SỰ SỤP ĐỔ CỦA BA-BÊN (Ê-sai 46 và 47)

SỰ SỤP ĐỔ CỦA BA-BÊN (Ê-sai 46 và 47)

video

Ngay trong chương 13 và 14, chúng ta thấy sự phán xét trên Babylon, điều mà tiên tri Ê-sai đã báo trước. Trong Ê-sai chương 43:14, Đức Chúa Trời đã báo trước vua Ba-tư là Si-ru chinh phục thành phố Ba-by-lôn, người được nhắc đến nhiều lần trong các chương 41 đến 45.

Ê-sai 43:14 BHĐ: Đức Giê-hô-va, Đấng Cứu Chuộc các con, Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên phán thế nầy: “Vì các con, Ta đã sai đánh Ba-by-lôn, đuổi tất cả bọn chúng, tức là những người Canh-đê, như là những kẻ chạy trốn, xuống các tàu mà chúng đã từng reo hò vang dội

 Giờ đây, Đức Thánh Linh một lần nữa đối phó với thành phố thờ ngẫu tượng, kẻ thù không đội trời chung của Y-sơ-ra-ên. Quyền lực thế giới cổ xưa này, mà Đức Chúa Trời đã dùng để trừng phạt dân Ngài trên đất, giờ đây chính nó lại bị Ngài đặt dưới sự phán xét. Tuy nhiên, sự hủy diệt lịch sử của quyền lực Babylon chỉ là một “sự ứng nghiệm trước” cho những gì, theo Sách Khải Huyền, sẽ xảy ra với “Con đại dâm phụ Babylon” vào thời kỳ cuối cùng. Cũng như nhà tiên tri Giăng đã thấy trước trong Khải huyền chương 17 sự phán xét trên hệ thống tôn giáo của Babylon và sau đó mới đến quyền lực thương mại, thì trong Ê-sai, chúng ta cũng thấy trước các thần tượng (chương 46) và sau đó là chính thành Babylon (chương 47).

SỰ BẤT LỰC CỦA THẦN TƯỢNG VÀ SỰ TOÀN NĂNG CỦA CHÚA (Ê-sai Chương 46)

Bên và Nê-bô là những vị thần chính của Babylon (xem Giê-rê-mi 50:2 Hãy rao, hãy bảo cho các nước, và dựng cờ xí; hãy rao truyền đi, đừng có giấu! Hãy nói rằng: Ba-by-lôn bị bắt lấy; Bên đầy hổ thẹn; Mê-rô-đác bị kinh hãi; hình tượng nó mang xấu hổ, thần tượng nó bị phá đổ! và những tên gọi khác như Bên-xát-sa và Nê-bu-cát-nết-sa). Trong cơn khủng hoảng, họ tỏ ra yếu đuối và vô dụng hơn những con vật chuyên chở hình ảnh của họ (Ê-sai 46 câu 1). Họ, vốn chỉ là sản phẩm của con người, không có khả năng cứu vãn hình ảnh của chính mình, và sau khi thành phố bị chinh phục, họ bị bắt đi làm chiến lợi phẩm (câu 2).

Ê-sai 46:1-2 BHĐ ¹ Thần Bên gục xuống, thần Nê-bô ngã quỵ, tượng của chúng phải chở trên loài thú và súc vật. Những tượng các ngươi thường khiêng trở thành gánh nặng đè trên những con vật mệt nhọc.

² Chúng cùng ngã quỵ và gục xuống, không thể cứu gánh nặng trên lưng, và chính chúng cũng bị lưu đày.

Sau cái nhìn thoáng qua về những thần tượng phù phiếm của Babylon, Đức Chúa Trời lại hướng về dân Ngài, “nhà Gia-cốp và tất cả những người còn sót lại của nhà Y-sơ-ra-ên”. Lời kêu gọi “Hãy nghe Ta!” của Ngài được lặp lại nhiều lần trong các chương tiếp theo (Ê-sai chương 46:12; 48:1, 12, 14, 16; 51:1, 4, 7). Trái ngược với những thần tượng bất lực, Ngài đã “gánh nặng” dân Ngài ngay từ khi họ mới sinh ra, và không ngừng “mang vác” họ (Ê-sai 46 câu 3; so sánh Ê-xê-chi-ên 16). Chúng ta đã thấy hình ảnh dân Y-sơ-ra-ên là con cái của Chúa trong Phục Truyền Luật Lệ Ký 1:31. Ngài, Đấng hằng hữu và bất biến trong chính Ngài, sẽ mang họ đến “tuổi già” và “râu tóc đã bạc” (Ê-sai 46 câu 4). Ê-sai 46:3-4 BHĐ ³ “Hỡi nhà Gia-cốp và tất cả dân sót của nhà Y-sơ-ra-ên, hãy nghe Ta! Ta đã mang nặng các ngươi từ khi còn trong lòng mẹ, bồng ẵm các ngươi từ lúc mới sinh; ⁴ Cho đến khi các ngươi già cả, đầu râu tóc bạc, Ta chính là Đấng luôn gánh vác các ngươi. Ta đã tạo nên thì sẽ còn bồng ẵm các ngươi. Ta sẽ gánh vác và giải cứu các ngươi.

Ngài sẽ lại thương xót dân Ngài và gìn giữ họ cho đến khi Vương Quốc Ngàn Năm kết thúc. Khi đó, họ sẽ hơn 3.500 tuổi! Vì con người sẽ không chết trong thời kỳ phước lành này trừ khi họ phạm tội một cách công khai, nên những lời này thậm chí sẽ trở thành sự thật theo nghĩa đen: “Tại đó sẽ không có trẻ con chết non, cũng chẳng có ông già nào chẳng trọn đời mình; vì chết lúc trăm tuổi, còn là chết trẻ, và kẻ có tội lúc trăm tuổi, ấy là bị rủa sả” (Ê-sai 65:20).

Kết luận từ sự so sánh giữa Đức Chúa Trời và các thần tượng được nêu trong Ê-sai 46câu 5: “Các ngươi so sánh ta cùng ai, và coi ta bằng ai? Các ngươi lấy ai đọ với ta, đặng chúng ta được giống nhau?” (so sánh chương Ê-sai 40:18 Vậy thì các ngươi có thể ví Đức Chúa Trời với ai, lấy ảnh tượng nào mà so sánh với Ngài được?,… 25 Đấng Thánh phán rằng: Vậy thì các ngươi sánh ta cùng ai? Ai sẽ bằng ta?).

Một lần nữa, các thần tượng làm bằng vàng hoặc bạc, đã được mô tả nhiều lần trong phần này của sách với tất cả sự tầm thường của chúng, lại xuất hiện trong bức tranh: sự chế tạo và sự thờ phượng của chúng, nhưng cũng là sự bất lực hoàn toàn của chúng, với sự nhấn mạnh ở đây là chúng phải được mang vác (các câu 6, 7; so sánh các câu 1-4; các chương 40:19, 20; 44:9-17; 45:20).

Ê-sai 46:6-7 (BHĐ) ⁶ Người ta lấy vàng trong túi ra, và lấy cân mà cân bạc; Họ thuê thợ bạc đúc một thần, rồi cúi xuống thờ lạy. ⁷ Họ vác tượng ấy trên vai, và đem đi, đặt tượng vào chỗ nó, và nó cứ đứng đó; Tượng không thể dời khỏi chỗ nó. Nếu có ai kêu cầu thì nó chẳng trả lời, và không thể cứu họ khỏi tai họa.” Chỉ một mình Giê-hô-va là Đức Chúa Trời.

Một lần nữa, Đức Chúa Trời lại hướng về dân phản nghịch của Ngài với lời khuyên: Ê-sai 46:8 BHĐ “Hãy ghi nhớ điều nầy, và hãy suy xét; Hỡi những kẻ phạm tội, hãy nghĩ lại!” Lời tiên tri về sự hủy diệt Ba-by-lôn và các thần tượng của nó có ý định dẫn dắt dân sự trở về với Đức Chúa Trời, là những người mà vào thời Ê-sai vẫn còn ở xứ Ca-na-an. Trước sự bất lực và vô dụng của tất cả các thần tượng, những người đã quay lưng lại với Ngài phải nhớ lại những việc làm vĩ đại của Ngài, nhưng cũng phải nhớ đến lòng thành tín không thể lay chuyển của Ngài, và một lần nữa phải đứng vững trong lòng họ đối với Ngài (câu 8). Theo như trí nhớ của họ, họ có thể nhận ra hành động của Đức Chúa Trời, dù là trong công cuộc sáng tạo, trận Đại Hồng Thủy, việc xây dựng Tháp Ba-bên, việc tuyển chọn Áp-ra-ham, việc giải cứu dân sự khỏi Ai Cập, trong thời gian họ lang thang trong sa mạc, hay trong thời gian họ cư ngụ tại Đất Hứa. Ngài hoạt động trong mọi việc; vì ngoài Ngài ra không có Đức Chúa Trời nào khác, và không ai có thể sánh được với Ngài (Ê-sai 46câu 9 Hãy nhớ lại những sự ngày xưa; vì ta là Đức Chúa Trời, và chẳng có Chúa nào khác; ta là Đức Chúa Trời, chẳng có ai giống như ta.; so sánh các chương 43:11 Ấy chính ta, chính ta là Đức Giê-hô-va, ngoài ta không có Cứu Chúa nào khác.; 44:6 Đức Giê-hô-va, là Vua và Đấng Cứu chuộc của Y-sơ-ra-ên, là Đức Giê-hô-va vạn quân, phán như vầy: Ta là đầu tiên và cuối cùng; ngoài ta không có Đức Chúa Trời nào khác.; cũng như nhiều lần như vậy trong chương 45).

Sự độc nhất của Ngài đặc biệt rõ ràng ở chỗ chỉ mình Ngài mới có thể tiên đoán tương lai một cách chính xác, bởi vì Ngài là Đấng chỉ đạo và dẫn dắt mọi sự (chương 42:9 Nầy, những sự đầu tiên đã ứng nghiệm rồi, nay ta lại rao cho các ngươi sự mới; ta làm cho các ngươi biết trước khi nó nổ ra.; 43:12 BHĐ Chính Ta đã rao truyền, đã cứu rỗi và đã chỉ bảo, chẳng có thần lạ nào giữa các con.” Đức Giê-hô-va phán: “Các con là nhân chứng của Ta, Và Ta là Đức Chúa Trời.; 45:21 Vậy hãy truyền rao; hãy bảo chúng nó đến gần, và nghị luận cùng nhau! Từ đời xưa ai đã rao ra sự nầy? ai đã tỏ ra từ lúc thượng cổ? Há chẳng phải ta, là Đức Giê-hô-va, sao? Ngoài ta chẳng có Đức Chúa Trời nào khác! chẳng có Đức Chúa Trời nào khác là công bình và là Cứu Chúa ngoài ta.). Sự toàn tri và toàn năng của Ngài được thể hiện qua ba câu nói sau, ý nghĩa của chúng tăng dần theo từng câu:

– “Ta đã rao sự cuối cùng từ buổi đầu tiên, và đã nói từ thuở xưa những sự chưa làm nên (Ê-sai 46:10a)

Ta phán rằng: Mưu của ta sẽ lập, và ta sẽ làm ra mọi sự ta đẹp ý (Ê-sai 46:10b)

Ta gọi chim ó đến từ phương đông, và gọi người làm mưu ta đến từ xứ xa. Điều ta đã rao ra, ta sẽ làm hoàn thành, điều ta đã định, ta cũng sẽ làm. (Ê-sai 46:11)

Trước hết, sách nói về sự tiên kiến của Đức Chúa Trời, rồi đến việc thực hiện kế hoạch và ý muốn của Ngài, và cuối cùng là việc thực hiện cụ thể kế hoạch đó. Trong Ê-sai 46:11 chữ “người làm mưu ta” là Si-ru, vua Ba Tư, người sẽ bất ngờ và thình lình, giống như một con chim săn mồi, chinh phục thành phố Ba-bên không cảnh giác (Ê-sai chương 41:2 Ai đã khiến người kia dấy lên từ phương đông, lấy sự công bình gọi người đến kề chân mình? Ngài phó các dân tộc trước mặt Người, khiến người cai trị các vua, phó họ như bụi cho gươm người, giống như rác rến bị gió thổi cho cung người.). Như để nhấn mạnh tất cả, Ê-sai 46 kết luận: “Điều ta đã rao ra, ta sẽ làm hoàn thành, điều ta đã định, ta cũng sẽ làm.” (câu 10,11).

Vào thời Ê-sai, người Giu-đa đã chống đối Chúa và các sứ giả của Ngài, tức các tiên tri, và giờ đây, họ cũng vậy—giống như bao người khác trên thế giới này—đối với Con Ngài, Đấng mà Ngài đã sai đến vào thời điểm viên mãn để thực hiện những lời hứa của Ngài với Y-sơ-ra-ên và để chứng minh sự công chính của Ngài. Nhờ Ngài, sự công chính của Đức Chúa Trời đã đến gần với nhân loại (xem Rô-ma 3:21-26; 10:1-13). Y-sơ-ra-ên cũng sẽ được chia sẻ sự cứu rỗi và sự công chính của Ngài, điều mà chúng ta có thể đã biết qua phúc âm, khi vương quốc được thiết lập. Chúa sẽ ban sự cứu rỗi của Ngài tại Si-ôn và ban vinh quang của Ngài cho Y-sơ-ra-ên. Vào đầu Vương quốc Ngàn năm, vinh quang của Đức Chúa Trời, mà Ê-xê-chi-ên thấy đã từng rời khỏi đền thờ Giê-ru-sa-lem, sẽ trở lại đó (các Ê-sai 46 câu 12-13 12 Hỡi những người cứng lòng, xa cách sự công bình, hãy nghe ta phán. 13 Ta làm cho sự công bình ta đến gần, nó chẳng xa chi, và sự cứu rỗi của ta sẽ chẳng chậm trễ. Ta sẽ đặt sự cứu rỗi trong Si-ôn cho Y-sơ-ra-ên, là vinh hiển ta.; xem Ê-xê-chi-ên 9:3 Sự vinh hiển của Đức Chúa Trời Y-sơ-ra-ên bèn dấy lên khỏi chê-ru-bim, là nơi thường ngự, mà đến ngạch cửa nhà; Đức Giê-hô-va gọi người mặc vải gai, lưng đeo sừng mực; Ê-xê-chi-ên 43:1-5 1 Rồi người dắt ta vào hiên cửa, tức là hiên cửa phía đông. 2 Ta thấy vinh quang của Đức Chúa Trời Y-sơ-ra-ên từ phương đông mà đến. Tiếng Ngài giống như tiếng nước lớn, và đất sáng rực vì vinh quang Ngài. 3 Sự hiện thấy mà ta thấy bấy giờ, giống như sự hiện thấy đã hiện ra cho ta khi ta đến đặng hủy diệt thành nầy. Ấy là những sự hiện thấy giống như sự hiện thấy mà ta đã thấy trên bờ sông Kê-ba, và ta sấp mặt xuống. 4 Vinh quang của Đức Giê-hô-va vào trong nhà do hiên cửa hướng đông. 5 Thần cất ta lên và đem ta vào nơi hành lang trong; và, nầy, vinh quang của Đức Giê-hô-va đầy nhà).

SỰ SỤP ĐỔ CỦA BA-BÊN (Ê-sai Chương 47)

Ê-sai 47:1-2 1 Hỡi con gái đồng trinh của Ba-by-lôn, hãy xuống ngồi trong bụi đất! Hỡi con gái người Canh-đê, hãy ngồi dưới đất, ngươi chẳng có ngôi nữa! Vì từ nay về sau, ngươi sẽ không được xưng là dịu dàng yểu điệu nữa đâu. 2 Hãy lấy cối xay và đi xay bột; hãy bỏ lúp, vén vạt áo đi, để trần chân, đặng lội qua sông.

Giờ đây, Babylon, vốn “là sự vinh hiển các nước, sự hoa mĩ của lòng kiêu ngạo người Canh đê” (Ê-sai 13:19), phải chịu sự phán xét từ Đức Chúa Trời. Thành phố kiêu ngạo này, được ví như một trinh nữ—có lẽ vì cho đến lúc đó vẫn chưa bị xâm lược—đã bị người Mê-đi và người Ba Tư dưới thời vua Si-ru chinh phục trong một cuộc tấn công bất ngờ vào năm 539 TCN. Thủ đô của cường quốc thế giới đã phá hủy Jerusalem vào năm 586 TCN giờ đây bị buộc phải từ bỏ ngai vàng và bị biến thành bụi đất (Ê-sai 47 câu 1 Hỡi con gái đồng trinh của Ba-by-lôn, hãy xuống ngồi trong bụi đất! Hỡi con gái người Canh-đê, hãy ngồi dưới đất, ngươi chẳng có ngôi nữa! Vì từ nay về sau, ngươi sẽ không được xưng là dịu dàng yểu điệu nữa đâu; còn Giê-ru-sa-lem xem Ca Thương 1:1 Thành nầy xưa vốn đông dân lắm, kìa nay ngồi một mình! Xưa vốn làm lớn giữa các dân, nay như đàn bà góa! Xưa vốn làm nữ chủ các quận, nay phải nộp thuế khóa!; 2:13 Ta làm chứng gì cho ngươi? Hỡi gái Giê-ru-sa-lem, ta kể thí dụ chi? Ta lấy gì sánh cùng ngươi đặng yên ủi ngươi, hỡi con gái đồng trinh Si-ôn? Sự phá hại ngươi to như biển: ai sửa sang lại được?). Những cư dân trước đây được nuông chiều, nhu nhược và hư hỏng của nó—gọi chung là “ con gái người Canh-đê“—giờ đây bị buộc phải làm nô lệ (chẳng hạn như xay lúa) và phải lội nước mà không che thân, váy buộc chặt khi công việc đòi hỏi (hoặc trên đường đi lưu đày). Tóm lại, chúng ta được chứng kiến một bức tranh về sự sỉ nhục và hổ thẹn sâu sắc (cũng xem Giê-rê-mi 13:26 nói về Giê-ru-sa-lem Ta cũng sẽ tốc vạt áo ngươi lên trên mặt ngươi, thì sự xấu hổ ngươi sẽ bày tỏ.).

Đức Chúa Trời cũng đưa ra lý do cho sự sụp đổ sâu sắc của cường quốc thế giới kiêu ngạo này: Ê-sai 47:3″ Sự lõa lồ của ngươi phải tỏ ra, sự sỉ nhục ngươi sẽ bị thấy! Ta sẽ làm sự báo cừu, không chừa ai hết.” Người Canh-đê (hay người Babylon) thực sự đã được Đức Chúa Trời sử dụng như một cây roi trừng phạt đối với dân tộc không vâng lời Ngài, nhưng giờ đây chính họ phải chịu hình phạt vì tội thờ hình tượng và sự tàn ác của mình (câu 2, 3; so sánh Ha-ba-cúc 1 và 2).

Đột nhiên, trước cảnh tượng này, vốn tượng trưng cho sự cứu rỗi dành cho họ, các thành viên của dân Chúa vỡ òa trong niềm vui: Ê-sai 47:4 “Đấng Cứu chuộc của chúng ta, danh Ngài là Đức Giê-hô-va vạn quân, là Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên.” Đức Giê-hô-va vạn quân toàn năng và Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên chính là Đấng Cứu Chuộc của họ (xem Ê-sai chương 1:4 Ôi! Nước mắc tội, dân mang lỗi nặng nề, tông giống độc dữ, con cái làm bậy bạ kia! Chúng nó đã lìa bỏ Đức Giê-hô-va, khinh lờn Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên, đã trở nên xa lạ và lui đi.; Ê-sai 41:14 hỡi sâu bọ Gia-cốp, và các người của dân Y-sơ-ra-ên, đừng sợ chi hết, ta sẽ giúp ngươi, Đức Giê-hô-va phán vậy, tức là Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên, và là Đấng chuộc ngươi.). Danh xưng vinh quang quan trọng nhất của Ngài dành cho Y-sơ-ra-ên được đặt lên hàng đầu ở đây. Danh xưng này xuất hiện trong sách Ê-sai, ám chỉ đến thời kỳ cuối cùng, bởi chỉ khi đó dân sự mới thực sự được cứu chuộc, điều này không xảy ra với sự trở về của dân sót từ Ba-by-lôn hay với lần đầu tiên Đấng Christ đến thế gian (Ê-sai 47 câu 4).

Sự im lặng và bóng tối giờ đây thuộc về Babylon, “con gái của người Canh-đê“. Vào thời Giu-đa bị lưu đày, bà vẫn là “quý bà của các vương quốc”, và người cai trị bà, Nê-bu-cát-nết-sa, là “vua của các vua”, nhưng giờ đây điều đó đã chấm dứt (Ê-sai 47 câu 5 Hỡi con gái của người Canh-đê, hãy ngồi làm thinh, trốn trong nơi tối tăm! Vì từ nay về sau, ngươi sẽ không được gọi là chủ mẫu của các nước nữa.; xem Ê-xê-chi-ên 26:7 Vì Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ đem Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, là vua của các vua, với những ngựa, những xe, những lính kỵ, cùng đạo quân, và dân đông, từ phương bắc đến nghịch cùng thành Ty-rơ; Đa-ni-ên 2:37 Hỡi vua, vua là vua các vua, vì Chúa trên trời đã ban nước, quyền, sức mạnh, và sự vinh hiển cho vua.). Đức Chúa Trời nổi giận với dân Ngài và muốn họ bị người Canh-đê trừng phạt. Vì vậy, quân đội ngoại giáo đã tiến vào đất thánh và làm ô uế nó. Nhưng Babylon đã vượt qua ranh giới mà Đức Chúa Trời đã đặt ra. Khi Đức Chúa Trời phó dân Ngài vào tay người Canh-đê, họ tỏ ra tàn nhẫn; họ thậm chí còn áp đặt ách nô lệ nặng nề lên người già cả, những người thường được kính trọng hơn nhiều vào thời xưa so với ngày nay (Ê-sai 47 câu 6 Ta đã nổi giận nghịch cùng dân ta, làm ô uế sản nghiệp ta, và phó hết chúng nó trong tay ngươi. Nhưng ngươi chẳng từng dùng sự thương xót đối với chúng nó; đã tra ách nặng trên người già cả).

Thật đáng kinh ngạc khi những đặc điểm của Babylon cổ đại lại trùng khớp đến thế với Babylon tương lai: Babylon nói trong  Ê-sai 47 câu 7-8 BD2020 Ngươi bảo: “Ta sẽ làm nữ hoàng tối cao cai trị mãi mãi”. Ngươi chẳng để tâm vào những điều này, cũng chẳng suy xét hậu quả sẽ thế nào. ⁸ Vậy nên, bây giờ, hãy nghe đây, các ngươi là kẻ ưa thích vui thú và ở yên ổn, là kẻ nói trong lòng: “Chỉ có ta, chẳng còn ai khác giống như ta;     ta chẳng bao giờ ngồi như một góa phụ, cũng chẳng bao giờ kinh nghiệm mất con” ; còn trong Khải huyền Khải Huyền 18:7 (BHĐ) nói về Ba-by-lôn, tức con đại dâm phụ rằng: ⁷ Nó đã tự tôn vinh mình và sống xa hoa bao nhiêu, Thì hãy làm cho nó bị khổ ải, sầu muộn bấy nhiêu. Vì nó nói trong lòng rằng: ‘Ta ngồi như một nữ hoàng! Ta không phải là góa phụ, Ta sẽ không bao giờ biết sầu muộn.’). Lời tuyên bố phán xét của Đức Chúa Trời cũng gần như giống hệt nhau: Cả hai sẽ kết thúc trong một ngày (se 47 câu 9 Cùng trong một giây phút trong một ngày, hai nạn ấy, là sự mất con cái và sự góa bụa, sẽ xảy đến cho ngươi. Hai nạn ấy sẽ đến đầy đủ trên ngươi, khi ngươi làm tà thuật rất nhiều, và có lắm quyền của phù chú!; so sánh Khải Huyền 18:8-10 Vậy cho nên đồng trong một ngày, những tai nạn này sẽ giáng trên nó, nào sự chết, nào sự than khóc, nào đói kém, và nó sẽ bị lửa thiêu mình đi nữa; vì Đức Chúa Trời phán xét nó là Chúa có quyền lực. ⁹ Các vua thế gian đã phạm tội dâm dục và say đắm trong cuộc xa xỉ với nó, thấy khói của sự cháy nó thì sẽ vì nó khóc lóc thở than. ¹⁰ Sợ phải cùng chịu hình khổ với nó, nên chúng đứng xa mà rằng: Khốn thay! Khốn thay! Ba-by-lôn là thành lớn, là thành cường thạnh kia! Trong một giờ mà sự phán xét ngươi đã đến rồi!). Ê-sai 47 câu 15 (BHĐ) chứa đựng một sự tương đồng khác Những gì mà ngươi làm khó nhọc thì đã trở nên như thế; Những kẻ buôn bán với ngươi từ thời trẻ thì lang thang mỗi người một ngã, Chẳng ai đến cứu ngươi được!

Trong Ê-sai 47 các câu 8 đến 11, về cơ bản, nhà tiên tri đưa ra bốn lý do cho sự phán xét dành cho Babylon, người phụ nữ “khỏa thân”:

Ê-sai 47: 10-11 10 Ngươi cậy sự gian ác của mình và nói rằng: Chẳng ai thấy ta. Sự khôn ngoan thông biết của ngươi đã phỉnh dỗ ngươi, và ngươi tự nói trong lòng rằng: Ta đây, ngoài ta chẳng còn ai! 11 Vậy nên tai vạ sẽ lâm trên ngươi, mà chẳng biết từ đâu; hoạn nạn sẽ đến cho ngươi, mà chẳng trừ được; sự hủy diệt xảy ra thình lình, ngươi không thể liệu trước.

– phép thuật và bùa chú của họ (ma thuật và huyền bí) trong các câu 9 và 11,

– sự gian ác của họ trong câu 10,

– sự khôn ngoan và hiểu biết của họ trong câu 10,

– sự kiêu ngạo và tự tôn của họ trong các câu 8 và 10 (câu “Ta là Đức Giê-hô-va, không có Đấng nào khác, Ngoài Ta, không có Đức Chúa Trời nào khác.” được Chúa sử dụng nhiều lần trong sách Ê-sai; xem các chương 45:5, 18; 46:9).

Hình phạt dành cho mụ ta, nói theo nghĩa bóng, là “mất con” và “góa bụa”, những cảnh tượng mà người phụ nữ thời xưa lo sợ, ở đây có thể đồng nghĩa với việc mất đi dân cư và vua của mình (câu 9; so sánh Lê-vi Ký 20:20; Ca Thương 1:1). Với việc Si-ru chinh phục Babylon, tai họa, sự đổ nát và tàn phá đã giáng xuống thành phố (câu 1111 Vậy nên tai vạ sẽ lâm trên ngươi, mà chẳng biết từ đâu; hoạn nạn sẽ đến cho ngươi, mà chẳng trừ được; sự hủy diệt xảy ra thình lình, ngươi không thể liệu trước.). Cả phép thuật lẫn kiến thức được cho là của bà đều không thể giúp bà, bởi vì đằng sau mọi sự là Đức Chúa Trời, Đấng hành động vì lợi ích của dân Ngài—nhưng cuối cùng, vì chính danh Ngài (so sánh Ê-sai chương 43:14Đức Giê-hô-va, Đấng Cứu chuộc các ngươi, Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên, phán như vầy: Vì cớ các ngươi, ta đã sai đến Ba-by-lôn, khiến chúng nó, tức là người Canh-đê, như là người chạy trốn, xuống các tàu mình đã lấy làm vui mừng; 45:4Vì cớ Gia-cốp, tôi tớ ta, và Y-sơ-ra-ên, kẻ lựa chọn của ta, nên ta đã lấy tên ngươi gọi ngươi, và đặt tên thêm cho ngươi, dầu ngươi không biết ta.).

Trong Ê-sai 47 các câu 12 đến 15, sự lên án Babylon lên đến đỉnh điểm. Ma thuật của nó bị chế giễu và nhạo báng (câu 12 Vậy ngươi hãy đứng lên, dùng những tà thuật với vô số phù chú mà ngươi đã tập từ khi thơ ấu! Có lẽ ngươi sẽ được lợi ích; và có lẽ nhân đó ngươi sẽ nên đáng sợ chăng?), vì “Ngươi đã nhọc sức vì cớ nhiều mưu chước. Vậy những kẻ hỏi trời, xem sao, xem trăng mới mà đoán việc ngày sau, bây giờ hãy đứng lên và cứu ngươi cho khỏi những sự xảy đến trên ngươi (câu 13). Kìa, họ sẽ trở nên như rơm rạ, bị lửa thiêu đốt; họ sẽ chẳng cứu mình được khỏi quyền ngọn lửa; lửa ấy chẳng phải lửa than để sưởi, hay là lửa để ngồi kề một bên (Ê-sai 47 câu 14). Ngay cả những người từng buôn bán với Babylon trong thời kỳ hoàng kim cũng rời bỏ nơi hoang tàn này để trở về quê hương. Việc đột ngột nhắc đến “những người bạn buôn bán” một lần nữa gợi nhớ đến Khải Huyền 18:11-19, nơi chúng ta thấy các thương gia và thủy thủ đứng từ xa than khóc về sự sụp đổ của Babylon. (Ê-sai 47 câu 15) “ 15 Kìa, những sự mà ngươi đã làm khó nhọc thì đã trở nên như vậy: những kẻ buôn bán với ngươi từ thuở nhỏ, ai về chỗ nấy, chẳng ai đến cứu ngươi hết!. Đó là tình trạng lúc bấy giờ, và cũng sẽ tương tự như vậy trong thời kỳ cuối cùng. Trong Khải Huyền 18:4: “Tôi lại nghe một tiếng khác từ trên trời đến rằng: Hỡi dân ta, hãy ra khỏi Ba-by-lôn, kẻo các ngươi dự phần tội lỗi với nó, cũng chịu những tai họa nó nữa chăng” – Nguyện con cái Đức Chúa Trời giờ đây sống tách biệt khỏi mọi điều gian ác và thờ hình tượng vì Chúa và Cứu Chúa chúng ta là Chúa Giê-su Christ! Nguyện tất cả những ai còn xa cách Đức Chúa Trời cũng từ bỏ hình tượng để đến với Đức Chúa Trời, hầu việc Đức Chúa Trời hằng sống và chân thật, và trông đợi Con Ngài từ thiên đàng (1 Tê-sa-lô-ni-ca 1:9,10 BHĐ ⁹ Vì chính họ đã thuật lại việc anh em đã tiếp đãi chúng tôi, và thể nào anh em đã quay về với Đức Chúa Trời, từ bỏ thần tượng để phục vụ Đức Chúa Trời hằng sống và chân thật, ¹⁰ và để chờ đợi Con Ngài từ trời, là Đức Chúa Jêsus mà Ngài đã khiến sống lại từ cõi chết, là Đấng giải cứu chúng ta khỏi cơn thịnh nộ sắp đến)!

nguồn
https://www.imglaubenleben.de/2004/der-fall-babels/

đọc thêm:

Ê-sai 47 – Ba-by-lôn Bị Hạ Thấp

Mười Bài Học Hàng Đầu Từ Ê-sai 47

Mô Hình Ba-by-lôn cho Nhân Loại