Sự Trỗi Dậy Và Suy Tàn Của Babylon

Sự Trỗi Dậy Và Suy Tàn Của Babylon

Video

Bài viết được đóng góp bởi www.walvoord.com

1)Lịch sử ban đầu của Babylon

Lịch sử ban đầu của Babylon vẫn còn là một bí ẩn. Lần đầu tiên được đề cập trong Kinh Thánh là đoạn ghi chép trong Sáng thế ký 10:8-10, trong đó Nimrod, cháu trai của Cham, là người sáng lập thành phố trong quá khứ tiền sử mờ nhạt. Tên gọi này bắt nguồn từ một trải nghiệm sau này được tiết lộ trong Sáng thế ký 11, nơi cư dân vùng Si-nê-a, phần phía nam của vùng Lưỡng Hà, được ghi lại là đã xây dựng một tòa tháp được thiết kế để vươn tới thiên đàng. Đây có thể là khởi đầu của một tập tục xây dựng các tòa tháp mang ý nghĩa tôn giáo. Một tòa tháp như vậy được gọi là Ziggurat, chỉ một gò đất nhân tạo bằng gạch và đất cao hơn địa hình xung quanh.

Mô tả về tòa tháp trong Kinh Thánh phù hợp với đặc điểm của khu vực. Vì thiếu đá, họ đã xây gạch và sử dụng bùn hoặc bitum bản địa trong khu vực để xây dựng tòa tháp. Theo Kinh Thánh, cư dân ở đây đã nói:

Hãy đi, chúng ta hãy làm gạch và nung cho thật kỹ. Lúc đó, gạch thay cho đá, còn bùn thay cho hồ. Họ nói: “Họ rủ người lân cận: “Nào, ta hãy làm gạch và lấy lửa nung cho chín!” Lúc đó, người ta dùng gạch thay cho đá và nhựa chai thay vôi hồ. ⁴ Họ lại nói: “Nào, chúng ta hãy xây một thành và một ngôi tháp ngọn cao tận trời[có đỉnh chọc Trời]Chúng ta hãy lưu danh mình kẻo bị tản lạc khắp mặt đất!” ” (BDM2002 Sáng Thế Ký 11:3-4).

Kinh Thánh ghi lại rằng Chúa đã phán xét dân sự và làm xáo trộn tiếng nói của họ, khiến thành phố và tòa tháp bị bỏ dở (Sáng thế ký 11:5-8). Theo Sáng thế ký 11:9, nơi này được “gọi là Ba-bên; vì tại đó, Đức Giê-hô-va đã làm xáo trộn tiếng nói của cả thế gian, và từ đó, Đức Giê-hô-va đã phân tán họ ra khắp mặt đất”. Có vẻ như tên được đặt cho thành phố trong Sáng thế ký 10:10 thực sự đã thay thế tên ban đầu vào thời điểm này, và sự kiện này góp phần vào lịch sử lâu dài của Ba-by-lôn như một trung tâm có ý nghĩa tôn giáo, và là nguồn gốc của tôn giáo sai lầm và sự nổi loạn chống lại Đức Chúa Trời chân chính.

Mặc dù thành phố Babylon chỉ thực sự nổi tiếng vào năm 1830 TCN, nhưng khu vực mà nó tọa lạc, được gọi là Babylonia, đã có một lịch sử lâu dài. Nền văn minh sơ khai gần địa điểm thành cổ U-rơ ở hạ lưu Babylonia có niên đại từ thiên niên kỷ thứ tư TCN, và các nền văn minh kế tiếp đã được phát hiện từ năm 2800 TCN. Thời kỳ của các triều đại đầu tiên (2800-2360 TCN) đã ghi nhận một nền văn minh tiên tiến với những ngôi đền lớn, kênh đào và các công trình kiến trúc khác. Thời kỳ Akkad cổ đại (2360-2180 TCN) bao gồm đế chế rộng lớn của Sargon từ Ba Tư đến Địa Trung Hải. Tiếp theo là thời kỳ Tân Sumer (2070-1960 TCN), đây là thời điểm Abraham ra đời. Vùng đất này đã bị người Elam và Amorite cướp phá trong giai đoạn 1960-1830 TCN.

Lịch sử của Babylonia đúng nghĩa, được gọi là thời kỳ Babylonia Cổ (1830-1550 TCN), bao gồm triều đại rực rỡ của Hammurabi (1728-1686 TCN) có Bộ luật nổi tiếng được phát hiện vào năm 1901. Babylonia sau đó bị người Kassite xâm lược trong giai đoạn 1550-1169 TCN. Tiếp theo là Vương triều II của Isin (1169-1039 TCN), có các vị vua là người Babylon bản địa. Trong giai đoạn từ năm 1100 đến năm 625 TCN, vùng đất này đã phải chịu nhiều cuộc xâm lược khác nhau bao gồm cả cuộc xâm lược của Assyria. Năm 729 TCN, Tiếc-la-Phi-lê-se trở thành vua của Babylon và sau đó vào năm 689 TCN bị San-chê-ríp tấn công, Babylon đã bị thiêu rụi. Nó được xây dựng lại bởi Ê-sạt-ha-đôn, và cuối cùng đã bị giành lại từ Assyria vào khoảng năm 625 TCN khi Đế chế Tân Babylon được thành lập bởi Nabopolassar, cha của Nê-bu-cát-nết-xa. Với sự giúp đỡ của người Mê-đi, Ninive đã bị phá hủy vào năm 612 TCN. Nê-cô của Ai Cập đã bị đánh bại vào năm 605 TCN Bối cảnh lúc này đã sẵn sàng cho triều đại huy hoàng của Nê-bu-cát-nết-xa bao gồm việc chinh phục Giê-ru-sa-lem trước đó vào năm 606 TCN, việc cư dân thành phố Giê-ru-sa-lem cuối cùng bị bắt làm phu tù và sự phá hủy của chính thành phố Giê-ru-sa-lem.

2)Những lời tiên tri của Ê-sai về Babylon

Ngoại trừ một tài liệu tham khảo về “áo choàng Babylon” trong Joshua 7:21 [Tôi có thấy trong của cướp một cái áo choàng Si-nê-a [Si-nê-a là tên của đồng bằng Ba-by-lônSi-nê-a là tên của đồng bằng Ba-by-lônSi-nê-a là tên của đồng bằng Ba-by-lônSi-nê-a là tên của đồng bằng Ba-by-lôn] Si-nê-a là tên của đồng bằng Ba-by-lôn

tốt đẹp, hai trăm siếc-lơ bạc, và một nén vàng nặng năm mươi siếc-lơ; tôi tham muốn các món đó, và lấy nó; kìa, các vật ấy đã giấu dưới đất giữa trại tôi, còn bạc thì ở dưới]., không có tài liệu tham khảo Kinh thánh nào về Babylon sau Sáng thế ký 11 cho đến khi những lời tiên tri lớn của Ê-sai, Giê-rê-mi, Ê-xê-chi-ên và Đa-ni-ên mở ra kế hoạch của Chúa cho thành phố cổ đại. Hầu hết các lời tiên tri trong Kinh thánh liên quan đến Babylon đều liên quan đến thời kỳ lưu đày và sự mặc khải của Chúa cho Giê-rê-mi, Ê-xê-chi-ên và Đa-ni-ên về kết cục cuối cùng của thời kỳ lưu đày đối với cả Israel và Babylon. Tuy nhiên, đáng chú ý nhất là những lời tiên tri của Ê-sai được đưa ra một thế kỷ trước khi Babylon lên nắm quyền và được ghi lại vào thời điểm Babylon vẫn còn mơ hồ và không có dấu hiệu nào cho thấy sự vĩ đại sắp tới của nó. Các chương nổi bật trong lời tiên tri của Ê-sai là Ê-sai chương 13, 14 và 47 với các tài liệu tham khảo rải rác ở những nơi khác (Ê-sai chương 21:9, 39:1, 3, 6, 7; 43:14; 48:14, 20).

Những lời tiên tri của Ê-sai liên quan đến sự hủy diệt cuối cùng của Babylon trong Ngày của Chúa. Cái nhìn gần và xa thường được trộn lẫn như trong chương 13. Sự hủy diệt của Babylon được mô tả trong Ê-sai 13:1-11 như một phần trong chương trình trừng phạt toàn thế giới của Đức Chúa Trời (so sánh 13:11 BD2002 Ta sẽ trừng phạt thế giới vì sự độc ác, phạt kẻ ác vì tội lỗi chúng, tận diệt sự kiêu ngạo của kẻ kiêu căng và hạ thấp sự cao ngạo của kẻ bạo ngược.). Việc chinh phục Babylon trong lịch sử bởi người Mê-đi và người Ba Tư được đề cập cụ thể trong Ê-sai 13:17-19 BHĐ: Nầy, Ta sẽ khiến người Mê-đi chống lại họ; Quân ấy chẳng quý bạc, Cũng không thích vàng. ¹⁸ Cung của chúng bắn nát các thanh niên; Chúng không thương xót thai trong lòng mẹ; Mắt chúng chẳng thương tiếc trẻ con. ¹⁹ Ba-by-lôn là sự huy hoàng của các vương quốc, Là niềm kiêu hãnh ngạo mạn của người Canh-đê, Sẽ giống như Sô-đôm và Gô-mô-rơ, Khi Đức Chúa Trời lật đổ chúng.

Nhà tiên tri dường như ám chỉ đến viễn cảnh xa xôi, tức là sự hủy diệt của Babylon liên quan đến sự tái lâm của Đấng Christ trong 13:20-22 (BHĐ). Ở đây, điều này được tuyên bố:

²⁰ Nó sẽ vĩnh viễn không người ở, Từ đời nầy sang đời kia sẽ chẳng ai cư trú; Người Ả-rập sẽ không cắm trại tại đó, Người chăn chiên cũng không cho bầy mình nằm nghỉ nơi ấy. ²¹ Nhưng thú dữ hoang mạc sẽ nghỉ ở đó, Nhà cửa thì đầy những chim cú; Đà điểu tới đó trú ngụ, Và dê rừng sẽ nhảy nhót tại đó. ²² Linh cẩu sủa vang trong cung điện, Chó rừng tru lên trong các lâu đài xa hoa. Thời điểm Ba-by-lôn sụp đổ đã gần kề, Các ngày của nó sẽ không còn kéo dài nữa.

Xét về sự ứng nghiệm lịch sử, cả Kinh Thánh lẫn lịch sử đều cho thấy rõ ràng những câu này chưa được ứng nghiệm theo nghĩa đen. Thành Babylon vẫn tiếp tục thịnh vượng sau khi người Mê-đi chinh phục nó, và mặc dù vinh quang của nó suy yếu, đặc biệt là sau khi sự kiểm soát của Mê-đi và Ba Tư kết thúc vào năm 323 TCN, thành phố vẫn tồn tại dưới một hình thức hoặc bản chất nào đó cho đến năm 1000 SCN và không trải qua sự kết thúc đột ngột như được dự đoán trong lời tiên tri này.

Việc diễn giải trở nên khó khăn hơn bởi những ý nghĩa đa dạng của chính Babylon. Đôi khi, thuật ngữ này (trong tiếng Hê-bê-rơ là Babel) ám chỉ thành phố có lịch sử tiếp diễn và thịnh vượng ngay cả trong thời kỳ các Sứ đồ, khi nó trở thành trung tâm học thuật của người Giu-đa sau khi Giê-ru-sa-lem bị phá hủy. Đôi khi, thuật ngữ này được dùng để chỉ quyền lực chính trị của Babylon, vốn rõ ràng đã sụp đổ chỉ trong một đêm khi người Mê-đi và người Ba Tư nắm quyền kiểm soát Babylon. Đôi khi, nó được dùng theo nghĩa tôn giáo, bởi vì Babylon là nguồn gốc của nhiều tôn giáo ngoại giáo cạnh tranh với Giu-đa giáo và đức tin Cơ Đốc kể từ đó. Việc diễn giải Ê-sai 13:20-22 chắc chắn được xác định bởi ý nghĩa được gán cho Khải Huyền 17, 18.

Nhiều nhà giải kinh đồng ý rằng Babylon, xét về mặt tôn giáo và chính trị, sẽ được phục hưng vào cuối thời đại. Kết luận gây tranh cãi là bản thân thành phố sẽ được phục hưng về mặt vật chất để trở thành thủ đô của thế giới vào cuối thời đại. Việc tái thiết thành phố cổ này sẽ làm ứng nghiệm theo nghĩa đen lời tiên tri về sự hủy diệt hoàn toàn và đột ngột như được tiên tri trong Ê-sai 13:19-22.

Ê-sai 14 dường như xác nhận rằng sự hủy diệt cuối cùng được dự đoán có liên quan đến sự tái lâm của Đấng Christ và Ngày của Chúa. Thế lực Satan đứng sau Babylon, được gọi là “Lu-xi-phe, con trai của rạng đông” (14:12BHĐ), được miêu tả cả trong cuộc nổi loạn ban đầu của hắn chống lại Đức Chúa Trời lẫn trong sự phán xét cuối cùng của hắn. Sự hủy diệt của Babylon liên quan đến sự phán xét dành cho “Tất cả vua chúa các nước” (14:18 BHĐ).

Một lời tiên tri lớn khác chống lại Babylon được tìm thấy trong Ê-sai 47. Ở đây, một lời tiên tri về sự sỉ nhục tột cùng của Babylon được đưa ra, và phần mở đầu dường như chủ yếu liên quan đến việc Babylon bị quân Mê-đi và Ba Tư chiếm đóng. Lời tuyên bố buồn bã được đưa ra ở phần kết của chương: “Chẳng ai đến cứu ngươi được!” (Ê-sai 47:15BHĐ). Sự chú ý lớn dành cho Babylon trong các lời tiên tri của Ê-sai khẳng định tầm quan trọng của Babylon trong các lời tiên tri liên quan đến các dân tộc.

3)Những lời tiên tri của Giê-rê-mi về Ba-by-lôn

Giống như Ê-sai, tiên tri Giê-rê-mi dành hai chương dài để tiên đoán về sự phán xét và hủy diệt cuối cùng của Ba-by-lôn (Giê-rê-mi 50, 51). Nếu những lời tiên tri của Ê-sai đáng chú ý vì dự báo về sự trỗi dậy của Ba-by-lôn và sự lưu đày của Giu-đa một trăm năm trước khi sự kiện đó thực sự xảy ra, thì những lời tiên tri của Giê-rê-mi lại đáng chú ý vì chúng được ban ra vào thời điểm Ba-by-lôn đang ở đỉnh cao quyền lực, khi mà dường như không có khả năng nào quốc gia vĩ đại này sẽ sụp đổ. Ba-by-lôn được miêu tả là bị trừng phạt vì sự đối xử tàn bạo với Y-sơ-ra-ên (Giê-rê-mi 50:17-18 ¹⁷ Y-sơ-ra-ên là con chiên lạc bầy bị sư tử rượt đuổi. Trước đây là vua A-si-ri vồ nuốt nó, và sau nầy là Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, gặm xương nó.” ¹⁸ Vì vậy, Đức Giê-hô-va vạn quân Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên phán như sau: “Nầy, Ta sẽ trừng phạt vua Ba-by-lôn và xứ sở nó như đã trừng phạt vua A-si-ri.; Giê-rê-mi 51:24 Nhưng trước mắt các ngươi, ta sẽ báo cho Ba-by-lôn và mọi dân cư Canh-đê phàm điều ác chi mà chúng nó đã làm tại Si-ôn, Đức Giê-hô-va phán vậy…. 49Như Ba-by-lôn đã làm cho kẻ bị giết của Y-sơ-ra-ên ngã xuống, cũng vậy, kẻ bị giết của Ba-by-lôn cũng sẽ ngã xuống trong cả đất mình).

Hầu như tất cả các lời tiên tri của Giê-rê-mi dường như đều liên quan đến sự sụp đổ của Ba-by-lôn trước cuộc tấn công của người Mê-đi và người Ba Tư. Chỉ thỉnh thoảng mới có sự ám chỉ đến sự hủy diệt cuối cùng trong tương lai, như trong Giê-rê-mi 51:62-64.

Giê-rê-mi 51: 61-64 BD2002 ⁶¹ Giê-rê-mi bảo Sê-ra-gia: “Khi ông đến Ba-by-lôn, ông nhớ đọc lớn tiếng tất cả lời này, ⁶² rồi cầu nguyện: ‘Lạy CHÚA, chính Ngài phán rằng Ngài sẽ hủy diệt thành này, đến nỗi không người nào ở nữa, thậm chí thú cũng không, và nơi này sẽ hoang vu mãi mãi. ⁶³ Khi ông đọc xong, ông hãy cột một hòn đá vào sách này, rồi quăng xuống sông Ơ-phơ-rát ⁶⁴ và nói: Ba-by-lôn sẽ chìm xuống như vậy, chẳng bao giờ nổi lên nữa, vì tai họa Ta sẽ giáng xuống trên nó.’” Lời của Giê-rê-mi đến câu: “Các dân tộc lao lực mệt mỏi, công trình họ chỉ dành cho lửa.”

Những lời tiên tri của Giê-rê-mi về sự sụp đổ của Ba-by-lôn dưới tay người Mê-đi và người Ba Tư đã được ứng nghiệm một cách sống động khoảng sáu mươi lăm năm sau đó, như được ghi lại trong Đa-ni-ên 5.

Sự chú ý chính được dành cho sự lưu đày của Judah trong các lời tiên tri của cả Giê-rê-mi và Ê-xê-chi-ên. Sách Giê-rê-mi hầu như luôn đề cập đến sự lưu đày của Giu-đa ở Ba-by-lôn, bắt đầu từ chương 20; nhiều tài liệu tham khảo cũng được tìm thấy trong Ê-xê-chi-ên. Phần lớn chức vụ của Giê-rê-mi là dành cho thế hệ của mình khi ông dự đoán sự sụp đổ của Giê-ru-sa-lem và chiến thắng của quân đội Babylon. Giê-rê-mi được coi là tiên tri thực sự của Chúa trái ngược với các tiên tri giả đã dự đoán chiến thắng trước Babylon (so sánh Giê-rê-mi 28: 1-17). Những lời tiên tri của Giê-rê-mi phần lớn bị bỏ qua. Bản sao đầu tiên của cuốn sách của ông đã bị nhà vua tiêu hủy (Giê-rê-mi 36:23). Bản thân Giê-rê-mi đã phải chịu đau khổ và bị giam cầm (Giê-rê-mi 37: 15 đến Giê-rê-mi 38: 13). Với việc Giê-ru-sa-lem bị chiếm đóng, những lời tiên tri của Giê-rê-mi đã được minh oan hoàn toàn.

Quan trọng nhất là những lời tiên tri của Giê-rê-mi về thời gian lưu đày, được định nghĩa là bảy mươi năm trong Giê-rê-mi 25:11 Cả đất nầy sẽ trở nên hoang vu gở lạ, các nước nầy sẽ phục sự vua Ba-by-lôn trong bảy mươi năm và Giê-rê-mi 29:10 Vả, Đức Giê-hô-va phán như vầy: Khi bảy mươi năm sẽ mãn cho Ba-by-lôn, ta sẽ thăm viếng các ngươi, sẽ làm trọn lời tốt lành cho các ngươi, khiến các ngươi trở về đất nầy. Chính lời tiên tri này đã được Đa-ni-ên đọc lên, dẫn đến lời cầu nguyện của ông cho những người bị lưu đày được trở về Giê-ru-sa-lem (Đa-ni-ên 9:2 đương năm đầu về triều người, ta, Đa-ni-ên, bởi các sách biết rằng số năm mà lời Đức Giê-hô-va đã phán cùng đấng tiên tri Giê-rê-mi, để cho trọn sự hoang vu thành Giê-ru-sa-lem, là bảy mươi năm.).

Một chủ đề nổi bật trong các lời tiên tri của Giê-rê-mi là những lời tiên tri về Ai Cập, trong đó ông dự đoán Nê-bu-cát-nết-sa sẽ chinh phục Ai Cập. Là kẻ thù truyền kỳ của Y-sơ-ra-ên, Ai Cập sẽ phải chịu sự phán xét của Đức Chúa Trời dưới hình thức nằm dưới quyền lực của Ba-by-lôn. Giê-rê-mi dành nhiều đoạn Kinh Thánh cho chủ đề này, bao gồm Giê-rê-mi 43:10-13; 44:30; 46:1-26. Trong chương 44, Giê-rê-mi gửi một thông điệp đến người Giu-đa ở Ai Cập, trong đó ông tiên đoán rằng nỗ lực thoát khỏi quyền lực của Ba-by-lôn sẽ chỉ dẫn đến sự hủy diệt của chính họ.

4)Những lời tiên tri của Ê-xê-chi-ên về Ba-by-lôn

Ê-xê-chi-ên lặp lại lời tiên tri của Giê-rê-mi liên quan đến cuộc lưu đày ở Ba-by-lôn (Ê-xê-chi-ên 17:12-24) và giống như Giê-rê-mi, tiên tri về sự chinh phục Ai Cập (29:18, 19; 30:10-25; 32:1-32). Ê- xê-chi-ên 26:7 – 28:19 cũng tiên tri về sự hủy diệt của Ty-rơ.

Qua nhiều đoạn văn trong sách tiên tri, rõ ràng Babylon chiếm một vị trí quan trọng trong chương trình tiên tri của Cựu Ước dành cho các dân tộc xung quanh Israel. Chính trong bối cảnh này, tiên tri Đa-ni-ên đã đề cập đến chủ đề và liên hệ cách Đức Chúa Trời đối xử với Babylon với mục đích tối hậu của Ngài là đưa mọi dân tộc vào sự Qui Phục Con Đức Chúa Trời.

5)Những lời tiên tri của Đa-ni-ên về Ba-by-lôn

Lần đầu tiên Đa-ni-ên nhận ra Ba-by-lôn một cách tiên tri là qua lời giải thích giấc mơ của Nê-bu-cát-nết-sa. Ba-by-lôn được tượng trưng trong bức tượng lớn bằng cái đầu bằng vàng, và Đa-ni-ên nhận ra tầm quan trọng của Nê-bu-cát-nết-sa:

³⁷ Hỡi vua, vua là vua các vua, vì Chúa trên trời đã ban nước, quyền, sức mạnh, và sự vinh hiển cho vua. ³⁸ Ngài đã trao trong tay vua những con cái loài người, những thú đồng và chim trời, dầu chúng nó ở nơi nào, Ngài cũng đã làm cho vua được cai trị hết thảy; vậy vua là cái đầu bằng vàng (Đa-ni-ên 2:37-38).

Sau khi Nê-bu-cát-nết-sa băng hà, khải tượng của Đa-ni-ên được ghi lại trong chương 7 bao gồm nhiều mặc khải bổ sung. Trong phần mô tả về con thú đầu tiên tượng trưng cho Ba-by-lôn, Đa-ni-ên viết: “Con thứ nhứt giống như sư tử, và có cánh chim ưng. Ta nhìn xem cho đến khi những cánh nó bị nhổ, nó bị cất lên khỏi đất, đứng hai chân như người ta, và nó được ban cho lòng loài người” (Đa-ni-ên 7:4).

Babylon quả thực giống như sư tử, vua của các loài thú, và có đôi cánh đại bàng giống như vua của các loài chim. Việc đôi cánh bị nhổ đi và con thú sẽ đứng như một người đàn ông với trái tim của một người đàn ông là sự miêu tả thiêng liêng về trải nghiệm của Nê-bu-cát-nết-xa trong Đa-ni-ên 4 cũng như sự dự đoán về sự sỉ nhục cuối cùng của những người cai trị Babylon trong Đa-ni-ên 5. Trong lời giải thích của Đa-ni-ên về khải tượng “cây cao lạ thường” của Nê-bu-cát-nết-xa trong Đa-ni-ên 4, ông đã tiên đoán về sự sỉ nhục của Nê-bu-cát-nết-xa, trong đó ông phải chịu đựng bảy năm điên loạn trước khi lý trí của ông trở lại. Khi đó, Nê-bu-cát-nết-xa đã sẵn sàng để ngợi khen Đức Chúa Trời như ông đã làm trong Đa-ni-ên 4:2, 3, 34-37. Những lời tiên tri của Đa-ni-ên đã được ứng nghiệm một cách tỉ mỉ.

6)Sự Sụp Đổ Của Babylon

Sự sụp đổ của Đế chế Babylon đến đột ngột khi người Mê-đi và người Ba Tư tràn ngập thành phố Babylon trong một cuộc tấn công ban đêm vào năm 539 TCN. Trước sự kiện này, Đế chế Babylon đã trải qua những ngày đen tối. Khi Nê-bu-cát-nết-xa qua đời vào năm 562 TCN, con trai ông là Amel-Marduk kế vị, người này bị ám sát chỉ hai năm sau đó. Vào năm 560 TCN, Ne-ri-glis-sar lên ngôi. Khi ông qua đời vào năm 556 TCN, chỉ sau bốn năm trị vì, con trai ông kế vị, người này bị ám sát ngay sau khi ông lên ngôi. Sau đó, Na-bo-ni-dus nắm quyền và chỉ định con trai mình là Bên-xát-xa làm người đồng cai trị. Chính Bên-xát-xa này đã tổ chức bữa tiệc vô đạo của Đa-ni-ên 5, trong bữa tiệc vua Bên-xát-xa thấy bàn tay viết trên tường dòng chữ mà không ai đọc được, Chúa đã cho Đa-ni-ên đọc cho vua, trong Đa-ni-ên 5:25-28 dòng chữ đó là:  Mê-nê, Mê-nê, Tê-ken, U-phác-sin 26 Nầy là nghĩa những chữ đó: Mê-nê là: Đức Chúa Trời đã đếm nước vua và khiến nó đến cuối cùng. 27 Tê-ken là: Vua đã bị cân trên cái cân, và thấy là kém thiếu. 28 Phê-rết là: Nước vua bị chia ra, được ban cho người Mê-đi và người Phe-rơ-sơ.

và quả nhiên Bên-xát-xa bị giết dưới tay người Mê-đi và người Ba Tư.

Vào thời điểm thành Babylon sụp đổ được ghi lại trong Đa-ni-ên 5, thành phố vẫn là một tượng đài cho thiên tài của Nê-bu-cát-nết-xa. Theo sử gia Herodotus, thành phố có diện tích khoảng 36km vuông (14 dặm vuông) với Sông Euphrates chia đôi thành phố về phía bắc và phía nam. Hai lớp tường thành bên trong và bên ngoài bảo vệ thành phố, và theo tiêu chuẩn thời bấy giờ, giúp nó an toàn trước các cuộc tấn công từ bên ngoài. Nếu có thể tin điều sử gia Herodotus nói, thì các bức tường thực sự rất đáng gờm khi cao 107m (350feet) và dày 27m (87feet). Các bức tường cũng nằm dọc theo sông ở cả hai bên và 150 cổng bằng đồng thau nguyên khối bảo vệ lối vào. Trên tường có khoảng 250 tháp canh, cao hơn bản thân bức tường 31m (100feet). Bức tường bên ngoài có một hào nước sâu rộng khoảng 9m (30feet).

Trong thời kỳ đỉnh cao quyền lực, người ta dự trữ lương thực tại Babylon, được cho là đủ dùng trong hai mươi năm bị bao vây và được thiết kế để ngăn chặn bất kỳ ai tấn công thành phố. Bên trong các bức tường, thành phố được bố trí thành các khối vuông với những ngôi nhà xinh đẹp nằm dọc hai bên đường, thường cao ba hoặc bốn tầng. Thành phố cũng bao gồm các công viên và khu vườn lớn, một số trong đó, chẳng hạn như vườn treo được Dio-do-rus mô tả, là những kỳ quan nổi bật trong thế giới cổ đại. Các khu vườn được xây dựng trên các bậc thang và trồng những cây lớn. Một cây cầu lớn dài khoảng 201m (660feet) và rộng 9m (30feet) bắc qua sông Ơ-phơ-rát và nối liền hai nửa phía đông và phía tây của thành phố. Người ta cũng tìm thấy những công trình đáng chú ý như cung điện của nhà vua, đền thờ thần Bên cao hơn tám tầng và nhiều công trình khác ít quan trọng hơn.

Chính thành phố này, tự hào về sự bất khả xâm phạm của mình, đã phớt lờ sức mạnh đang bành trướng nhanh chóng của người Mê-đi và người Ba Tư. Mê-đi như một vương quốc riêng biệt đã sánh ngang với sự trỗi dậy của Đế chế Babylon. Sau khi người Mê-đi chiếm được A-su-rơ vào năm 614 TCN dưới sự liên minh với người Canh-đê, họ cũng đã chiếm được Ninive. Sự sụp đổ của Đế chế Assyria, được đánh dấu bằng những sự kiện này, đã mở đường cho sự trỗi dậy về quyền lực của Mê-đi, liên minh với Nê-bu-cát-nết-xa trong hầu hết thời gian trị vì của ông. Tuy nhiên, Ba Tư cũng đang trỗi dậy về quyền lực và dưới thời Si-ru II, Mê-đi đã bị người Ba Tư chinh phục vào khoảng năm 549 TCN Mê-đi và Ba Tư đã thống nhất trong một chính phủ chung kéo dài cho đến thời Alexander Đại đế vào năm 331 TCN) Quân đội của họ (Mê-đi) đã tiến hành chinh phục phần lớn lãnh thổ xung quanh Babylon trước đêm định mệnh năm 539 TCN (Đa-ni-ên 5 Vua Bê-xát-xa thấy bàn tay ghi trên tường, và được Đa-ni-ên cắt nghĩa).

Khi vây hãm thành phố lớn Babylon, quân Mê-đi đã đào một con kênh dẫn nước chảy dưới chân tường thành. Đúng vào thời điểm diễn ra bữa tiệc vô luân của Bên-xát-xa, chúng đang tiến vào thành phố theo con kênh cạn bên dưới những bức tường thành kiên cố. Bữa tiệc rượu do một ngàn lãnh chúa tổ chức dường như được những cư dân khác cùng tham gia, nên việc canh gác bình thường trên tường thành không nghiêm, tạo điều kiện cho quân xâm lược có thời gian quý báu để chinh phục thành phố trước khi sự hiện diện của chúng bị phát hiện hoàn toàn. Đúng vào lúc quân Mê-đi tràn vào thành phố, chữ viết tay xuất hiện trên tường (Đa-ni-ên 5:5, 24-28). Đa-ni-ên đã giải thích chính xác chữ viết này là dấu hiệu báo hiệu sự diệt vong của Đế chế Babylon và sự khởi đầu của đế chế Mê-đi và Ba Tư (Đa-ni-ên 5:28, 31). Như vậy, triều đại huy hoàng của Đế chế Babylon, biểu tượng cho vinh quang của dân ngoại và sự gian ác về đạo đức và tôn giáo, đã kết thúc.

7)Ảnh hưởng liên tục của Babylon

Mặc dù sự sụp đổ của Babylon đánh dấu sự kết thúc của chế độ chính trị của những người cai trị Babylon, phần lớn nền văn hóa Babylon, các tôn giáo ngoại giáo và hệ tư tưởng của nó vẫn được tiếp tục trong các vương quốc tiếp theo. Ảnh hưởng của Babylon đã được duy trì qua nhiều thế kỷ, đặc biệt là trong các tôn giáo ngoại giáo cổ đại. Babylon, biểu tượng của sự hỗn loạn tôn giáo, sẽ tái xuất hiện trở lại trong nhà thờ bội giáo của Khải Huyền 17 và quyền lực chính trị của nó sẽ được hồi sinh dưới hình thức cuối cùng của Đế chế La Mã như được mô tả trong Khải Huyền 18. Ngay cả khi Babylon theo nghĩa đen không được xây dựng lại thành một thành phố trong những ngày sau rốt và phải chịu sự hủy diệt thình lình được mô tả trong Khải Huyền 18, thì Babylon như một ảnh hưởng của cái ác về mặt chính trị và tôn giáo và tà thuật sẽ không bị chấm dứt cho đến khi Chúa Giê-su Christ đến trong quyền năng và vinh quang để cai trị.

nguồn

https://bible.org/seriespage/chapter-v-rise-and-fall-babylon