Hãy theo Ta – học theo Chúa Giê-su: Sự vâng lời

FolgeMirNach-Gehorsam-de

Anh chị em được Chúa yêu thương! Nếu Chúa muốn, hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau học hỏi từ Lời Chúa về sự vâng lời.

  1. Sự bất tuân

Như chúng ta biết từ Kinh Thánh, tội lỗi và sự chết đã đến vào thế gian vì sự bất tuân của Adam và Eva (Rô-ma 5:12, 19; 1 Cô-rinh-tô 15:21). Cả hai đều biết điều răn của Đức Chúa Trời là không được ăn trái cây của cây biết điều thiện và điều ác (Sáng Thế 2:17; 3:2), nhưng họ đã bỏ qua điều răn này và làm điều ngược lại (Sáng Thế 3:6).

Khi Đức Chúa Trời sáng tạo họ, cả hai đều trong sạch và vô tội (Sáng Thế 2:25). Quỷ đã cám dỗ Eva (Sáng Thế 3:13), và qua Eva, Adam cũng phạm tội (Sáng Thế 3:12). Như vậy, cả hai đã phạm tội bằng toàn bộ con người – linh hồn, tâm trí và thân xác (1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:23).

Sự cám dỗ của thế gian bao gồm: ham muốn xác thịt, ham muốn mắt và kiêu ngạo của đời sống (1 Giăng 2:16) – và tác động đến chúng ta bằng cách kích thích và cám dỗ

  • Ham muốn xác thịt – “Người phụ nữ thấy rằng trái cây tốt để ăn” (Sáng Thế 3:6)
  • Ham muốn của tâm hồn (ham muốn mắt) – “Cây đó là đẹp mắt” (Sáng Thế 3:6)
  • Ham muốn của linh hồn (Kiêu ngạo của đời sống) – “Cây đó đáng ước muốn, vì nó làm cho thông minh” (Sáng Thế 3:6)

trong chúng ta (Gia-cơ 1:14).

Chúng ta, những con người tội lỗi, vì vậy được gọi là con cái của sự bất tuân (Ê-phê-sô 2:2; 5:6; Cô-lô-se 3:6).

Chúng ta không vâng phục Chúa vì bản chất đầy tội lỗi của mình

Điều này đã thấy rõ ngay ở chính con cái của chúng ta: Mặc dù chúng biết rằng không được làm một việc nào đó – vì sẽ có hậu quả xấu và cha mẹ không hài lòng – nhưng chúng vẫn làm: “Đừng chạm vào lửa”, “Đừng chạy ra đường”, “Đừng bỏ vào miệng” v.v. Sự bất tuân đã xuất hiện ngay từ khi còn nhỏ.

Và điều này tôi cũng nhận thấy ở chính bản thân mình: Bao lần tôi làm những việc mà thực ra không muốn làm, rồi hối hận sau đó. Như vậy, sự bất tuân vẫn tiếp tục cả khi đã trưởng thành.

Trong Ê-sai 48:8, chính Đức Chúa Trời nói: ngươi hay phản bội, đáng được gọi là kẻ phản loạn từ trong lòng mẹ. Đa-vít, một người theo lòng Đức Chúa Trời (Công vụ 13:22), cũng phải nhận ra: “Trong tội lỗi tôi đã được sinh ra, và mẹ tôi đã thụ thai tôi trong tội lỗi” (Thi-thiên 51:7).

Tất cả mọi người đều đã phạm tội (Rô-ma 5:12).

Chúng ta không vâng phục Chúa vì kiêu ngạo, không muốn khuất phục Ngài

Trong tiếng Đức có câu nói: “Ai cũng tự cho mình biết mọi thứ giỏi hơn” – và điều này không chỉ xảy ra với con người mà còn với Chúa.

Kinh Thánh kể nhiều ví dụ về điều này:

  • Eva muốn tự trở nên khôn ngoan, như Đức Chúa Trời, để biết điều thiện và điều ác (Sáng Thế 3:5-6).
  • Mặc dù Đức Chúa Trời đã hứa rằng A-bra-ham và Sa-ra sẽ có con, nhưng A-bra-ham theo lời Sa-ra, lấy A-ga làm vợ lẽ, vì ông nghe theo lời bà (Sáng Thế 16:2).
  • Dân Y-sơ-ra-ên sau khi được Đức Chúa Trời giải cứu khỏi Ai Cập, họ nghĩ trong lòng: “Chúng ta thà phục vụ người Ai Cập còn hơn chết trong hoang mạc!” (Xuất Ê-díp-tô 14:12).
  • Sau-lơ tự ý dâng lễ khi Sa-mu-ên chậm trễ (1 Sa-mu-ên 13).
  • Giô-na chống lại kế hoạch của Đức Chúa Trời khi kêu gọi thành Ni-ni-ve ăn năn, vì ông nghĩ mình biết rõ cách Đức Chúa Trời nên xử lý thành phố như thế nào (Giô-na 1).
  • Phi-ê-rơ nói với Chúa Giê-su: “ Lạy Chúa, Đức Chúa Trời nào nỡ vậy! Việc nầy sẽ không xảy đến cho Chúa đâu!” khi Chúa Giê-su bày tỏ cho các môn đồ về sự chịu khổ, cái chết và sự sống lại của Ngài (Ma-thi-ơ 16:21-22).
  • Gióp và bạn bè của ông cố gắng giải thích hành động của Đức Chúa Trời và nghĩ rằng họ có thể hiểu hoặc đánh giá đường lối của Ngài (Gióp 38-42).
  • Quỷ, một chê-rúp được xức dầu đang che phủ (Ê-xê-chi-ên 28:14), đã phạm tội vì kiêu ngạo và bị đày xuống âm phủ, vào vực sâu nhất (Ê-sai 14).

Chúng ta không vâng phục Chúa vì chúng ta để cám dỗ đến gần

Phao-lô viết cho Hội Thánh tại Cô-rinh-tô:„ Anh em đã được mua bằng giá rất cao; đừng trở nên nô lệ cho loài người“ (1. Cô-rinh-tô 7:23) – và điều này hoàn toàn có lý. Kinh Thánh đưa ra một số ví dụ:

  • Eva bị ma quỷ cám dỗ (Sáng Thế 3:13).
  • Adam bị Eva cám dỗ: “Người phụ nữ hái và ăn, rồi trao cho chồng đang đứng bên cạnh; chồng cũng ăn nữa.” (Sáng Thế 3:6).
  • A-bra-ham bị Sa-ra thuyết phục: “ Vậy, ông hãy ăn ở với đầy tớ gái của tôi, có lẽ nhờ nó mà tôi được có con cái chăng!” Và A-bra-ham nghe theo lời Sa-ra” (Sáng Thế 16:2).
  • A-rôn nhượng bộ áp lực từ dân Y-sơ-ra-ên và làm con bê vàng (Xuất Ê-díp-tô 32:1-4).
  • Sau-lơ sợ dân chúng và nghe theo lời họ (1 Sa-mu-ên 15:24).
  • Phi-e-rơ rút lui và tách mình khỏi các tín hữu không phải người Do Thái vì sợ các tín hữu Do Thái từ Giê-ru-sa-lem đến (Ga-la-ti 2:11-13).

Chúng ta không vâng phục Chúa vì không biết Lời Ngài và hành động ngược lại với Lời Ngài

Trong tiếng Đức có câu: “Thiếu hiểu biết không bảo vệ khỏi hình phạt”.

  • Ai trong các bạn đã từng cho con mình đồ ăn hay thức uống gì từ siêu thị mà chưa trả tiền? Ai từng lấy bút bi hoặc tẩy ở nơi làm việc mà không hỏi?
  • Ai từng vứt kẹo cao su hay tàn thuốc xuống đất? Ai từng hái hoa trong công viên công cộng?

Tất cả những hành vi này theo luật pháp Đức là phạm tội – nhưng vẫn có nhiều người làm vì họ không biết.

Kinh Thánh cũng kể nhiều ví dụ:

  • Eva không biết rõ Lời Đức Chúa Trời, vì Đức Chúa Trời không hề nói: “Cũng đừng chạm vào trái cây” (Sáng Thế 3:3).
  • Phao-lô viết với Ti-mô-thê rằng ông đã từng là kẻ phỉ báng, bách hại và hung ác, vì hành động trong vô minh và thiếu đức tin (1 Ti-mô-thê 1:13).
  • Chúa Giê-su nói với những người Xa-đu-xê: “Các ngươi lầm lạc, vì không biết Kinh Thánh cũng như quyền năng của Đức Chúa Trời” (Ma-thi-ơ 22:29).
  • Đức Chúa Trời đã nhắm mắt làm ngơ trước thời gian của sự vô minh (Công vụ 17:30).
  • Vì vậy trên thập tự giá, Chúa Giê-su đã cầu nguyện: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết mình đang làm gì!” (Lu-ca 23:34).

Tại sao Kinh Thánh lại kể về sự bất tuân? Tại sao chúng ta phải biết về sự bất tuân, sai lầm và tội lỗi?

  • Lời Chúa là sự thật (Giăng 17:17). Sự thật không che giấu gì và không giấu giếm gì, mà kể tất cả – cả điều thiện lẫn điều ác.
  • Chúng ta phải biết hậu quả. Vì “ Vì tiền công của tội lỗi là sự chết, nhưng sự ban cho của Đức Chúa Trời là sự sống đời đời trong Đấng Christ Jêsus, Chúa chúng ta” (Rô-ma 6:23).
  • Chúng ta phải học từ những sai lầm trong quá khứ, vì “ Những gì đã được chép từ xưa đều nhằm dạy dỗ chúng ta” (Rô-ma 15:4).
  • Chúng ta phải nhận biết rằng mình vẫn là kẻ tội lỗi cho đến chết. Vì nếu chúng ta nói mình không có tội thì chúng ta tự lừa dối mình, và chân lý không ở trong chúng ta (1 Giăng 1:8). Nếu chúng ta nói mình chẳng từng phạm tội thì chúng ta cho Ngài là người nói dối, và lời Ngài không ở trong chúng ta (1 Giăng 1:10).
  • Chúng ta cần ơn Chúa suốt đời. Vì “ chẳng có sự cứu rỗi trong đấng nào khác, vì ở dưới trời chẳng có danh nào khác ban cho loài người, để chúng ta nhờ đó mà được cứu” (Công vụ 4:12). “ Ân điển Ta đầy đủ cho con, vì sức mạnh của Ta trở nên trọn vẹn trong sự yếu đuối” (2 Cô-rinh-tô 12:9). Đức Chú Giê-su nói: Ta là đường đi, chân lý và sự sống. Chẳng bởi Ta thì không ai được đến với Cha (Giăng 14:6).

 

  1. Con ở đâu?

Sau khi con người phạm tội, Đức Chúa Trời gọi con người và phán: „Con ở đâu?“ (Sáng Thế 3:9). Chính Đức Chúa Trời đã tìm kiếm chúng ta. Ngài đã kêu gọi chúng ta và cứu chúng ta nhờ theo ý định của Ngài và ơn trong Đấng Christ Giê-su (2 Ti-mô-thê 1:9). Vì đức tin là món quà Đức Chúa Trời ban cho chúng ta (Rô-ma 12:3; Ê-phê-sô 2:8), cũng như sự nhận biết Lời Ngài (Giăng 14:26; Thi-thiên 119:18). Vì muôn vật đều từ Ngài, bởi Ngài, và hướng về Ngài. Vinh quang thuộc về Ngài đời đời vô cùng! (Rô-ma 11:36).

Chúng ta không thể tự tìm thấy Đức Chúa Trời, vì tội lỗi của chúng ta ngăn cách chúng ta với Ngài và làm khuất mặt Ngài, khiến Ngài không nghe chúng ta (Ê-sai 59:2). Nhưng cảm tạ Đức Chúa Trời Cha: Chúa Giê-su Christ đã gánh lấy tội lỗi chúng ta trên thân Ngài trên thập tự giá (1 Phi-e-rơ 2:24) và chỉ nhờ Ngài, chúng ta mới đến được với Đức Chúa Trời (Giăng 14:6).

Chúa Giê-su rao giảng điều gì ngay từ đầu sứ vụ của Ngài? Giăng Báp-tít và chính Chúa Giê-su kêu gọi mọi người ăn năn: “Hãy ăn năn!” (Ma-thi-ơ 3:2; 4:17). Trong các thư gửi Hội Thánh tại Ê-phê-sô, Lao-đi-xê và Pẹt-găm cũng có lời kêu gọi ăn năn (Khải Huyền 2:5; 2:16; 3:19). Ăn năn có nghĩa là trở về với Đức Chúa Trời bằng cả tấm lòng, thay đổi tâm tư. Vì Con Người đến để kêu gọi tội nhân ăn năn (Lu-ca 5:32). Trên trời và các thiên sứ Đức Chúa Trời vui mừng vì một tội nhân ăn năn (Lu-ca 15:7,10).

Vậy, anh em hãy ăn năn và trở về với Đức Chúa Trời để tội lỗi mình được xóa bôi, 20hầu cho các thời kỳ tươi mới mà Chúa ban cho sẽ đến (Công vụ 3:19-29). Hãy ăn năn, mỗi người phải nhân danh Đức Chúa Jêsus nhận báp-têm để được tha tội mình, rồi sẽ nhận lãnh quà tặng là Đức Thánh Linh (Công vụ 2:38).

Ăn năn là bước đầu tiên để đến với Chúa Giê-su. Nhưng ăn năn không chỉ là một lần, mà là một phần của đời sống mỗi tín hữu. Chúng ta cần sự tha thứ mỗi ngày như cần bánh hằng ngày (Lu-ca 11:3-4). Chân chúng ta, tức là sự tiếp xúc với thế gian, phải được Chúa rửa sạch (Giăng 13:10). Nếu chúng ta xưng tội mình,  thì Ngài là thành tín, công chính sẽ tha tội cho chúng ta và tẩy sạch chúng ta khỏi mọi điều bất chính (1 Giăng 1:9).

Chúa Giê-su phán với tất cả mọi người: Nếu ai muốn theo Ta, phải từ bỏ chính mình, mỗi ngày vác thập tự giá mình mà theo Ta.” (Lu-ca 9:23), vì ai không vác thập tự giá mình mà theo Ta, cũng không thể làm môn đồ Ta. (Lu-ca 14:27). Chiên Ta nghe tiếng Ta, Ta biết chúng và chúng theo Ta (Giăng 10:27). Nếu ai phục vụ Ta thì phải theo Ta; và Ta ở đâu, người phục vụ Ta cũng sẽ ở đó (Giăng 12:26).

Chúa Giê-su là Lời của Đức Chúa Trời (Giăng 1:1; 1:14; Hê-bơ-rơ 1:2), nên theo Ngài cũng là theo Lời Đức Chúa Trời: biết, giữ gìn và vâng theo Lời Ngài.

Vì chính Chúa Giê-su đã phán:

  • Những ai nghe và giữ lời Đức Chúa Trời còn có phước hơn! (Lu-ca 11:28)
  • Vậy, ai nghe những lời Ta đây và làm theo, Ta sẽ ví người ấy như một người khôn, xây nhà mình trên đá (Ma-thi-ơ 7:24; Lu-ca 6:47-48)
  • “Mẹ Ta và anh em Ta là những kẻ nghe Lời Đức Chúa Trời và làm theo nó!” (Lu-ca 8:21) và là những kẻ làm theo ý muốn Cha Ta ở trên trời (Ma-thi-ơ 12:50)
  • Nếu các con biết những điều nầy và làm theo thì được phước (Giăng 13:17)

Đồng thời, Chúa Giê-su nhắc nhở chúng ta: Sao các con gọi Ta: ‘Chúa, Chúa!’ mà không làm theo lời Ta phán? (Lu-ca 6:46).

Con ở đâu? Tôi nghĩ đến câu hỏi này để tự xét mình, liệu Lời Đức Chúa Trời, Chúa Giê-su Christ, có sống trong tôi hay không (2 Cô-rinh-tô 13:5). Tôi có bước đi trong ánh sáng hay trong bóng tối – trong sự suy nghĩ, trong lời nói và trong việc làm của mình?

Chúng ta không thể làm gì bằng sức riêng mình (Giăng 15:5). Chính Chúa Giê-su Christ đã hoàn tất mọi sự (Lu-ca 17:4; 19:30). Ai theo Ngài sẽ không bước đi trong bóng tối mà sẽ có ánh sáng, vì Chúa Giê-su là ánh sáng của thế gian (Giăng 8:12).

Chúng ta không có Lời Đức Chúa Trời thường trực trong lòng, vì chưa tin nơi Chúa Giê-su (Giăng 5:38). Nhưng việc này là công việc của Đức Chúa Trời, rằng chúng ta tin nơi Chúa Giê-su (Giăng 6:29).

Nếu người nào trong anh em thiếu sự khôn ngoan, là Chúa Giê-su hãy cầu xin Đức Chúa Trời thì Ngài sẽ ban cho, vì Đức Chúa Trời là Đấng ban cho mọi người cách rộng rãi, không lời phiền trách. (Gia-cơ 1:5). Hãy xin, sẽ được; hãy tìm, sẽ gặp; hãy gõ, cửa sẽ mở cho các con. (Lu-ca 11:9).

Chúng ta hãy ăn năn bằng cả tấm lòng và cầu xin ơn của Chúa, giống như người cha của cậu bé bị quỷ ám đã khóc mà nói: “ Con tin, xin giúp con khoát khỏi sự vô tín của con!” (Mác 9:24).

Nếu ai trong anh chị em chưa tin nơi Chúa Giê-su, hãy tìm Ngài bằng cả tấm lòng và đừng bỏ cuộc. Đức Chúa Trời, Đấng không bao giờ nói dối (Tít 1:2), là thành tín, Đấng đã hứa với chúng ta. (Hê-bơ-rơ 10:23). Ngài giữ lời hứa, không phải vì chúng ta, mà vì Danh Thánh Ngài (Ê-xê-chi-ên 36:22).

Chúa Giê-su chưa từng từ chối ai trong Kinh Thánh khi họ đến với Ngài.

  • Ngay cả những người mà Ngài biết sẽ còn bất tuân, Ngài vẫn thương xót (Lu-ca 17:11–19; Mác 1:40-45; Mác 7:36)
  • Ngài gọi kẻ phản bội là bạn (Ma-thi-ơ 26:50)
  • Ngài không chỉ cầu nguyện cho binh lính, các thủ lãnh Do Thái hay dân Y-sơ-ra-ên, mà còn cầu nguyện cho tất cả chúng ta – những kẻ tội lỗi chối Ngài: “ Lạy Cha, xin tha cho họ vì họ không biết mình làm điều gì“ (Lu-ca 23:34)

Chúng ta hãy luôn nhớ và làm theo hai câu Kinh Thánh căn bản, vừa là Lời răn của Đức Chúa Trời, vừa là lời mời gọi của Ngài đến chúng ta.

Ma-thi-ơ 17:5

Đây là Con (= Chúa Giê-su) yêu dấu của Ta (= Đức Chúa Trời), đẹp lòng Ta hoàn toàn; hãy nghe lời Con ấy!

 

Ma-thi-ơ 11:28-30

Hỡi những ai mệt mỏi và gánh nặng, hãy đến với Ta (= Chúa Giê-su), Ta sẽ cho các ngươi được an nghỉ. Ta có lòng nhu mì, khiêm nhường; hãy gánh lấy ách của Ta và học theo Ta thì linh hồn các ngươi sẽ được an nghỉ. Vì ách Ta dễ chịu và gánh Ta nhẹ nhàng