Ê-sai 47 BÀI HỌC VỀ BA-BY-LÔN

Ê-sai 47 BÀI HỌC VỀ BA-BY-LÔN

video

1)BẢN TÓM TẮT

2)ĐIỂM GIẢNG DẠY

3)NHỮNG ỨNG DỤNG THỰC TẾ

4)CON NGƯỜI

5)ĐỊA ĐIỂM

6)SỰ KIỆN

7)ĐIỂM CẦU NGUYỆN

8)CÂU HỎI NGHIÊN CỨU KINH THÁNH

9)ĐỀ TÀI

10)CHỦ ĐỀ

1)BẢN TÓM TẮT

Sự Sỉ Nhục Của Babylon

Ê-sai 47 là một lời nhắc nhở rõ ràng rằng quyền lực, sự khôn ngoan và sự dựa dẫm vào bản thân chỉ là phù du và dễ sai lầm. Đức Chúa Trời, với quyền năng và sự khôn ngoan vô hạn của Ngài, nắm giữ thẩm quyền tối cao trên mọi vương quốc trên đất. Điều này thách thức chúng ta phải khiêm nhường, thể hiện lòng thương xót, tin cậy vào sự khôn ngoan của Chúa hơn là sự khôn ngoan của chính mình, và nhớ rằng kế hoạch và công lý của Ngài cuối cùng sẽ chiến thắng.

Phần 1: Sự Sỉ Nhục Của Babylon (Các câu 1-3)

Chương này mở đầu bằng lời kêu gọi Trinh Nữ Con Gái Babylon xuống khỏi ngai vàng và ngồi xuống đất. Điều này báo hiệu sự ô nhục và sỉ nhục sắp xảy ra mà Babylon sẽ phải đối mặt. Sự trần truồng của bà sẽ bị phơi bày, và sự xấu hổ của bà sẽ bị nhìn thấy, tượng trưng cho việc phơi bày những hành vi gian ác và sự mất mát phẩm giá cùng quyền lực của bà.

Phần 2: Sự báo thù của Chúa (Các câu 4-7)

Đức Chúa Trời tái khẳng định quyền năng và thẩm quyền của Ngài với tư cách là Đấng Thánh của Israel, Đấng sẽ mang đến sự báo thù. Ngài khiển trách Babylon vì không thương xót và áp bức dân Ngài không ngừng, đối xử tàn nhẫn với người già cả.

Phần 3: Hậu quả của sự kiêu ngạo và tự phụ (Các câu 8-11)

Babylon, với lòng kiêu ngạo, tin rằng mình bất khả xâm phạm và bất tử. Nàng dựa vào lạc thú và trí tuệ, không màng đến khả năng mất đi người thân yêu hay đối mặt với thảm họa. Chúa cảnh báo rằng những tai họa này sẽ ập đến bất ngờ, theo cách mà nàng không thể lường trước được.

Phần 4: Sự vô hiệu của các nhà thông thái Ba-by-lôn (Các câu 12-15)

Babylon sau đó bị thách thức triệu tập các phù thủy và nhà chiêm tinh để cứu mình khỏi thảm họa đã được tiên tri. Tuy nhiên, Chúa tuyên bố những nỗ lực của họ là vô ích, càng chứng minh thêm sự hạn chế của các thế lực trần gian và sự vô ích của việc tin tưởng vào chúng.

Ê-sai 47 là một chương hấp dẫn trong Sách Ê-sai. Chương này nêu bật lời tiên tri của Đức Chúa Trời về sự sụp đổ của Ba-by-lôn, biểu tượng của quyền lực và sự kiêu ngạo của thế gian. Chương này nhắc nhở chúng ta về quyền tối thượng tuyệt đối của Đức Chúa Trời và sự trừng phạt không thể tránh khỏi của Ngài dành cho những kẻ tự tôn mình lên trên luật pháp và quy định của Ngài.

 

2)ĐIỂM GIẢNG DẠY

Sự Sỉ Nhục Của Babylon

Ê-sai 47:1-3 mô tả sự sa ngã của Babylon, nơi người con gái đồng trinh của Babylon bị hạ xuống ngồi trong bụi đất. Hình ảnh này làm nổi bật sự đảo ngược hoàn toàn vận mệnh của một thành phố từng tự cho mình là bất khả chiến bại.

Sự Phán Xét của Đức Chúa Trời đối với Sự Kiêu Ngạo
Trong các câu 7-9, sự kiêu ngạo của Babylon bị lên án. Thành phố tin rằng họ sẽ mãi mãi là một nữ hoàng và không cân nhắc đến hậu quả của hành động của mình. Điều này đóng vai trò như một lời cảnh báo về mối nguy hiểm của sự kiêu ngạo và tự phụ.

Sự Vô Ích của Sự Thờ Hình Tượng và Ma Thuật
Các câu 12-13 chế giễu sự phụ thuộc của Babylon vào ma thuật và chiêm tinh học, nhấn mạnh rằng những thực hành này không thể cứu họ khỏi sự phán xét của Đức Chúa Trời. Điều này nhấn mạnh sự vô ích của việc tin cậy vào bất cứ điều gì khác ngoài Đức Chúa Trời.

Sự Chắc Chắn của Lời Đức Chúa
Trời Chương này kết thúc bằng lời tuyên bố về sự phán xét của Đức Chúa Trời (câu 15), khẳng định rằng lời Ngài là cuối cùng và không thể thay đổi. Điều này nhắc nhở chúng ta về độ tin cậy và thẩm quyền của những lời hứa và lời cảnh báo của Đức Chúa Trời.

 

3)NHỮNG ỨNG DỤNG THỰC TẾ

Rèn luyện sự khiêm nhường
. Hãy suy ngẫm về những khía cạnh trong cuộc sống mà lòng kiêu ngạo có thể đã bén rễ. Hãy cố gắng rèn luyện sự khiêm nhường bằng cách thừa nhận quyền tể trị của Chúa và sự lệ thuộc của bạn vào Ngài.

Tin cậy nơi một mình Chúa
. Hãy đánh giá xem bạn đặt niềm tin của mình vào đâu. Bạn có dựa dẫm vào thần tượng hay vào một tập tục nào trong đời sống hơn là vào Chúa không? Hãy cam kết tin cậy nơi một mình Chúa để được hướng dẫn và an toàn.

Hãy lắng nghe những lời cảnh báo của Chúa
. Hãy nghiêm túc xem xét những lời cảnh báo trong Kinh Thánh. Hãy sử dụng chúng như những cơ hội để tự vấn và ăn năn, điều chỉnh cuộc sống của bạn theo ý muốn của Chúa.

 

4)CON NGƯỜI

1.Con gái đồng trinh của Babylon
Đây là hiện thân của thành phố Babylon, được miêu tả là một thiếu nữ sắp phải chịu sự sỉ nhục và mất đi địa vị. Thuật ngữ “trinh nữ” (tiếng Hê-bê-rơ: בְּתוּלָה, ^bethulah^) biểu thị sự trong trắng và địa vị chưa bị xâm phạm, sắp bị tước đoạt do sự phán xét sắp xảy ra.

2.Con gái của người Canh-đê
Một cách ám chỉ khác về Babylon, nhấn mạnh bản sắc của nó là một phần của đế chế Canh-đê. Người Canh-đê nổi tiếng với sự khôn ngoan và chiêm tinh học, điều này sau đó bị chỉ trích trong chương này.

3.Đấng Cứu Chuộc của Chúng Ta
Điều này ám chỉ đến CHÚA Toàn Năng, Đấng Thánh của Israel, người được đối chiếu với các thần tượng và thần tượng giả của Babylon. Thuật ngữ “Đấng Cứu Chuộc” (tiếng Hê-bê-rơ: גֹּאֵל, ^go’el^) biểu thị người giải cứu hoặc cứu rỗi, làm nổi bật vai trò của Chúa trong việc giải cứu dân Ngài.

 

5)ĐỊA ĐIỂM

1.Babylon
Babylon là trọng tâm của Ê-sai 47 , đại diện cho một thành phố hùng mạnh và kiêu hãnh, nhưng lại phải chịu sự sỉ nhục và phán xét. Chương này nói về sự sụp đổ của Babylon khỏi vị thế quyền lực và xa hoa của nó. Trong tiếng Hê-bê-rơ gốc, “Babylon” là “בָּבֶל” (Bavel), theo lịch sử ám chỉ thành phố và đế chế cổ đại nổi tiếng với sự giàu có và ảnh hưởng.

2.Canh-đê
được nhắc đến là vùng đất gắn liền với Babylon. Người Canh-đê nổi tiếng với sự thông thái và thuật chiêm tinh, những thứ bị lên án trong chương này. Trong tiếng Hê-bê-rơ, “Canh-đê” là “כַּשְׂדִּים” (Kasdim), ám chỉ những người dân và vùng đất từng là một phần của Đế chế Babylon.

 

6)SỰ KIỆN

1.Sự sỉ nhục của Babylon
Babylon được gọi là “ngồi trong bụi đất” và “ngồi trên đất không có ngai vàng” (Ê-sai 47:1 Hỡi con gái đồng trinh của Ba-by-lôn, hãy xuống ngồi trong bụi đất! Hỡi con gái người Canh-đê, hãy ngồi dưới đất, ngươi chẳng có ngôi nữa! Vì từ nay về sau, ngươi sẽ không được xưng là dịu dàng yểu điệu nữa đâu). Điều này biểu thị sự mất mát quyền lực và uy tín. Chữ tiếng Hê-bê-rơ “bụi đất” (עָפָר, `aphar`) thường tượng trưng cho sự sỉ nhục và thất bại.

2.Sự tước đoạt vinh quang của Babylon
Babylon được bảo “hãy bỏ mạng che mặt, lột váy, để lộ đùi, lội qua các dòng suối” (Ê-sai 47:2 Hãy lấy cối xay và đi xay bột; hãy bỏ lúp, vén vạt áo đi, để trần chân, đặng lội qua sông.). Hình ảnh này ám chỉ sự phơi bày và yếu đuối của Babylon, khi thành phố bị tước đoạt vinh quang và danh dự trước đây.

3.Sự báo thù của Chúa
Chúa tuyên bố: “Ta sẽ báo thù; Ta sẽ không tha cho một ai” (Ê-sai 47:3 Sự lõa lồ của ngươi phải tỏ ra, sự sỉ nhục ngươi sẽ bị thấy! Ta sẽ làm sự báo cừu, không chừa ai hết). Điều này nhấn mạnh vai trò của Chúa là thẩm phán thần thánh, Đấng sẽ không khoan nhượng trong sự phán xét của Ngài đối với Babylon. Gốc tiếng Hê-bê-rơ của “báo thù” (נָקָם, naqam) nhấn mạnh ý tưởng về sự trừng phạt.

4.Sự mất mát địa vị của Babylon
Babylon được mô tả là “không còn được gọi là nữ hoàng của các vương quốc” (Ê-sai 47:5 BHĐ Hỡi con gái Canh-đê, hãy ngồi yên lặng, và rút vào bóng tối! Vì ngươi sẽ không còn được gọi là nữ hoàng của các vương quốc.). Điều này đánh dấu sự kết thúc của sự thống trị và ảnh hưởng của Babylon đối với các quốc gia khác.

5.Hồi tưởng về sự tàn ác của Babylon
Đức Chúa Trời nhớ lại cách đối xử khắc nghiệt của Babylon đối với dân Ngài, nói rằng, “ngươi chẳng từng dùng sự thương xót đối với chúng nó” (Ê-sai 47:6). Điều này đóng vai trò như một lời nhắc nhở về tội lỗi trong quá khứ của Babylon và biện minh cho sự phán xét sắp xảy ra của nó.

6.Sự an toàn giả tạo của Babylon
Babylon bị buộc tội cảm thấy an toàn trong sự gian ác của mình, nói rằng, “Ta đây, ngoài ta chẳng còn ai!” (Ê-sai 47:8). Điều này phản ánh sự kiêu ngạo và tự lừa dối của Babylon, tin rằng mình bất khả chiến bại.

7.Sự sụp đổ đột ngột của Babylon
Lời tiên tri tuyên bố rằng “Vậy nên tai vạ sẽ lâm trên ngươi, mà chẳng biết từ đâu; hoạn nạn sẽ đến cho ngươi, mà chẳng trừ được; sự hủy diệt xảy ra thình lình, ngươi không thể liệu trước” (Ê-sai 47:11). Điều này cho thấy bản chất đột ngột và không thể tránh khỏi của sự sụp đổ của Babylon.

8.Sự vô ích của các phép thuật của Babylon
Việc Babylon dựa vào các phép thuật và bùa chú bị lên án, vì chúng sẽ không cứu thành phố khỏi sự hủy diệt (Ê-sai 47:12-13 Vậy ngươi hãy đứng lên, dùng những tà thuật với vô số phù chú mà ngươi đã tập từ khi thơ ấu! Có lẽ ngươi sẽ được lợi ích; và có lẽ nhân đó ngươi sẽ nên đáng sợ chăng? ¹³ Ngươi đã nhọc sức vì cớ nhiều mưu chước. Vậy những kẻ hỏi trời, xem sao, xem trăng mới mà đoán việc ngày sau, bây giờ hãy đứng lên và cứu ngươi cho khỏi những sự xảy đến trên ngươi.). Từ tiếng Hê-bê-rơ có nghĩa là “phép thuật” (כְּשָׁפִים, keshafim) làm nổi bật bản chất lừa dối và bất lực của những thực hành này.

9.Sự phán xét không thể tránh khỏi
Chương này kết thúc với sự chắc chắn về sự phán xét của Babylon, vì “Kìa, những sự mà ngươi đã làm khó nhọc thì đã trở nên như vậy: những kẻ buôn bán với ngươi từ thuở nhỏ, ai về chỗ nấy, chẳng ai đến cứu ngươi hết! ” (Ê-sai 47:15). Điều này nhấn mạnh tính chung cuộc và không thể tránh khỏi của sắc lệnh của Chúa đối với Babylon.

KẾT NỐI VỚI CÁC CÂU KINH THÁNH BỔ SUNG

Châm Ngôn 16:18 BHĐ “Sự kiêu ngạo đi trước sự hủy diệt, Và tính tự cao đi trước sự sa ngã.” Câu này lặp lại chủ đề kiêu ngạo dẫn đến sự sụp đổ, như đã thấy trong câu chuyện về Ba-by-lôn.

Giê-rê-mi 50:31-32 BHĐ ³¹ Chúa là Đức Giê-hô-va vạn quân phán: “Nầy, hỡi dân kiêu ngạo! Ta chống lại ngươi; Vì ngày ngươi đã đến, là thời điểm Ta trừng phạt ngươi. ³² Kẻ kiêu ngạo sẽ sẩy chân vấp ngã, không ai đỡ nó dậy. Ta sẽ châm lửa đốt các thành nó, lửa sẽ thiêu nuốt mọi thứ chung quanh nó.”
Những câu này cũng tiên tri về sự sụp đổ của Ba-by-lôn, củng cố thông điệp về sự phán xét của Đức Chúa Trời đối với lòng kiêu ngạo và sự thờ hình tượng.

Khải Huyền 18:2 BHĐ Thiên sứ kêu lớn tiếng: Ba-by-lôn vĩ đại đã sụp đổ, đã sụp đổ rồi! Nó đã trở nên sào huyệt của các quỷ, hang ổ của các tà linh, và các loài chim ô uế, đáng ghét.
Ba-by-lôn vĩ đại đã sụp đổ” Câu Kinh Thánh Tân Ước này kết nối sự sụp đổ lịch sử của Ba-by-lôn với sự phán xét chung cuộc dành cho các hệ thống thế gian chống đối Đức Chúa Trời.

 

7)ĐIỂM CẦU NGUYỆN

Cầu nguyện cho sự khiêm nhường.
Xin Chúa soi sáng những điểm kiêu ngạo trong đời sống bạn và giúp bạn vun trồng tinh thần khiêm nhường và nương tựa vào Ngài.

Tìm kiếm sự hướng dẫn của Chúa.
Cầu nguyện cho sự sáng suốt để nhận ra và loại bỏ mọi thần tượng hay sự bảo đảm giả tạo trong đời sống bạn, đặt trọn niềm tin nơi Chúa.

Cầu thay cho các quốc gia
. Cầu nguyện cho các nhà lãnh đạo và quốc gia trên thế giới, để họ nhận ra quyền tối thượng của Chúa và từ bỏ sự kiêu ngạo cùng sự thờ ngẫu tượng, để tìm kiếm sự khôn ngoan và hướng dẫn của Ngài.

 

8)CÂU HỎI NGHIÊN CỨU KINH THÁNH

1.Sự sụp đổ của Babylon minh họa như thế nào cho chủ đề về công lý và sự trừng phạt của Chúa trong Ê-sai 47?

2.Lòng kiêu hãnh và sự tự tin của Trinh nữ Babylon đã góp phần vào sự sụp đổ của bà như thế nào?

3.Ê-sai 47 thách thức niềm tin vào quyền năng và sự khôn ngoan của thế gian như thế nào?

4.Hậu quả của sự kiêu ngạo và tự phụ được thể hiện trong chương này là gì?

5.Trong thế giới ngày nay, chúng ta có thể thấy điểm tương đồng nào giữa sự kiêu ngạo và tự phụ của Babylon?

6.Sự sỉ nhục của Ba-by-lôn chứng minh quyền tối thượng của Đức Chúa Trời như thế nào?

7.Các câu 4-7 nhấn mạnh tầm quan trọng của việc thể hiện lòng thương xót đối với người khác, đặc biệt là người lớn tuổi như thế nào?

8.Ê-sai 47 nhấn mạnh những hạn chế của việc dựa vào trí tuệ và sức mạnh của con người, chẳng hạn như phép thuật và chiêm tinh học như thế nào?

9.Bạn có thể áp dụng những bài học từ sự sụp đổ của Babylon vào cuộc sống của mình như thế nào?

10.Làm thế nào chúng ta có thể ngăn chặn lòng kiêu hãnh và sự tự tin mà Babylon thể hiện trong cuộc sống cá nhân của mình?

11.Xã hội ngày nay dựa vào các “pháp sư và nhà chiêm tinh” giống như Babylon theo những cách nào, thay vì dựa vào Chúa?

12.Thảm họa đột ngột của Babylon có thể nhắc nhở chúng ta như thế nào để luôn chuẩn bị cho những điều bất ngờ trong cuộc sống?

13.Việc vạch trần những hành vi gian ác của Ba-by-lôn nhắc nhở chúng ta như thế nào về tầm quan trọng của sự chính trực và công bình?

14.Cách Đức Chúa Trời xử lý với Ba-by-lôn nhấn mạnh sự quan tâm và chăm sóc của Ngài đối với dân Ngài như thế nào?

15.Sự sụp đổ của Babylon ảnh hưởng như thế nào đến quan điểm của chúng ta về quyền lực và thành công trên thế giới?

16.Bạn có thể thực hiện những bước thiết thực nào để đảm bảo rằng bạn tin cậy vào sự khôn ngoan của Chúa thay vì sự hiểu biết của riêng mình?

17.Làm thế nào chúng ta có thể đảm bảo mình thể hiện lòng thương xót với người khác, đặc biệt là những người dễ bị tổn thương và người già trong xã hội?

18.Ngày nay, hội thánh có thể chú ý đến những lời cảnh báo và bài học từ Ê-sai 47 bằng cách nào?

19.Chủ đề về quyền tối cao của Đức Chúa Trời trong chương này ảnh hưởng như thế nào đến quan điểm của bạn về các sự kiện toàn cầu hiện nay?

20.Trước sự sụp đổ cuối cùng của Babylon, chúng ta, với tư cách là những cơ đốc nhân, nên phản ứng như thế nào với các thế lực và chính quyền thế tục trên thế giới ngày nay?

 

9)ĐỀ TÀI

1.Sự nhục nhã của Babylon (Ê-sai 47:1-3)
Chương này mở đầu bằng lời kêu gọi Babylon “ngồi trong bụi đất” và “ngồi dưới đất, chẳng còn ở trên ngai!” (Ê-sai 47:1 BHĐ). Hình ảnh này biểu thị sự mất mát quyền lực và uy tín. Từ “ngồi” trong tiếng Hê-bơ-rơ (שֵׁב, shev) nhấn mạnh sự thay đổi địa vị từ hoàng vương sang nô lệ.

2.Sự nhục nhã của Babylon bị phơi bày (Ê-sai 47:3)
“Sự trần truồng” và “sự nhục nhã” của Babylon phải bị phơi bày, tượng trưng cho việc phơi bày hoàn toàn tội lỗi và tước bỏ vinh quang của nó. Từ “trần truồng” trong tiếng Hê-bơ-rơ (עֶרְוָה, ervah) thường biểu thị sự yếu đuối và nhục nhã.

3.Sự báo thù của Đức Chúa Trời (Ê-sai 47:3-4)
Đức Chúa Trời tuyên bố: “Ta sẽ báo thù; Ta sẽ không tha cho một ai” (Ê-sai 47:3). Điều này phản ánh vai trò của Đức Chúa Trời là Đấng Cứu Chuộc và Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên, nhấn mạnh sự công chính và chính trực của Ngài.

4.Sự Mất Mát Xa Quê Hương của Ba-by-lôn (Ê-sai 47:5-7)
Ba-by-lôn được lệnh “ngồi im lặng” và “đi vào bóng tối” (Ê-sai 47:5), ám chỉ sự kết thúc của sự giàu có và ảnh hưởng của nó. Từ tiếng Hê-bơ-rơ có nghĩa là “bóng tối” (חֹשֶׁךְ, choshech) ám chỉ trạng thái tuyệt vọng và tăm tối.

5.Sự Kiêu Ngạo của Ba-by-lôn (Ê-sai 47:7-8)
Sự kiêu ngạo của Ba-by-lôn được nhấn mạnh khi nó tuyên bố: “Ta đây, ngoài ta không có ai khác” (Ê-sai 47:8). Sự kiêu ngạo này là nguyên nhân chính dẫn đến sự sụp đổ của nó, vì nó không thừa nhận quyền tối cao của Đức Chúa Trời.

6.Sự Hủy Diệt Đột Ngột của Babylon (Ê-sai 47:9-11)
Chương này mô tả cách “tai họa sẽ giáng xuống các ngươi” một cách bất ngờ và đột ngột (Ê-sai 47:11). Từ tiếng Hê-bơ-rơ cho “tai họa” (רָעָה, ra’ah) truyền tải sự tai ương và bất hạnh.

7.Sự Vô Ích của Ma Thuật của Babylon (Ê-sai 47:12-13)
Việc Babylon dựa vào “ma thuật” và “bùa chú” được chứng minh là vô ích (Ê-sai 47:12). Từ tiếng Hê-bơ-rơ cho “ma thuật” (כְּשָׁפִים, keshafim) ám chỉ những thực hành huyền bí bất lực trước ý muốn của Chúa.

8.Sự Phán Xét Không Thể Tránh Khỏi Babylon (Ê-sai 47:14-15)
Chương này kết thúc với sự chắc chắn về sự phán xét dành cho Babylon, khi “những kẻ buôn bán” và “thầy phù thủy” của nó sẽ không thể cứu được nó (Ê-sai 47:15). Hình ảnh “rơm rạ” bị lửa thiêu rụi (Ê-sai 47:14) nhấn mạnh sự toàn diện trong sự phán xét của Đức Chúa Trời.

 

10)CHỦ ĐỀ

1.Sự Phán Xét trên Babylon.
Ê-sai 47 mở đầu bằng lời tuyên bố phán xét Babylon, được miêu tả như một người con gái đồng trinh sẽ bị đày xuống ngồi trong bụi đất. Hình ảnh về sự sụp đổ của Babylon làm nổi bật chủ đề về sự trừng phạt của Chúa đối với lòng kiêu ngạo và ngạo mạn. Từ tiếng Hê-bê-rơ “בַּת” (bat), nghĩa là “con gái”, nhấn mạnh việc nhân cách hóa thành phố như một thực thể từng được nuông chiều giờ đây phải đối mặt với sự sỉ nhục.

2.Mất Quyền Lực và Uy Tín.
Chương này mô tả việc tước đi quyền lực và uy tín của Babylon, được tượng trưng bằng việc ngai vàng bị tước đoạt và sự trần truồng bị phơi bày. Chủ đề này nhấn mạnh bản chất phù du của quyền lực trần thế và quyền tối thượng của Chúa. Từ gốc tiếng Hê-bê-rơ “גָּלָה” (galah), nghĩa là “vạch trần” hoặc “tiết lộ”, được sử dụng để truyền tải sự phơi bày những điểm yếu của Babylon.

3.Sự trừng phạt của Chúa dành cho việc thờ ngẫu tượng và phù phép.
Babylon bị lên án vì sự phụ thuộc vào phù phép và bùa ngải, những thực hành mà Chúa ghê tởm. Chủ đề ở đây là sự vô ích của việc tin tưởng vào các thần tượng giả và các thực hành huyền bí. Từ tiếng Hê-bê-rơ “כֶּשֶׁף” (keshef), nghĩa là “phù phép”, nhấn mạnh bản chất lừa dối và bất lực của những thực hành này trước sự phán xét của Chúa.

4.Sự phán xét tất yếu của Chúa
Chương này nhấn mạnh đến sự chắc chắn và không thể tránh khỏi của sự phán xét của Chúa. Cảm giác an toàn giả tạo và niềm tin vào sự bất khả chiến bại của Babylon bị phá vỡ bởi lời tiên tri về sự sụp đổ của nó. Từ gốc tiếng Hê-bê-rơ “בּוֹא” (bo), nghĩa là “đến” hoặc “đến nơi”, được sử dụng để nhấn mạnh sự chắc chắn của sự phán xét của Chúa.

5.Sự Vô Ích của Trí Tuệ và Lời Khuyên của Con Người.

Việc Babylon dựa vào trí tuệ và lời khuyên của riêng mình được miêu tả là vô ích trước ý muốn tối cao của Đức Chúa Trời. Chủ đề ở đây là sự hạn chế của sự hiểu biết của con người so với sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời. Từ tiếng Hê-bơ-rơ “עֵצָה” (etsah), có nghĩa là “lời khuyên” hoặc “lời khuyên bảo”, được sử dụng để nhấn mạnh sự bất lực của những kế hoạch của con người so với mục đích của Đức Chúa Trời.

6.Lời Kêu Gọi Khiêm Nhường và Ăn Năn
Ngụ ý trong sự phán xét chống lại Babylon là lời kêu gọi khiêm nhường và ăn năn. Chương này đóng vai trò như một lời cảnh báo cho tất cả các quốc gia và cá nhân hãy nhận ra sự lệ thuộc của họ vào Đức Chúa Trời và từ bỏ lòng kiêu ngạo và sự tự phụ. Thông điệp bao trùm là việc trở về với mối quan hệ đúng đắn với Đức Chúa Trời thông qua sự khiêm nhường.

nguồn
https://biblehub.com/isaiah/47.htm