Ba-bên – Babylon Trong Cựu Ước Và Tân Ước

Ba-bên – Babylon Trong Cựu Ước Và Tân Ước

Babylon (Babylon là tên gọi trong tiếng Hy Lạp) là vương quốc đầu tiên được nhắc đến trong Kinh Thánh, nhưng nó cũng là một trong những thế lực tà ác có ảnh hưởng lớn nhất vào thời kỳ cuối cùng (Sáng thế ký 10:10 Nước người sơ lập là Ba-bên, Ê-rết, A-cát và Ca-ne ở tại xứ Si-nê-a.; Khải huyền 18:21Bấy giờ một vị thiên sứ rất mạnh lấy một hòn đá như cối xay lớn quăng xuống biển mà rằng: Ba-by-lôn là thành lớn cũng sẽ bị quăng mạnh xuống như vậy, và không ai tìm thấy nó nữa). Để hiểu được tầm quan trọng của Babylon và ảnh hưởng tiêu cực của nó đối với dân Chúa, chúng ta cần biết lịch sử và bản chất của nó.

Tháp Ba-bên trong Cựu Ước

Người sáng lập Babylon là Nimrod (Sáng thế ký 10:9), “Người là một tay thợ săn can đảm trước mặt Đức Giê-hô-va. Bởi cớ đó, có tục ngữ rằng: Hệt như Nim-rốt, một tay thợ săn can đảm trước mặt Đức Giê-hô-va!“, nói cách khác, một kẻ hung bạo. Tháp Ba-bên (Sáng thế ký 11) là biểu tượng cho sự tôn vinh và thần thánh hóa con người, qua đó con người tìm cách đạt đến thiên đàng bằng sức mạnh của chính mình (Sáng thế ký 11:4 Lại nói rằng: Nào! chúng ta hãy xây một cái thành và dựng lên một cái tháp, chót cao đến tận trời; ta hãy lo làm cho rạng danh, e khi phải tản lạc khắp trên mặt đất.; Ê-sai 14:13 Ngươi vẫn bụng bảo dạ rằng: Ta sẽ lên trời, sẽ nhắc ngai ta lên trên các ngôi sao Đức Chúa Trời. Ta sẽ ngồi trên núi hội về cuối cùng phương bắc.; Giê-rê-mi 51:53 Dầu Ba-by-lôn dấy lên tận trời, dầu nó làm thành rất cao cho kiên cố, ta cũng sẽ sai những kẻ hủy hại đến nghịch cùng nó. Đức Giê-hô-va phán vậy).

Vì vậy, Babylon trở thành hiện thân của sự thờ hình tượng (Ê-sai 21:9 Nầy, có quân lính cỡi ngựa đi từng cặp mà đến. Nó đáp rằng: Ba-by-lôn đổ xuống rồi, đổ xuống rồi! Mọi hình tượng tà thần của nó đã bể nát trên đất rồi!; Giê-rê-mi 50:38 Sự hạn hán ở trên các dòng nước nó đều bị cạn khô! Vì ấy là xứ những tượng chạm, chúng nó vì thần tượng mà điên cuồng)

và sự buôn bán của cải trần gian làm mê hoặc lòng người (xem Giô-suê 7:21 Tôi có thấy trong của cướp một cái áo choàng Si-nê-a[a] tốt đẹp, hai trăm siếc-lơ bạc, và một nén vàng nặng năm mươi siếc-lơ; tôi tham muốn các món đó, và lấy nó; kìa, các vật ấy đã giấu dưới đất giữa trại tôi, còn bạc thì ở dưới.; xem Khải huyền 18:11-14 ¹¹ Các nhà buôn trên đất cũng vì nó khóc lóc rầu rĩ, vì không ai mua hàng hóa mình nữa: ¹² Hàng hóa là vàng, bạc, ngọc, châu, vải gai mịn, màu tía, lụa, màu điều; các hạng gỗ thơm; các thức đồ bằng ngà voi, bằng gỗ quí, bằng đồng, bằng sắt, bằng đá hoa; ¹³ nhục quế, sa nhân, hương, dầu thơm, nhũ hương, rượu, dầu, bột mì mịn, lúa mì, bò, cừu, ngựa, xe, tôi mọi và linh hồn người ta nữa. ¹⁴ Các thứ trái mà lòng ngươi mơ ước đó đã mất đi rồi, mọi sự rực rỡ sang trọng đó cũng đã hư mất khỏi ngươi; người ta sẽ không hề tìm thấy nữa.).

Tên gọi Ba-bên được giải thích trong Sáng thế ký 11:9 là “sự hỗn loạn”: Bởi cớ đó đặt tên thành là Ba-bên*, vì nơi đó Đức Giê-hô-va làm lộn xộn tiếng nói của cả thế gian, và từ đây Ngài làm cho loài người tản ra khắp trên mặt đất.

*chú thích trong Kinh Thánh BHĐ tiếng việt: Trong tiếng Ba-by-lôn, chữ Ba-bên từ này có nghĩa là cổng các thần, trong tiếng Hê-bê-rơ từ này có cách phát âm giống với từ lộn xộn

Trong lịch sử, đế chế này, với tên gọi bắt nguồn từ thủ đô Babylon, đạt đến đỉnh cao quyền lực trong khoảng thời gian từ năm 626 đến năm 539 TCN, sau khi Assyria suy tàn. Giai đoạn này (605, 597 và 586 TCN) chứng kiến những cuộc tấn công quyết liệt của Babylon vào vương quốc Giu-đa ở phía nam, sự khuất phục và sự lưu đày của vương quốc này trong bảy mươi năm. Cư dân của vương quốc phía bắc đã bị bắt làm phu tù tại Assyria vào năm 721 TCN. Vì vậy, do sự bất tuân và ngoan cố của họ, dân sự của Đức Chúa Trời đã chịu ảnh hưởng của thế lực tôn thờ ngẫu tượng và nô lệ hóa con người này.

Năm 539 TCN, Babylon bị người Medi-Ba Tư chinh phục (Ê-sai 13: ¹⁷ Nầy, ta sẽ xui người Mê-đi nghịch cùng họ, những người đó chẳng quí bạc, chẳng thích vàng; Đa-ni-ên 6: ¹ Vua Đa-ri-út ưng đặt trong nước một trăm hai mươi quan trấn thủ, để chia nhau trị cả nước),

và năm 537 TCN, một phần nhỏ người Giu-đa đã có thể trở về Jerusalem (Ê-xơ-ra 1). Sau khi sáp nhập vào Đế chế Ba Tư, thành phố Babylon ngày càng trở nên tầm thường, nhưng vẫn có người ở—một bộ phận đáng kể trong số họ là người Giu-đa—cho đến khoảng năm 1000 SCN, trước khi bị bỏ hoang hoàn toàn và sụp đổ (xem 1 Phi-e-rơ 5:13 Hội thánh của các người được chọn, tại thành Ba-by-lôn, chào anh em, con tôi là Mác cũng vậy).

BỐN ĐẾ CHẾ THẾ GIỚI

Theo lời tiên tri của Kinh Thánh, Babylon là hiện thân của sự thờ ngẫu tượng và áp bức dân Chúa. Babylon là thế lực đầu tiên chinh phục thành thánh Jerusalem và chấm dứt vương quyền do Chúa thiết lập ở Israel bằng cách bắt dân đi lưu đày.

Với sự kiện trọng đại này, “thời kỳ của Dân Ngoại” đã bắt đầu (Lu-ca 21:24Họ sẽ bị ngã dưới lưỡi gươm, sẽ bị đem đi làm phu tù giữa các dân ngoại, thành Giê-ru-sa-lem sẽ bị dân ngoại giày đạp, cho đến chừng nào các kỳ dân ngoại được trọn). Trong cách Ngài đối xử với trái đất, Đức Chúa Trời giờ đây đã đặt quyền cai trị vào tay các thế lực ngoại giáo. Thời kỳ này, kéo dài cho đến khi Đấng Christ xuất hiện, được chia thành bốn giai đoạn trong Lời Chúa, mà việc hiểu biết về chúng rất quan trọng để hiểu lời tiên tri trong Kinh Thánh (Đa-ni-ên 2 và 7; Xa-cha-ri 6:1-6):

  1. Đế chế Assyria-Babylon,
  2. Đế chế Mê-đi-Ba Tư,
  3. Đế chế Hy Lạp,
  4. Đế chế La Mã.

Trong Đa-ni-ên chương 2, chúng ta thấy bốn đế quốc thế giới này dưới góc nhìn của vua Ba-by-lôn là Nê-bu-cát-nết-sa, như một bức tượng uy nghi với đầu bằng vàng chính là nhà vua (Đa-ni-ên 2:38Ngài đã trao trong tay vua những con cái loài người, những thú đồng và chim trời, dầu chúng nó ở nơi nào, Ngài cũng đã làm cho vua được cai trị hết thảy; vậy vua là cái đầu bằng vàng). Ngực và cánh tay bằng bạc tượng trưng cho Đế chế Mê-đi-Ba Tư (xem Đa-ni-ên 5:26-28 BDM2002 ²⁶ Và đây là ý nghĩa hàng chữ. Mê-nê, nghĩa là Đức Chúa Trời đã đếm và chấm dứt số ngày vua trị vì. ²⁷ Tê-ken, nghĩa là vua đã bị cân trên bàn cân, và thấy là thiếu kém. ²⁸ Phê-rết, nghĩa là vương quốc vua bị chia đôi và giao cho các dân Mê-đi và Ba-tư.”.); bụng và thắt lưng bằng đồng hoặc đồng thau tượng trưng cho Đế chế Hy Lạp (xem Đa-ni-ên 8:20-21  Con cừu đực có hai sừng mà ngươi thấy tượng trưng cho các vương quốc Mê-đi và Ba-tư. ²¹ Con dê đực tượng trưng cho vương quốc Hy-lạp, và cái sừng lớn giữa hai mắt là vua đầu tiên); và cuối cùng, ống chân và bàn chân bằng sắt, một phần bằng đất sét tượng trưng cho Đế chế La Mã. “Hòn đá” lớn đầu tiên nghiền nát bàn chân, rồi sau đó làm toàn bộ bức tượng sụp đổ, hòn đá lớn đó chính là Đấng Christ, và vương quốc của Ngài “sẽ không bao giờ bị hủy diệt, và vương quốc của Ngài sẽ không bị trao cho một dân tộc nào khác.”

Trong Đa-ni-ên chương 7, nhà tiên tri được trình bày khải tượng thần thánh về bốn đế quốc thế giới. Ông nhìn thấy bốn con thú dữ khác nhau từ biển trỗi dậy, tượng trưng cho bản chất thực sự của những đế quốc này: hung bạo và thiếu hiểu biết về ý muốn của Đức Chúa Trời. Ở đây, Ba-by-lôn được nhìn thấy dưới hình dạng một con sư tử, Ba Tư là một con gấu, Hy Lạp là một con báo, và La Mã là một con thú dữ tợn, mạnh mẽ với mười sừng, tuy nhiên, nó đã bị giết trước khi vương quốc được trao cho Đấng đến “ngự trên mây trời như Con Người”. Ở đây, Đấng Christ cũng được nhìn thấy là Đấng chiến thắng cuối cùng.

Babylon trong Tân Ước

Tất cả các đế chế này đều đã có thời kỳ hoàng kim. Ngay cả Đế chế La Mã, vốn đang ở đỉnh cao quyền lực vào thời điểm Đấng Christ giáng sinh (xem Lu-ca 2:1), cũng sụp đổ vào năm 476 SCN (tức là Đế chế La Mã phương Tây). Nhưng nó sẽ còn trị vì thêm ba năm rưỡi nữa trong tương lai (Đa-ni-ên 7:25 Vua đó sẽ nói những lời phạm đến Đấng Rất Cao, làm hao mòn các thánh của Đấng Rất Cao, và định ý đổi những thời kỳ và luật pháp; các thánh sẽ bị phó trong tay người cho đến một kỳ, những kỳ, và nửa kỳ.; Khải Huyền 13:5 Nó được ban cho cái miệng nói những lời kiêu ngạo phạm thượng; và nó lại được quyền làm việc trong bốn mươi hai tháng.)

trước khi Chúa Giê-su hủy diệt nó khi Ngài xuất hiện: (Khải Huyền 17:8a BHĐ Con thú ngươi thấy trước đã có, bây giờ không có, sắp từ vực sâu đi lên và đi đến chỗ hủy diệt.; xem chương Khải huyền 19:19-20 ¹⁹ Tôi thấy con thú và các vua trên đất cùng với quân đội của họ tập trung lại để tranh chiến với Đấng cưỡi ngựa và quân đội của Ngài. ²⁰ Nhưng con thú bị bắt, và tiên tri giả — kẻ đã thực hiện những dấu lạ trước mặt con thú, để lừa dối những người đã nhận dấu của con thú và những người thờ lạy hình tượng nó — cũng bị bắt. Cả hai đều bị quăng sống xuống hồ lửa lưu huỳnh đang bừng cháy.). Con thú này, vừa từ biển lên vừa từ vực sâu, với bảy đầu và mười sừng (giống như con thú thứ tư của Đa-ni-ên), trông giống như một con báo hoặc báo hoa mai (Hy Lạp), có chân như chân gấu (Ba Tư) và miệng như miệng sư tử (Ba-bên), nghĩa là nó kết hợp các đặc điểm của tất cả các đế chế thế giới trước đó—kể cả Ba-by-lôn (Khải Huyền 13:1, 2). Sự đảo ngược thứ tự được giải thích bởi thực tế là Giăng nhìn mọi thứ theo hướng hồi tưởng.

Khải huyền 13: 1-2 BHĐ Sau đó, tôi thấy một con thú từ biển lên. Nó có mười sừng, bảy đầu; trên các sừng có mười mão miện, trên các đầu có danh hiệu phạm thượng. Con thú tôi xem thấy giống con beo; chân như chân gấu, miệng như miệng sư tử. Con rồng đã ban cho nó quyền lực, ngai báu và thẩm quyền lớn

Cái tên Babylon này sẽ một lần nữa đóng một vai trò khủng khiếp trên trái đất này. Quyền lực tôn giáo và thương mại của Cơ Đốc giáo đã chết, không có Đấng Christ, dưới sự lãnh đạo của La Mã, sẽ trở thành “đại dâm phụ” Babylon, kẻ ngồi “trên nhiều vùng nước” và có ảnh hưởng trải rộng đến hầu như toàn thế giới (Khải Huyền 17:15 Đoạn, thiên sứ lại nói với tôi rằng: Những dòng nước ngươi đã thấy, trên có dâm phụ ngồi, tức là các dân tộc, các chúng, các nước và các tiếng, 18 Người đàn bà ngươi đã thấy, tức là cái thành lớn hành quyền trên các vua ở thế gian).

Giống như Babylon trong Cựu Ước, mụ cũng sẽ được đặc trưng bởi sự “hỗn loạn” tột độ do sự pha trộn giữa tôn giáo và thế gian. Mụ sẽ nhận được quyền lực và ảnh hưởng từ con thú bảy đầu mười sừng, thủ lĩnh của Đế chế La Mã đang trỗi dậy, mà mụ ngồi lên (Khải Huyền 17:1-3 ¹Bấy giờ trong bảy vị thiên sứ cầm bảy bát ấy, có một vị đến gần mà nói với tôi rằng: Lại đây, ta sẽ chỉ cho ngươi sự phán xét về con đại dâm phụ, nó ngồi trên các dòng nước lớn kia. ²Các vua trong thiên hạ phạm tội tà dâm với nó, và dân sự trong thế gian cũng say sưa vì rượu tà dâm của nó. ³Tôi được Thánh Linh cảm động, thiên sứ đó đem tôi tới nơi đồng vắng; thấy một người đàn bà ngồi trên lưng một con thú sắc đỏ sậm, mình mang đầy những tên sự phạm thượng, có bảy đầu và mười sừng).

Trong Khải Huyền, tên gọi Babylon mang tính biểu tượng, vì nó không ám chỉ thành phố hay đế chế ở Trung Đông, mà ám chỉ một thế lực tôn giáo-thương mại có liên hệ mật thiết với Đế chế La Mã ở Tây Âu, nơi có “thành bảy ngọn đồi”, tức Rô-ma (Khải Huyền 17: ⁹Đây là sự nghĩ ngợi có khôn ngoan. Bảy cái đầu tức là bảy hòn núi mà người đàn bà ngồi lên, 18Người đàn bà ngươi đã thấy, tức là cái thành lớn hành quyền trên các vua ở thế gian.). Bản thân Đế chế La Mã cũng sẽ mang những đặc điểm của Babylon thời Cựu Ước (hãy so sánh cụm từ “miệng sư tử” trong Khải Huyền 13:2 Con thú tôi thấy đó giống như con beo; chân nó như chân gấu, miệng như miệng sư tử, và con rồng đã lấy sức mạnh, ngôi, và quyền phép lớn mà cho nó. với cụm từ “giống như sư tử” trong Đa-ni-ên 7:4  Con thứ nhứt giống như sư tử, và có cánh chim ưng. Ta nhìn xem cho đến khi những cánh nó bị nhổ, nó bị cất lên khỏi đất, đứng hai chân như người ta, và nó được ban cho lòng loài người). Điểm tương đồng giữa Babylon cổ đại và Babylon tương lai không nằm ở vị trí địa lý và sức mạnh quân sự, mà nằm ở sự tương đồng về sự suy đồi đạo đức của cả hai hệ thống này, cả hai đều là kẻ thù lớn của Đức Chúa Trời và dân Ngài.

Trong khi Babylon thời Cựu Ước bị người Mê-đi và Ba Tư đánh bại (Ê-sai 13:17Nầy, ta sẽ xui người Mê-đi nghịch cùng họ, những người đó chẳng quí bạc, chẳng thích vàng; Giê-rê-mi 51:11Hãy chuốc tên, cầm thuẫn cho chắc! Đức Giê-hô-va đã giục lòng các vua ở Mê-đi, vì Ngài đã định ý hủy diệt Ba-by-lôn. Vì đây là sự báo thù của Đức Giê-hô-va, Ngài trả thù về đền thờ của Ngài.; so sánh Đa-ni-ên 2:39Nhưng sau vua, sẽ dấy lên một nước khác, kém nước của vua; rồi một nước thứ ba, tức là đồng, sẽ cai quản khắp đất.; 5:28Phê-rết là: Nước vua bị chia ra, được ban cho người Mê-đi và người Phe-rơ-sơ.), thì Babylon thời Tân Ước sẽ bị mười vị vua của Đế chế La Mã hủy diệt, những kẻ “sẽ ghét con đại dâm phụ, làm cho nó hoang vu và lõa lồ, ăn thịt nó và thiêu nó bằng lửa”, một sự phán xét cuối cùng đến từ Đức Chúa Trời (Khải Huyền 17:16Mười cái sừng ngươi đã thấy, và chính mình con thú sẽ ghét dâm phụ, sẽ bóc lột cho nó lõa lồ, ăn thịt nó và thiêu nó bằng lửa; 18:8Vậy cho nên đồng trong một ngày, những tai nạn này sẽ giáng trên nó, nào sự chết, nào sự than khóc, nào đói kém, và nó sẽ bị lửa thiêu mình đi nữa; vì Đức Chúa Trời phán xét nó là Chúa có quyền lực.). Ở đây cần phân biệt giữa sự phán xét về quyền lực tôn giáo của “con đại dâm phụ” trong Khải Huyền 17 và quyền lực thương mại của “thành phố lớn” trong chương 18. Theo Khải Huyền 14:8Một vị thiên sứ khác, là vị thứ hai, theo sau mà rằng: Ba-by-lôn lớn kia, đã đổ rồi, đã đổ rồi, vì nó có cho các dân tộc uống rượu tà dâm thạnh nộ của nó và 16:19Thành phố lớn bị chia ra làm ba phần, còn các thành của các dân ngoại đều đổ xuống, và Đức Chúa Trời nhớ đến Ba-by-lôn lớn đặng cho nó uống chén rượu thạnh nộ Ngài), sự hủy diệt của “con đại dâm phụ” có thể sẽ diễn ra trong lúc trút xuống bát thứ bảy của cơn thịnh nộ Đức Chúa Trời. Người lãnh đạo của Đế chế La Mã, con thú mang người phụ nữ, sẽ cùng với Antichrist chiến đấu chống lại Đấng Christ khi Đấng Christ xuất hiện và chỉ khi đó hắn mới bị ném sống vào hồ lửa (Khải Huyền 19:19-21 ¹⁹ Tôi lại thấy con thú và các vua thế gian cùng những quân đội mình nhóm lại đặng tranh chiến với Đấng cưỡi ngựa, và với đạo binh của Ngài. ²⁰ Nhưng con thú bị bắt và tiên tri giả là kẻ đã làm phép lạ trước mặt con thú, nhờ đó lừa dối những người đã nhận dấu hiệu con thú cùng thờ lạy hình tượng nó, cũng bị bắt với nó nữa; cả hai đều đương sống bị quăng xuống hồ có lửa và diêm cháy bừng bừng. ²¹ Những kẻ khác đều bị giết bởi lưỡi gươm ra từ miệng Đấng cưỡi ngựa, và hết thảy chim chóc đều được ăn thịt chúng nó no nê.).

Lời tiên tri trong Cựu Ước về sự sụp đổ của Babylon (Ê-sai 13-14; 46-47; Giê-rê-mi 50-51) đã được ứng nghiệm một phần bởi cuộc chinh phạt của thành phố này vào năm 539 TCN, nhưng lời tiên tri còn vượt xa hơn thế nữa và sẽ chỉ được ứng nghiệm trọn vẹn trong sự phán xét Babylon tương lai. Cũng như chiến thắng trên Babylon đã mở đường cho sự trở về của dân sót Israel, thì việc loại bỏ “con đại dâm phụ” Babylon, cũng như con thú và Kẻ Chống Chúa, sẽ mở đường cho hôn lễ của Chiên Con với Cô Dâu thật trên trời, việc phục hồi mối quan hệ của dân Israel trên đất với Đức Chúa Trời, và Vương Quốc Ngàn Năm.

nguồn
https://www.imglaubenleben.de/2001/Ba-bên-babylon/