GIẢNG GIẢI KINH LÀ GÌ?
Giảng giải kinh (expository preaching) bao gồm việc trình bày, hay giải thích toàn diện, Kinh Thánh; nghĩa là, giảng giải kinh trình bày ý nghĩa và mục đích của một đoạn Kinh Thánh, cung cấp lời bình luận và ví dụ để làm cho đoạn văn rõ ràng và dễ hiểu. Từ “giải thích” (exposition) liên quan đến từ “phơi bày” (exposeition)—mục tiêu của người giảng giải kinh đơn giản là trình bày ý nghĩa của Kinh Thánh, từng câu một.
Về phương pháp, giảng giải kinh khác với giảng theo chủ đề và giảng theo văn bản. Để chuẩn bị một bài giảng theo chủ đề, người giảng bắt đầu với một chủ đề và sau đó tìm một đoạn Kinh Thánh đề cập đến chủ đề đó. Ví dụ, đối với chủ đề đã chọn là “Sự lười biếng”, người giảng có thể tham khảo Châm ngôn 15:19 và 18:9 và đề cập đến Rô-ma 12:11 và 2 Tê-sa-lô-ni-ca 3:10. Không có đoạn nào được nghiên cứu sâu; thay vào đó, mỗi đoạn được sử dụng để hỗ trợ chủ đề về sự lười biếng.
Trong một bài giảng theo văn bản, người giảng sử dụng một văn bản làm điểm khởi đầu để thảo luận về một điểm cụ thể. Ví dụ, ai đó có thể sử dụng Ê-sai 66:7-13 để giảng về tình mẫu tử, mặc dù tình mẫu tử chỉ là một phần phụ trong văn bản đó, chỉ là một minh họa cho chủ đề thực sự, đó là sự phục hồi của Y-sơ-ra-ên trong Vương quốc Thiên niên kỷ.
Trong cả bài giảng theo chủ đề và theo văn bản, đoạn Kinh Thánh được sử dụng làm tài liệu hỗ trợ cho chủ đề. Trong bài giảng giải kinh, đoạn Kinh Thánh là chủ đề, và tài liệu hỗ trợ được sử dụng để giải thích và làm rõ chủ đề đó.
Để chuẩn bị một bài giảng giải kinh, người giảng bắt đầu với một đoạn Kinh Thánh và sau đó nghiên cứu ngữ pháp, ngữ cảnh và bối cảnh lịch sử của đoạn đó để hiểu ý định của tác giả. Nói cách khác, người giảng cũng là một nhà chú giải – người phân tích văn bản một cách cẩn thận và khách quan. (Xem bài viết của chúng tôi “Sự khác biệt giữa chú giải và giải nghĩa Kinh Thánh là gì?”). Khi người giảng đạo đã hiểu được ý nghĩa của đoạn văn, họ sẽ soạn một bài giảng để giải thích và áp dụng. Kết quả là bài giảng giải kinh.
G. Campbell Morgan, mục sư của Nhà nguyện Westminster ở London và được mệnh danh là “hoàng tử của những người giảng kinh”, đã dạy rằng một bài giảng bị giới hạn bởi văn bản mà nó đề cập đến. Mỗi lời trên bục giảng nên mở rộng, giải thích thêm hoặc minh họa cho văn bản đang được thảo luận, với mục đích hướng đến sự rõ ràng. Ông viết: “Bài giảng là văn bản được lặp lại đầy đủ hơn.” Chức năng chính của bài giảng là trình bày văn bản.
Tuy giải kinh không phải là phương thức giảng đạo duy nhất hợp lệ, nhưng nó là phương thức tốt nhất để truyền đạt ý nghĩa rõ ràng của Kinh Thánh. Các nhà giảng kinh thường tiếp cận Kinh Thánh với những giả định sau:
1) Kinh Thánh là Lời Đức Chúa Trời. Nếu mọi lời của Đức Chúa Trời đều tinh sạch và chân thật (Thi Thiên 12:6; 19:9; 119:140), thì mỗi lời đều đáng được xem xét và thấu hiểu.
2) Con người cần sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời để hiểu Lời Chúa (1 Cô-rinh-tô 2:12-16).
3) Người giảng đạo phải tuân theo bản văn, chứ không phải ngược lại. Kinh Thánh là thẩm quyền, và thông điệp của nó phải được trình bày một cách trung thực, không bị ảnh hưởng bởi thành kiến cá nhân. 4) Nhiệm vụ của người giảng đạo là làm sáng tỏ bản văn và kêu gọi sự phản hồi tương ứng từ người nghe.
Một người giải thích không mấy quan tâm đến việc khán giả nói: “Bài giảng thật tuyệt vời” hay “Diễn giả thật thú vị”. Điều họ thực sự muốn họ nói là: “Giờ thì tôi đã hiểu đoạn văn đó có nghĩa là gì rồi”, hoặc “Tôi hiểu rõ hơn về Đức Chúa Trời và Ngài đòi hỏi gì ở tôi”.