêm những câu Kinh Thánh, chương Kinh Thánh, đi thờ phượng đều hơn. Điều đó rất tốt. Tuy nhiên nó cũng thường thất bại như những quyết tâm thuộc thể vậy. Như chúng ta quan sát lúc đầu nguồn gốc của năm trong Sáng thế ký 1, tối giao thước 31.12 giống những ngày khác, không có quyền năng, linh thiêng nào cả. Cũng không có sức mạnh đặc biệt nào trong cái gọi là hạ quyết tâm trong năm mới, nếu chúng ta dùng sức riêng (người việt hơi khác là khai bút đầu xuân, viết ra lời ước nguyện cho năm mới) Tất cả đều bắt đầu từ động cơ của chúng ta, nguồn đó là bởi sự đáp ứng sự kêu gọi trên Trời hay tiếng gọi của thế gian. Phải chăng lời khẩn xin chúng ta là xin Chúa thánh hóa động cơ trong con, khao khát Ngài hơn.
Đầu thế kỷ 20 khi phim ảnh được phát mình, được gọi là màn trình diễn ánh sáng (Lichtspiel). Kể từ đó mê hoặc con người, bằng những phim dài tập, những câu chuyện huyền thoại không hồi kết, gây nghiện. Không có gì mới dưới mặt trời. Các ngày chúng ta đang sống là xấu và gian ác càng gia tăng, như Nô-ê trong ngày của ông đã giữ lòng tin kính, thì Phao-lô cũng khuyên người Ê-phê-sô hãy tận dụng thời gian, vì những ngày là gian ác.
4)Một Bắt Đầu Mới Trong Niềm Hy Vọng. Lời Kinh Thánh then chốt (Losung) cho năm nay là Đấng Ngự Trên Ngôi Phán Rằng: Nầy, TA LÀM MỚI LẠI HẾT THẢY MUÔN VẬT (Khải huyền 21:5).
Ban đầu Đức Chúa Trời tạo dựng Trời và Đất, và Ngài phán mọi sự đều rất tốt lành. Nhưng con người đã phạm tội và làm hỏng công trình sáng tạo của Đức Chúa Trời. thế gian không còn tốt đẹp nữa. Từ Sáng thế ký 3 đến thời điểm hôm nay và trong Khải huyền 20 con người đều phải trải qua tội lỗi và sự chết (Rô-ma 5:12). Chúa Giê-xu, Ngài đã đi qua trũng bóng chết, Chúa Giê-xu vì chúng ta nếm sự chết (Hê-bê-rơ 2:9), nhưng ba ngày sau Chúa Giê-xu đã sống lại từ cõi chết. Đức Chúa Trời hứa ban một Trời Mới, Đất Mới, tại đó không còn sự đau khổ, dục vọng, tội lỗi, sự chết. Tại đó chúng ta được gặp Đấng Cứu Chuộc, Chúa Giê-xu mà chúng ta hằng mong đợi, đúng vậy không? Câu hỏi hôm nay là không phải người bên cạnh mong đợi Ngài, mà hãy tự hỏi lòng mình: tôi có thật mong đợi gặp Đấng Cứu Chuộc của tôi không. Thực tế là dù chúng ta có mong hay không, thì ngày đó cũng chắc chắn đến, như mặt trời sớm mai. Tuy nhiên niềm hy vọng này đem lại cho chúng ta đức tin mong được gần Chúa hơn. Là động cơ thúc đẩy chúng ta sẵn lòng bước đi trong những việc lành Chúa sắm sẵn cho chúng ta làm theo, Sự hy vọng thánh hóa chúng ta (1Phi-e-rơ 3:15, 1Giăng 3:3 Ai có sự trông cậy đó trong lòng, thì tự mình làm nên thanh sạch (BHĐ thì phải giữ mình thanh sạch), cũng như Ngài là thanh sạch). Vì Sự chết là vua của sự kinh hoàng không còn đáng sợ nữa. Đau khổ, mất mát khó khăn, tất cả mọi sự hiệp lại đều ích lợi cho người yêu mến Chúa. Đúng nghĩa câu nói: tình yêu thương không bao giờ thất bại, chẳng hư mất bao giờ, với điều kiện chỉ trong Chúa Giê-xu thôi. Amen!