Kinh Thánh muốn nói gì khi dùng cụm từ “các ngươi là thần” trong Thi Thiên 82:6 và Giăng 10:34?
Thi Thi thiên 82:6-7 chép rằng: “Ta phán rằng: ‘Các ngươi là “thần”; các ngươi đều là con cái của Đấng Tối Cao.’ Nhưng các ngươi sẽ chết như những người phàm trần; các ngươi sẽ sa ngã như mọi vị vua khác.” (ttừ bản tiếng anh)
Thi Thi thiên 82:6-7 (Bản truyền thống): ⁶ Ta đã nói: Các ngươi là thần, Hết thảy đều là con trai của Đấng Chí Cao. ⁷ Dầu vậy, các ngươi sẽ chết như loài người, sa ngã như một quan trưởng.
Trong Giăng 10, Chúa Giê-su trích dẫn Thi Thiên 82:6 và lặp lại câu nói rằng “các ngươi là thần”. Bối cảnh là cuộc đối đầu giữa Chúa Giê-su và người Giu-đa tại Lễ Cung Hiến. Họ yêu cầu Ngài bày tỏ rõ ràng xem Ngài có phải là Đấng Mê-si hay không (Giăng 10:24). Chúa Giê-su đáp rằng hành động của Ngài chứng minh Ngài là Đấng Mê-si, và sau đó Ngài tuyên bố mình ngang hàng với Đức Chúa Trời bằng cách nói: “ Ta và Cha là một” (Giăng 10:30). Nghe vậy, người Giu-đa nhặt đá ném Ngài vì tội phạm thượng (Giăng 10:31-33), nhưng Chúa Giê-su lý luận với họ bằng cách trích dẫn Thi Thiên 82:6 : “34 Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Trong luật pháp của các ngươi há chẳng chép rằng: Ta đã phán: Các ngươi là các thần, Thi Tv 82:6
hay sao? 35 Nếu luật pháp gọi những kẻ được lời Đức Chúa Trời phán đến là các thần, và nếu Kinh thánh không thể bỏ được, 36 thì ta đây, là Đấng Cha đã biệt ra thánh, và sai xuống thế gian, nói: Ta là Con Đức Chúa Trời, cớ sao các ngươi cáo ta là nói lộng ngôn?
“Các thần” trong Thi Thiên 82:6 là ai, và ý của Chúa Giê-su khi nói “Các ngươi là thần” trong Giăng 10:34 (hoặc “các ngươi là thần” trong bản Kinh Thánh King James) là gì?
Chúng ta hãy bắt đầu bằng việc xem xét Thi Thiên 82, thi thiên mà Chúa Giê-su trích dẫn trong Giăng 10:34. Từ tiếng Hê-bê-rơ được dịch là “các thần” trong Thi Thiên 82:6 là elohim. Thuật ngữ elohim thường được sử dụng để chỉ Đức Chúa Trời duy nhất, nhưng nó cũng có những cách sử dụng khác. Đức Giê-hô-va được gọi là Elohim trên hết thảy các elohim (Thi Thiên 95:3). Những cách sử dụng khác của thuật ngữ elohim bao gồm các sinh vật thuộc linh như thiên sứ (Gióp 2:1 ; 38:7); ma quỷ, thần tượng và các thần của các dân tộc ngoại bang (Sáng Thế Ký 35:4 ; Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:17 ; 1 Các Vua 11:33); và những người chết không có thân xác (1 Sa-mu-ên 28:13). Từ tiếng Giu-đa elohim cũng được dịch là “quan xét” trong Xuất Ê-díp-tô Ký 21:6 và 22:8, 9 và 28. Vậy thì, Đức Chúa Trời gọi ai là “các thần” trong Thi Thiên 82:6 ? Có hai quan điểm chính:
1) “Các thần” là những thực thể siêu nhiên cai trị dưới quyền Đức Chúa Trời. Thi Thiên 82:1 nói rằng, “Đức Chúa Trời chủ trì trong đại hội; Ngài xét xử giữa các thần.”(bản tiếng anh) bản TT: ¹ Đức Chúa Trời đứng trong hội Đức Chúa Trời; Ngài đoán xét giữa các thần. Trong tiếng Hê-bê-rơ, cụm từ được dịch là “đại hội” nói về một hội chúng thần thánh hoặc một hội đồng thần thánh. Một số người giải thích đoạn này như là lời cảnh báo của Đức Chúa Trời rằng những người trong hội đồng thần thánh tiếp tục đưa ra những quyết định bất công sẽ chết “như những người phàm trần” và “sa ngã như tất cả những người cai trị khác” (Thi Thiên 82:2, 6-8). Đức Chúa Trời đã tạo ra địa ngục cho Sa-tan và các thiên sứ của hắn (Ma-thi-ơ 25:41), và chúng ta biết rằng Ngài sẽ mang lại công lý cho họ vào đúng thời điểm. Họ sẽ sa ngã như những người phàm trần.
2) “Các vị thần” trong Thi Thiên 82 là những quan lại, thẩm phán và người cai trị được ban cho quyền lực trên trái đất. Theo quan điểm này, toàn bộ ý nghĩa của Thi Thiên 82 là các thẩm phán trần gian phải hành động công bằng và chính trực, bởi vì ngay cả các thẩm phán cũng phải đứng trước Đấng Phán Xét vào một ngày nào đó. Thi Thiên 82:6 và 7 cảnh báo các quan lại rằng họ cũng phải bị phán xét: “Ta phán rằng: ‘Các ngươi là thần, các ngươi đều là con của Đấng Tối Cao.’ Nhưng các ngươi sẽ chết như người thường, các ngươi sẽ sa ngã như mọi người cai trị khác.” Theo quan điểm này, Đức Chúa Trời đã bổ nhiệm con người vào các vị trí có quyền lực, trong đó họ được coi là thần thánh giữa dân chúng (xem Xuất Ê-díp-tô Ký 7:1). Gọi một quan lại là “thần” cho thấy ba điều: 1) người đó có quyền cai trị những người khác, 2) quyền lực mà người đó nắm giữ với tư cách là người có thẩm quyền dân sự đáng sợ, và 3) người đó có được quyền lực và thẩm quyền từ chính Đức Chúa Trời, Đấng được miêu tả là đang phán xét toàn trái đất trong Thi Thiên 82:8. Những người cai trị loài người cần nhớ rằng, mặc dù họ đại diện cho Đức Chúa Trời trong thế giới này, họ vẫn là người phàm và cuối cùng phải chịu trách nhiệm trước Đức Chúa Trời về cách họ sử dụng quyền lực đó.
Bây giờ, chúng ta hãy xem Chúa Giê-su sử dụng đoạn Kinh Thánh này như thế nào. Khi Chúa Giê-su trích dẫn Thi Thiên 82, Ngài nói rằng câu nói “các ngươi là thần” được hướng đến những người “đã nhận được lời Đức Chúa Trời” (Giăng 10:35). Nghĩa là, những người nhận được sứ điệp của Đức Chúa Trời được gọi là “thần”. Chúa Giê-su vừa mới tuyên bố mình là Con Đức Chúa Trời (Giăng 10:25-30). Những người Giu-đa không tin đã đáp lại bằng cách buộc tội Chúa Giê-su phạm thượng, vì Ngài tuyên bố mình là Đức Chúa Trời (câu 33). Chúa Giê-su sau đó trích dẫn Thi Thiên 82:6 và nói: “Nếu Ngài gọi họ là ‘thần’, những người đã nhận được lời Đức Chúa Trời—và Kinh Thánh không thể bị bác bỏ—thì còn người mà Cha đã biệt riêng ra làm con cái Ngài và sai đến thế gian thì sao?” Ý của Chúa Giê-su là: các ngươi buộc tội ta phạm thượng dựa trên việc ta sử dụng danh hiệu “Con Đức Chúa Trời”; Tuy nhiên, chính Kinh Thánh của các ngươi lại dùng thuật ngữ đó cho những người khác ngoài Đức Chúa Trời. Nếu những người nắm giữ chức vụ do Chúa chỉ định hoặc những người có vị trí thiêng liêng trong cõi tâm linh có thể được coi là “thần”, thì Đấng mà Đức Chúa Trời đã chọn và sai đến (Giăng 10:34-36) càng có thể được coi là như vậy biết bao!
Tà giáo Mặc Môn sử dụng những đoạn Kinh Thánh này làm bằng chứng để chứng minh sự thần thánh cuối cùng của con người. Tuy nhiên, không đoạn nào trong số này là bằng chứng cho thấy con người có thể đạt được thần tính. Chúng ta phải cảnh giác với lời nói dối mà con rắn đã dùng để lừa dối Ê-va trong vườn Ê-đen: “Mắt ngươi sẽ được mở ra, và ngươi sẽ giống như Đức Chúa Trời” (Sáng thế ký 3:5). Đây là một nửa sự thật. Mắt họ đã được mở ra (câu 7), nhưng họ không trở nên giống như Đức Chúa Trời. Trên thực tế, họ đã mất quyền uy, chứ không phải được thêm vào. Sa-tan đã lừa dối Ê-va về khả năng trở nên giống như Đức Chúa Trời duy nhất, và do đó đã dẫn dắt bà vào một lời nói dối. Chúa Giê-su đã bảo vệ tuyên bố của Ngài là Con của Đức Chúa Trời dựa trên cơ sở Kinh Thánh và ngữ nghĩa—có một ý nghĩa mà những người có ảnh hưởng và những nhân vật thuộc linh có thể được gọi là “thần”; Do đó, Đấng Mê-si-a hoàn toàn có thể tự gọi mình bằng thuật ngữ này. Con người không phải là “thần thánh” hay “thần thánh nhỏ”. Họ sẽ không bao giờ trở thành thần thánh. Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời, và chúng ta, những người biết Đấng Christ, là con cái của Ngài.
https://www.gotquestions.org/you-are-gods.html
đọc thêm:
Giăng 10 – Người Chăn Chiên Nhân Lành
Chúa Giê-su muốn nói gì khi Ngài phán rằng “Ta là cửa” (Giăng 10:7)?