Thờ Phượng Tại Những Nơi Cao Là Gì?

Thờ Phượng Tại Những Nơi Cao Là Gì?

Nghe: https://open.spotify.com/episode/19ZNp5BJdxbJ8E5q8pLYiW?si=b773f14e392146fe

video: https://www.youtube.com/watch?v=MbN7xKCTZeY&list=PLwhU8pZXqoaicNToIDV5LNWLU0gcROhJG&index=79

Nói một cách đơn giản, những nơi cao là những nơi thờ phượng được đặt trên những vùng đất cao. Ban đầu, những nơi cao được dành riêng cho việc thờ cúng thần tượng (Dân số ký 33:52 Chúa bảo dân Israel khi vào Ca-na-an phải đạp đổ các nơi cao của chúng nó; Lê-vi Ký 26:30 khi dân Israel không vâng theo mạng lệnh Chúa, thì Ngài phán Ta sẽ hủy diệt những nơi cao các ngươi, phá đổ những hình mặt trời, và để thây các ngươi chồng trên thây của hình tượng mình, tâm hồn ta sẽ ghê gớm các ngươi), đặc biệt là giữa những người Mô-áp (Ê-sai 16:12 Ví dầu Mô-áp chịu mệt nhọc đặng đi đến nơi cao, dầu vào trong nơi thánh mình để cầu nguyện, cũng chẳng được nhậm!). Những đền miếu này thường bao gồm một bàn thờ và một vật linh thiêng như cột đá hoặc cột gỗ với nhiều hình dạng khác nhau được xác định với đối tượng thờ phượng (con vật, chòm sao, nữ thần và các vị thần sinh sản). Dường như, đôi khi, những nơi cao đã được thiết lập ở một nơi đã được nâng lên một cách nhân tạo; 2 Các Vua 16:4 dường như phân biệt “các nơi cao” với “các ngọn đồi”. A-cha vua Giu-đa cúng tế và xông hương trên các nơi cao, trên gò và dưới các cây rậm.

Dân Y-sơ-ra-ên mãi mãi quay lưng lại với Đức Chúa Trời, thờ thần Mô-lóc và xây những nơi cao cho thần Ba-anh (Giê-rê-mi 32:35 Chúng nó đã xây các nơi cao của Ba-anh trong nơi trũng con trai Hi-nôm, khiến con trai con gái mình qua lửa, dâng cho Mô-lóc, là điều ta không truyền dạy; ta chẳng hề nghĩ đến rằng chúng nó có thể phạm một sự gớm ghiếc dường ấy mà làm cho Giu-đa phạm tội.). Mặc dù Sa-lô-môn đã xây dựng đền thờ Đức Chúa Trời ở Giê-ru-sa-lem, nhưng sau đó, ông đã lập những nơi thờ thần tượng cho những người vợ ngoại của mình bên ngoài Giê-ru-sa-lem, khiến ông mất vương quốc (1 Các Vua 11: 11Đức Giê-hô-va phán với Sa-lô-môn rằng: Bởi vì ngươi đã làm điều nầy, không giữ giao-ước và luật-pháp ta truyền cho ngươi, nên ta chắc sẽ đoạt lấy nước khỏi ngươi, cho kẻ tôi-tớ ngươi.). Người ta vẫn còn dâng tế lễ tại những nơi cao của người ngoại giáo trước khi đền thờ được xây dựng, và Sa-lô-môn đã tham gia cùng họ. Sau khi Chúa hiện ra với ông trong giấc mơ tại Ga-ba-ôn, nhà vua trở về Giê-ru-sa-lem và dâng lễ vật; tuy nhiên, ông vẫn tiếp tục dao động giữa hai nơi thờ phượng.

Không phải tất cả các nơi cao đều được dành riêng cho việc thờ thần tượng. Chúng từng đóng một vai trò quan trọng trong sự thờ phượng của người Israel, và đoạn Kinh Thánh sớm nhất đề cập đến một địa điểm thờ phượng, sau này được gọi là “nơi cao”, nơi Áp-ra-ham xây dựng các bàn thờ cho Chúa tại Si-chem và Hê-brôn. Đó là trong Sáng thế ký 12: 6-8 ⁶ Áp-ram trải qua xứ nầy, đến cây dẻ bộp của Mô-rê, tại Si-chem. Vả, lúc đó, dân Ca-na-an ở tại xứ. ⁷ Đức Giê-hô-va hiện ra cùng Áp-ram mà phán rằng: Ta sẽ ban cho dòng dõi ngươi đất nầy! Rồi tại đó Áp-ram lập một bàn thờ cho Đức Giê-hô-va, là Đấng đã hiện đến cùng người. ⁸ Từ đó, người đi qua núi ở về phía đông Bê-tên, rồi đóng trại; phía tây có Bê-tên, phía đông có A-hi. Đoạn, người lập tại đó một bàn thờ cho Đức Giê-hô-va và cầu khẩn danh Ngài.⁹ Kế sau, Áp-ram vừa đi vừa đóng trại lần lần đến Nam phương

Áp-ra-ham đã xây dựng một bàn thờ trong vùng Mô-ri-a và sẵn lòng dâng con trai mình làm của lễ ở đó (Sáng thế ký 22: 1–2 ¹ Khi mọi việc kia đã xong, thì Đức Chúa Trời thử Áp-ra-ham; Ngài phán rằng: Hỡi Áp-ra-ham! Người thưa rằng: Có tôi đây.² Đức Chúa Trời phán rằng: Hãy bắt đứa con một ngươi yêu dấu, là Y-sác, và đi đến xứ Mô-ri-a, nơi đó dâng đứa con làm của lễ thiêu ở trên một hòn núi kia mà ta sẽ chỉ cho). Theo truyền thống, địa điểm này được cho là nơi cao giống như nơi xây dựng đền thờ Giê-ru-sa-lem. Gia-cốp dựng cột đá cho Chúa tại Bê-tên (Sáng thế ký 28: 18–19 Người dậy sớm, lấy hòn đá của mình dùng gối đầu, dựng đứng lên làm cây trụ, đổ dầu lên trên chót trụ đó;¹⁹ rồi đặt tên chốn nầy là Bê-tên; còn nguyên khi trước tên thành là Lu-xơ), và Môi-se đã gặp Đức Chúa Trời trên núi Si-nai (Xuất Ê-díp-tô ký 19:1-3 ¹Tháng thứ ba, sau khi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, trong ngày đó[a]dân Y-sơ-ra-ên đến nơi đồng vắng Si-na-i.²Từ Rê-phi-đim ra đi, đến nơi đồng vắng Si-na-i, và đóng trại tại đó, đối diện cùng núi. ³Môi-se bèn lên đến Đức Chúa Trời, Đức Giê-hô-va ở trên núi gọi người mà phán rằng: Ngươi hãy nói như vầy cho nhà Gia-cốp, và tỏ điều nầy cho dân Y-sơ-ra-ên).

Sau khi vượt sông Giô-đanh, Giô-suê dựng các cột đá (Giô-suê 4:20 Giô-suê dựng tại Ghinh-ganh mười hai hòn đá mà dân chúng đã lấy dưới sông Giô-đanh) và coi đây là nơi cao của sự thờ phượng vì dân Y-sơ-ra-ên “từ” sông Giô-đanh lên vùng đất cao hơn. Nhà tiên tri Sa-mu-ên thường xuyên đến thăm những nơi cao (I Sa-mu-ên 7:16 Mỗi năm người tuần hành khắp Bê-tên, Ghinh-ganh, và Mích-ba, mà đoán xét dân sự trong các thành ấy).

Ga-ba-ôn, nơi để lều tạm trước khi có Đền thờ Sa-lô-môn là nơi cao:1Sử ký 21: 29 Vì cái đền tạm của Đức Giê-hô-va mà Môi-se đã làm trong đồng vắng, và cái bàn thờ về của lễ thiêu, trong lúc đó đều ở nơi cao tại Ga-ba-ôn

Các nơi cao là địa điểm thờ thần tượng của người Canaan (Các Quan Xét 3:19 Nhưng chánh người đến hầm lấy đá ở gần Ghinh-ganh, thì trở lại, nói rằng: Hỡi vua, tôi có một lời tâu kín cùng vua. Vua truyền: Hãy nín! Hết thảy những kẻ hầu cận vua bèn đi ra.) kéo dài đến thời Ê-li (1 Các Vua 18: 16–40, trong câu 18-19 chép rằng: 18 Ê-li đáp rằng: Chẳng phải tôi làm rối-loạn Y-sơ-ra-ên đâu; bèn là vua và nhà cha vua, bởi vì vua đã bỏ điều-răn của Đức Giê-hô-va, và đã tin theo thần Ba-anh. 19 Vậy bây giờ vua hãy sai người đi nhóm cả Y-sơ-ra-ên, với bốn trăm năm mươi tiên-tri của Ba-anh, và bốn trăm tiên-tri của Át-tạt-tê, ăn tại bàn Giê-sa-bên, khiến họ đến cùng tôi trên núi Cạt-mên.). Đức Chúa Trời sẽ chỉ đặt tên cho một nơi cao được phép dâng tế lễ hy sinh, và đó là đền thờ ở Giê-ru-sa-lem (2 Sử-ký 3: 1 Sa-lô-môn khởi cất đền Đức Giê-hô-va tại Giê-ru-sa-lem, trên núi Mô-ri-a, là nơi Đức Giê-hô-va đã hiện ra cùng Đa-vít, cha người, tại trên chỗ mà Đa-vít đã dọn, tức là trong sân đạp lúa của Ọt-nan, người Giê-bu-sít). Đức Chúa Trời truyền lệnh phá hủy tất cả các nơi cao khác. Vua Giô-si-a đã phá hủy chúng trong 2 Các Vua 22–23.

Nguồn: https://www.gotquestions.org/high-places.html

Một số câu Kinh Thánh:

Phục truyền 12: 2 Phàm nơi nào những dân tộc, mà các ngươi sẽ đuổi đi, đã hầu việc các thần chúng nó, hoặc trên núi cao, hoặc trên nổng hay là dưới cây xanh, thì các ngươi phải hủy diệt sạch hết đi.

Phục truyền 33: 29 Ồ! Y-sơ-ra-ên, ngươi có phước dường bao! Hỡi dân được Đức Giê-hô-va cứu rỗi, ai giống như ngươi? Ngài là cái thuẫn giúp đỡ ngươi, Thanh gươm khiến cho ngươi nên vinh hiển. Kẻ thù nghịch ngươi sẽ đến dua nịnh ngươi; Còn ngươi, ngươi sẽ lấy chân giày đạp các nơi cao của chúng nó.

Ê-sai 16: 12 Ví dầu Mô-áp chịu mệt nhọc đặng đi đến nơi cao, dầu vào trong nơi thánh mình để cầu nguyện, cũng chẳng được nhậm!

Lê-vi-ký 26: 30 ta sẽ hủy diệt những nơi cao các ngươi, phá đổ những hình mặt trời, và để thây các ngươi chồng trên thây của hình tượng mình, tâm hồn ta sẽ ghê gớm các ngươi.

Dân số ký 33: 51-52 51 Hãy truyền cùng dân Y-sơ-ra-ên mà rằng: Khi nào các ngươi đã đi ngang qua sông Giô-đanh đặng vào xứ Ca-na-an rồi, 52 thì phải đuổi hết thảy dân của xứ khỏi trước mặt các ngươi, phá-hủy hết thảy hình tượng chạm và hình đúc, cùng đạp đổ các nơi cao của chúng nó

Giê-rê-mi 32: 35 Chúng nó đã xây các nơi cao của Ba-anh trong nơi trũng con trai Hi-nôm, khiến con trai con gái mình qua lửa, dâng cho Mô-lóc, là điều ta không truyền dạy; ta chẳng hề nghĩ đến rằng chúng nó có thể phạm một sự gớm ghiếc dường ấy mà làm cho Giu-đa phạm tội.

1Các Vua 11: 7 Bấy giờ, Sa-lô-môn lại xây-cất tại trên núi đối ngang Giê-ru-sa-lem, một nơi cao cho Kê-móc, vật đáng gớm-ghiếc của dân Mô-áp, và cho Mo-lóc, vật đáng gớm-ghiếc của dân Am-môn.

2Các Vua 18: 4 Người phá hủy các nơi cao, đập bể những trụ thờ, đánh hạ các A-sê-ra, và bẻ gãy con rắn đồng mà Môi-se đã làm; bởi vì cho đến khi ấy dân Y-sơ-ra-ên xông hương cho nó. Người ta gọi hình rắn ấy là Nê-hu-tan [Nghĩa là một miếng đồng].  Nghĩa là một miếng đồng.

Nghĩa là một miếng đồng.

5 Ê-xê-chia nhờ cậy nơi Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên; nên trong các vua sau người, hoặc trong những vua trước người, chẳng có một ai giống như người. 6 Người tríu mến Đức Giê-hô-va, không xây bỏ Ngài, song gìn giữ các điều răn mà Đức Giê-hô-va đã truyền cho Môi-se.

2Sử ký 31: 1 nói về vua Ê-xê-chi-a:  Khi các việc ấy đã xong, những người Y-sơ-ra-ên có mặt tại đó đi ra các thành Giu-đa, đập bể những trụ thờ, đánh đổ các thần A-sê-ra, phá dỡ những nơi cao, và các bàn thờ trong khắp đất Giu-đa, Bên-gia-min, Ép-ra-im, và Ma-na-se, cho đến khi đã phá hủy hết thảy. Đoạn, hết thảy dân Y-sơ-ra-ên ai nấy đều trở về thành mình, về nơi sản nghiệp mình.

2Các Vua 23: 19-20 19 Giô-si-a cũng dỡ hết thảy chùa miễu của các nơi cao ở tại trong thành Sa-ma-ri, mà các vua Y-sơ-ra-ên đã lập đặng chọc giận Đức Giê-hô-va, phá hủy các nhà đó như đã làm trong Bê-tên. 20 Người giết tại trên bàn thờ những thầy cả của các nơi cao, và thiêu hài cốt ở trên. Đoạn, người trở về Giê-ru-sa-lem.

2Sử ký 28 câu 25 nói về việc vua A-cha làm: 25 Trong các thành xứ Giu-đa, người dựng lên những nơi cao đặng xông hương cho các thần khác, mà chọc giận Giê-hô-va Đức Chúa Trời của tổ phụ người.

Ê-xê-chi-ên 43: 7 Người nói cùng ta rằng: Hỡi con người, đây là nơi đặt ngai ta, là nơi để bàn chân ta, tại đây ta sẽ ở đời đời giữa con cái Y-sơ-ra-ên. Từ nay về sau, không cứ là nhà Y-sơ-ra-ên, là các vua nó, cũng sẽ không phạm đến danh thánh ta nữa, bởi sự hành dâm chúng nó, và bởi những xác chết của các vua chúng nó trên các nơi cao.

2Sử ký 17 câu 6 nói về việc Giô-sa-phát con trai A-sa làm: 6 Người vững lòng theo các đường lối của Đức Giê-hô-va; lại phá dỡ các nơi cao và những thần tượng A-sê-ra khỏi Giu-đa.

1Các Vua 22: 43 nói về vua Giô-sa-phát:  Người đi theo đường của A-sa, cha người, chẳng xây bỏ đi, song làm điều thiện trước mặt Đức Giê-hô-va.

2Sử ký 30: 32-33 nói về vua Giô-sa-phát 32 Người đi theo con đường của A-sa, cha người, không lìa bỏ, làm điều ngay thẳng trước mặt Đức Giê-hô-va. 33 Song người không trừ bỏ các nơi cao, và dân sự chưa dốc lòng tìm cầu Đức Chúa Trời của tổ phụ mình.

2Các Vua 12: 2 Giô-ách làm điều thiện trước mặt Đức Giê-hô-va, trọn lúc Giê-hô-gia-đa, thầy tế lễ, dạy dỗ người. 3 Song người chẳng cất bỏ các nơi cao đi, dân sự vẫn tế lễ và xông hương trên các nơi cao.

2Các Vua 14: 3-4, nói về vua A-ma-xia 3 Người làm điều thiện trước mặt Đức Giê-hô-va, song chẳng như Đa-vít, tổ  tiên người; người làm theo mọi điều của Giô-ách, cha mình đã làm. 4 Dầu vậy, người không dỡ các nơi cao đi; dân sự cứ tế lễ và xông hương trên các  .

2Các Vua 15: 3-4, nói về vua A-xa-ria 3 Người làm điều thiện trước mặt Đức Giê-hô-va, cứ theo mọi điều của A-ma-xia, cha người đã làm. 4 Thế mà người không dỡ các nơi cao đi; dân sự cứ cúng tế và xông hương trên các nơi cao.

2Các Vua 23 câu 5 và câu 8 nói về công việc vua Giô-si-a làm: . 5 Người cũng đuổi những thầy cả của các tà thần mà những vua Giu-đa đã lập, đặng xông hương trên các nơi cao trong những thành Giu-đa và tại các nơi chung quanh Giê-ru-sa-lem; cũng đuổi đi những thầy cả dâng hương cho Ba-anh, cho mặt trời, mặt trăng, huỳnh đạo, và cả cơ binh trên trời… câu 8:  Người cũng đòi đến hết thảy những thầy tế lễ ở các thành Giu-đa, làm ô uế những nơi cao mà chúng nó có xông hương, từ Ghê-ba cho đến Bê-e-Sê-ba; lại phá những bàn thờ lập tại cửa thành, tức tại cửa Giô-suê, quan cai thành, ở về phía bên tả, khi vào cửa thành.

Nguồn tham khảo: https://bible.knowing-jesus.com/topics/High-Places

Tại Sao Có Lúc Phá Hủy Cáo Nơi Cao, Có Lúc Lại Không?

Nghe: https://open.spotify.com/episode/6Z1AUigJYCV4BWbJql2xdD?si=6556617a8a9f4af6

video: https://www.youtube.com/watch?v=rouHBGWtKPs&list=PLwhU8pZXqoaicNToIDV5LNWLU0gcROhJG&index=78

Những câu Kinh Thánh nói về vua A-sa và Giô-sa-phát, lúc thì nói họ dẹp bỏ những nơi cao, những câu khác thì lại nói không bỏ. Tại sao lại như vậy? Suy nghĩ thời Kinh Thánh cựu ước có điều gì mà chúng ta chưa hiểu?

2Sử ký 14, câu 2 đến 3: A-sa làm điều thiện và ngay thẳng trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời của người; vì người cất bỏ các bàn thờ của thần ngoại bang và những nơi cao, đập bể các trụ thờ, và đánh đổ những tượng A-sê-ra.

Nhưng trong hai câu Kinh Thánh sau nói vua A-sa đã không phá dỡ các nơi cao:

1Các Vua 15, câu 14:  Song người không trừ-bỏ các nơi cao; dầu vậy, đối với Đức Giê-hô-va, lòng A-sa trọn-lành cả đời mình.

2Sử ký 15, câu 17:  Song các nơi cao không phá dỡ khỏi Y-sơ-ra-ên; dầu vậy, lòng A-sa vẫn trọn lành cả đời người.

Về vua Giô-sa-phát cũng tương tự:

2Sử ký 17, câu 6 nói về việc Giô-sa-phát con trai A-sa làm: Người vững lòng theo các đường lối của Đức Giê-hô-va; lại phá dỡ các nơi cao và những thần tượng A-sê-ra khỏi Giu-đa.

Nhưng trong hai câu Kinh Thánh sau nói vua Giô-sa-phát đã không phá dỡ các nơi cao:

1Các Vua 22, câu 43 nói về vua Giô-sa-phát:  Người đi theo đường của A-sa, cha người, chẳng xây bỏ đi, song làm điều thiện trước mặt Đức Giê-hô-va.

2Sử ký 30: câu 32 đến 33: nói về vua Giô-sa-phát: Người đi theo con đường của A-sa, cha người, không lìa bỏ, làm điều ngay thẳng trước mặt Đức Giê-hô-va. Song người không trừ bỏ các nơi cao, và dân sự chưa dốc lòng tìm cầu Đức Chúa Trời của tổ phụ mình.

Như vậy rõ ràng, có một số nơi cao đã bị loại bỏ, nhưng không phải tất cả. Tại sao lại như vậy?

Để trả lời câu hỏi đó, trước tiên chúng ta phải giải thích ‘những nơi cao’ là gì. Từ xa xưa, con người đã dâng lễ vật cho Đức Chúa Trời hoặc cho các tà thần của họ. Của lễ hiến tế là mạng sống của một con vật. Những gì họ làm với con vật phụ thuộc vào hình thức hiến tế. Đôi khi họ chia thịt cho thầy tế lễ và gia đình họ. Tuy nhiên, họ luôn dâng một số hoặc toàn bộ con vật bằng lửa cho Chúa hoặc cho vị thần giả của họ.

Người ta thường làm điều đó trên một ngọn đồi, hay nói cách khác là một nơi cao (ví dụ, Dân số ký 23: câu 27 đến 30). Họ xây một bàn thờ, nói cách khác, là nơi đốt các của lễ. Chính những bàn thờ đó mà Asa phải quyết định có nên phá hủy hay không.

Dân số ký 23: câu 27 đến 30 Ba-lác lại nói cùng Ba-la-am rằng: Vậy, hãy lại, ta dẫn ngươi đến một chỗ khác; có lẽ Đức Chúa Trời sẽ ưng cho ngươi rủa sả dân nầy tại đó chăng. Ba-lác bèn dẫn Ba-la-am đến chót núi Phê-ô, đối ngang đồng vắng. Ba-la-am nói cùng Ba-lác rằng: Tại đây, hãy lập cho tôi bảy cái bàn thờ, và sắm sẵn bảy con bò đực và bảy con chiên đực. Vậy, Ba-lác làm theo như Ba-la-am đã nói; trên mỗi bàn thờ, người dâng một con bò đực và một con chiên đực.

A-sa muốn phá hủy bất kỳ bàn thờ nào thuộc về một tôn giáo sai lầm và xấu xa. Tuy nhiên, việc phải làm gì đối với những bàn thờ mà người ta đã xây dựng cho Đức Chúa Trời thật, thì chưa rõ ràng. Ví dụ, Sa-lô-môn đã dâng sinh tế cho Đức Chúa Trời thật, tại nơi cao ở Ga-ba-ôn, – và Đức Chúa Trời đã chấp nhận chúng. 1Các Vua 3, câu 4 đến 5: Vua đi đến Ga-ba-ôn đặng dâng của lễ tại đó, vì nơi cao ấy là trọng nhứt; trên bàn thờ đó Sa-lô-môn dâng một ngàn con sinh làm của lễ thiêu. Tại Ga-ba-ôn, lúc ban đêm, Đức Giê-hô-va hiện đến cùng Sa-lô-môn trong cơn chiêm bao, và phán với người rằng: Hãy xin điều gì ngươi muốn ta ban cho ngươi.

Đức Chúa Trời đã phán rõ ràng rằng dân Ngài chỉ nên dâng chúng tại đền thờ, ngôi nhà thiêng liêng của Ngài ở Giê-ru-sa-lem. 1 Sử ký 22, câu 1: Đa vít bèn nói: Ấy đây là đền của Giê-hô-va Đức Chúa Trời, đây là bàn thờ về của lễ thiêu của Y-sơ-ra-ên.

Dân sự Chúa không được dâng của lễ cho Ngài trên các nơi cao. Phục truyền luật lệ ký 12, câu 1 đến 14:  Nầy là những luật lệ và mạng lịnh mà trọn đời mình sống trên đất các ngươi phải gìn giữ làm theo trong xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời của tổ phụ ngươi đã ban cho ngươi nhận lấy. Phàm nơi nào những dân tộc, mà các ngươi sẽ đuổi đi, đã hầu việc các thần chúng nó, hoặc trên núi cao, hoặc trên nổng hay là dưới cây xanh, thì các ngươi phải hủy diệt sạch hết đi. Phải phá đổ bàn thờ, đập bể pho tượng, và thiêu những trụ A-sê-ra [A-sê-ra là một tà-thần của dân Ca-na-an] A-sê-ra là một tà-thần của dân Ca-na-an

của chúng nó trong lửa; lại làm tan nát những tượng chạm về các thần chúng nó, và xóa tên các thần ấy cho khỏi chỗ đó. Chớ tùy tục chúng nó mà phục sự Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi; song nơi nào trong những chi phái các ngươi, mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi sẽ chọn, đặng đặt danh Ngài, tức là nơi ngự của Ngài, thì các ngươi phải tìm đi đến đó, đem dâng tại đó những của lễ thiêu, các hi sinh, thuế một phần mười, lễ vật dâng giơ lên, của lễ hoàn nguyện, của lễ lạc ý, và các con đầu lòng của bầy bò và chiên; rồi các ngươi sẽ ăn tại đó, trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, vui vẻ cùng gia quyến mình, vì mọi việc tay mình làm đã được Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban phước cho. Chớ làm như chúng ta làm ngày nay đây, là mỗi người làm tùy ý mình tưởng là phải; vì các ngươi chưa vào nơi an nghỉ, và chưa hưởng lấy cơ nghiệp mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho ngươi. Vậy, các ngươi sẽ đi ngang qua sông Giô-đanh, ở trong xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi ban cho làm sản nghiệp. Ngài sẽ ban sự bình an cho các ngươi, không để kẻ thù nghịch xung quanh hãm áp, và khiến cho các ngươi được ở yên ổn. Bấy giờ, sẽ có một chỗ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi chọn, đặng cho danh Ngài ở; ấy là nơi các ngươi sẽ đem dâng mọi điều ta dặn các ngươi, tức là những của lễ thiêu, các hi sinh, thuế một phần mười, lễ vật dâng giơ lên, và mọi của lễ tốt nhứt, mà các ngươi hứa nguyện dâng cho Đức Giê-hô-va. Các ngươi, con trai, con gái, tôi trai, và tớ gái của các ngươi sẽ vui vẻ trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi,    ở trong thành các ngươi, vì người không có phần, cũng không hưởng nghiệp chung với các ngươi. Khá coi chừng, chớ dâng của lễ thiêu mình trong những nơi nào ngươi thấy; nhưng phải dâng tại nơi Đức Giê-hô-va sẽ chọn trong một của các chi phái ngươi, và tại đó ngươi phải làm mọi điều ta truyền dặn.

Có một nơi cao không phải để thờ phượng mà tại đó Con của Đức Chúa Trời bị hành quyết là đồi Gô-gô-tha   (Giăng 19: 17 Đức Chúa Jêsus vác thập tự giá mình, đi đến ngoài thành, tại nơi gọi là cái Sọ, tiếng Hê-bơ-rơ gọi là Gô-gô-tha; Ma-thi-ơ 27:54 Thầy đội và những lính cùng với người canh giữ Đức Chúa Jêsus, thấy đất rúng động và những điều xảy đến, thì sợ hãi lắm, mà nói rằng: Thật người nầy là Con Đức Chúa Trời.). Chúng ta không được gọi để thờ cây thánh giá, mà Chúa Giê-xu kêu gọi chúng ta mỗi ngày liều mình vác thập tự giá theo Ngài.

đọc thêm:

Tại Sao Sa-lô-môn Thờ Phượng Trên Một Nơi Cao?