1.Sự dạy dỗ khỏe mạnh
2.Tội lỗi là gì
3.Bản chất tội lỗi
4.Vi phạm tội lỗi là bóc tem bảo hành
5.KÌA Chiên con Đức Chúa Trời cất tội lỗi thế gian (Giăng 1:29)
6.HÃY ĐẾN với Ta (Ma-thi-ơ 11:28-30)
7.CHỈ CÓ MỘT Đức Chúa Trời và một Đấng Trung Bảo (1Ti-mô-thê 2:5, Phục truyền 6:4)
Khi bắt đầu học một ngôn ngữ, điều đầu tiên là chúng ta làm quen với bảng chữ cái. Ngày đầu học tiếng đức, khác với các trẻ em sinh ra lớn lên ở Đức, suốt một tuần đầu chỉ có học bảng chữ cái. Thật ra bảng chữ cái la-tinh khá quen thuộc với người việt, nhưng cái khó là phát âm. Hr. Ông thầy giáo từng dạy trường Thanh Xuân ở Hà nội, đã khổ sở dạy lớp đánh vần abc này. Các học sinh không thấy quan trọng gì, đọc đã được rồi, mà ông cứ bảo phải đọc đi đọc lại. Việc không quan trọng, mà cứ bắt lập lại cả tuần lễ liền! Chính điều tưởng chừng không quan trọng, và là đó tuần dễ nhất trong suốt thời gian học tiếng đức, nhưng ông giáo lại khổ sở nhất đối với học sinh để dạy họ phát âm, thì càng về sau mới thấy việc học phát âm chuẩn tuần lễ đầu tiên quyết định toàn bộ kết quả về sau.
1.Sự dạy dỗ khỏe mạnh
Ngày nay nhiều con cái Chúa, trong đó có cả tôi, cũng rơi vào tình trạng cần học lại bảng chữ cái của Đức Chúa Trời. Điều sống còn cho sức khỏe thuộc linh là sự dạy dỗ lành mạnh.
Khi gần đến những ngày cuối cùng của chức vụ, Sứ đồ Phao-lô đã suy nghĩ về tương lai tốt đẹp của Ti-mô-thê, “người con yêu dấu” của ông trong đức tin (2 Ti-mô-thê 1:2). Ông viết thư cho Ti-mô-thê về những điều quan trọng nhất cho cuộc sống và chức vụ. Phao-lô không chỉ truyền đạt cho người học trò trẻ tuổi của mình trong 1Ti-mô-thê 1:5 về Mục đích của sự răn bảo, ấy là sự yêu thương, bởi lòng tinh sạch, lương tâm tốt và đức tin thật mà sanh ra, về phúc âm vinh hiển của Đức Chúa Trời (câu 8–10) và Kinh Thánh được Đức Chúa Trời soi dẫn (2Ti-mô-thê 3:16–17), mà còn hướng dẫn Ti-mô-thê về tầm quan trọng của giáo lý lành mạnh: “Con hãy giữ vững những mẫu mực của tín lý lành mạnh mà con đã nghe nơi ta bằng đức tin và tình yêu trong Ðức Chúa Jesus Christ.” (2Ti-mô-thê 1:13–14). Theo Phao-lô, giáo lý là một trong những điều quan trọng nhất cho sự an lạc của Cơ Đốc nhân và Hội thánh. Giáo lý lành mạnh, hay “lành mạnh”, cung cấp một khuôn mẫu, khi được tuân theo, sẽ thúc đẩy đức tin và tình yêu thương lành mạnh. Giáo lý lành mạnh là một di sản quý giá cần được trân trọng gìn giữ trong thế hệ này và được truyền lại một cách trung thành cho thế hệ tiếp theo (2Ti-mô-thê 2:2).
Kinh Thánh nói về những lời dạy của loài người (Mác 7:7–8), những lời dạy của ma quỷ (1 Ti-mô-thê 4:1; Khải Huyền 2:24), có thể có tên gọi khác: giáo sư giả, sự dạy dỗ của sói (2Phi-e-rơ2:1 Dầu vậy, trong dân chúng cũng đã có tiên tri giả, và cũng sẽ có giáo sư giả trong anh em; họ sẽ truyền những đạo dối làm hại, chối Chúa đã chuộc mình, tự mình chuốc lấy sự hủy phá thình lình; Công vụ 20:29), và những lời dạy của Đức Chúa Trời (Giăng 6:45Các sách tiên tri có chép rằng: Ai nấy đều sẽ được Đức Chúa Trời dạy dỗ.; 1 Tê-sa-lô-ni-ca 4: 9 Còn như sự anh em yêu thương nhau, về điều đó, không cần viết cho anh em, vì chính anh em đã học nơi Đức Chúa Trời, phải yêu thương nhau; 1 Giăng 2:27 Về phần các con, sự xức dầu đã chịu từ nơi Chúa vẫn còn trong mình, thì không cần ai dạy cho hết; song vì sự xức dầu của Ngài dạy các con đủ mọi việc, mà sự ấy là thật, không phải dối, thì hãy ở trong Ngài, theo như sự dạy dỗ mà các con đã nhận.). Ở đây, chúng ta quan tâm đến sự dạy dỗ thiêng liêng, sự dạy dỗ của Đức Chúa Trời. Theo một định nghĩa, giáo lý là sự dạy dỗ từ Đức Chúa Trời về Đức Chúa Trời, hướng dẫn chúng ta đến sự vinh hiển của Đức Chúa Trời. Định nghĩa này cung cấp một phân tích hữu ích về giáo lý lành mạnh, xác định nguồn gốc, đối tượng và mục đích cuối cùng của giáo lý. (learn.ligonier.org)
Giáo lý đúng đắn rất quan trọng vì nó neo giữ chúng ta trong lẽ thật của Đức Chúa Trời, bảo vệ chúng ta khỏi sự lừa dối và giáo lý sai lầm. Không có giáo lý đúng đắn, đức tin của chúng ta sẽ trôi dạt, nhưng với giáo lý đúng đắn, chúng ta được trang bị để sống một cuộc đời thánh khiết tôn vinh Đức Chúa Trời.
Giáo lý đúng đắn ám chỉ sự dạy dỗ trung thành về lẽ thật được Đức Chúa Trời mặc khải. Niềm tin của chúng ta về Đức Chúa Trời quyết định cách chúng ta sống trước mặt Ngài. Kinh Thánh nhiều lần cảnh báo rằng giáo lý sai lầm sẽ dẫn dắt con người đi lạc lối, làm hư hỏng sự thờ phượng và hủy hoại đời sống đức tin họ (Ma-thi-ơ 7:15 Hãy coi chừng tiên tri giả, là những kẻ mang lốt chiên đến cùng các ngươi, song bề trong thật là muông sói hay cắn xé; 2 Phi-e-rơ 2:1-2 1 Dầu vậy, trong dân chúng cũng đã có tiên tri giả, và cũng sẽ có giáo sư giả trong anh em; họ sẽ truyền những đạo dối làm hại, chối Chúa đã chuộc mình, tự mình chuốc lấy sự hủy phá thình lình. 2 Có nhiều kẻ sẽ theo họ trong những sự buông tuồng, và đạo thật vì cớ họ sẽ bị gièm pha.).
Vì giáo lý lành mạnh bắt nguồn từ Kinh Thánh, Chúa Giê-su đã cầu nguyện rằng các môn đồ của Ngài sẽ được thanh tẩy nhờ giáo lý này (Giăng 17:17). Phao-lô cũng nhắc nhở Ti-mô-thê rằng việc trung thành giảng dạy chân lý sẽ bảo toàn mạng sống của ông và cứu rỗi những người nghe (1 Ti-mô-thê 4:16 BHĐ 16 Hãy cẩn trọng với chính con và sự giảng dạy của con; phải kiên trì trong mọi việc đó, vì làm như vậy, thì con và những người nghe con đều được cứu.). Do đó, giáo lý lành mạnh không chỉ cung cấp kiến thức mà còn là nền tảng của sự cứu rỗi.
Nếu không có giáo lý lành mạnh, các tín đồ dễ bị lừa dối, bị chao đảo bởi mọi ý tưởng mới (Ê-phê-sô 4:14 Ngài muốn chúng ta không như trẻ con nữa, bị người ta lừa đảo, bị mưu chước dỗ dành làm cho lầm lạc, mà day động và dời đổi theo chiều gió của đạo lạc). Nhờ giáo lý lành mạnh, hội thánh được củng cố, đức tin được bảo vệ, và các Cơ Đốc nhân được trang bị để sống một cuộc đời thánh khiết tôn vinh Đức Chúa Trời (Tít 1: 9 BD2020 giữ vững sứ điệp đáng tin cậy phù hợp với giáo lý, hầu cho người ấy có năng lực để vừa khích lệ người khác bằng sự dạy dỗ lành mạnh, vừa chỉnh sửa kẻ chống đối. Tít 2:1 Nhưng con hãy dạy điều hiệp với đạo lành (giáo lý chân chính, giáo lý lành mạnh); 1 Ti-mô-thê 6:3-4 Ví thử có người dạy dỗ đạo khác, không theo lời có ích của Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta và đạo lý theo sự tin kính). (compellingtruth)
Người chấm điểm và cho lên lớp (làm cho lớn lên) đó là chính Đức Chúa Trời.
Hê-bê-rơ 6:1-3 ¹ Vậy, chúng ta phải bỏ qua các điều sơ học về đạo Đấng Christ mà tiến tới sự trưởng thành; đừng đặt lại những vấn đề nền tảng nữa, như: sự ăn năn các công việc chết, đức tin nơi Đức Chúa Trời, ² sự dạy dỗ về các báp-têm, [các nghi lễ thanh tẩy] sự đặt tay, sự sống lại từ cõi chết và sự phán xét đời đời. ³ Nếu Đức Chúa Trời cho phép thì chúng ta sẽ làm điều đó. | Bản Hiện Đại 2017 câu 3 Được Chúa cho phép, ta hãy tiến xa hơn.
Khi chúng ta ý thức được về việc chúng ta cần học (lại) nền tảng về Đức Chúa Trời, Chúa Giê-xu Christ, về Đức Thánh Linh… thì sẽ giúp chúng ta hạ mình hơn, và chờ đợi sự Chúa cho phép. Bài học nền tảng rất khó khăn, không dễ dàng chút nào. Nó cũng bị tấn công nhiều nhất, dễ bị chủ quan, yên trí. Bởi vì khi nó bị thiếu sót, thì mọi đầu tư về sau sẽ thành luống công.
2.Tội lỗi là gì
Khi có người gửi cho tôi ảnh các người quản nhiệm đi Giê-ru-sa-lem, 15 năm trước, có lời nhận xét rằng: Nhiều mùa thu lá vàng bay đã trôi qua. Cái gốc trơ trọi vẫn còn, hôm nay chúng ta suy gẫm về một trong những vấn đề thuộc về gốc rễ.
Đối với con người khái niệm tội lỗi không nhất quán, ở các nền văn hóa, quốc gia, thời đại. Thời kỳ chúng ta sống đây chúng ta thấy tội lỗi lên ngôi, những điều thuộc về nền móng đạo đức con người bị tấn công.
Các giải thích không làm chúng ta hài lòng. Mạnh tử trò của khổng tử ((372 – 289 TCN) nói rằng – “Nhân chi sơ bản tính thiện” (con người sinh ra bản tính là thiện). Còn Tuân Tử (313 – 238 TCN) nói rằng “Nhân chi sơ tính bản ác” (con người sinh ra bản tính là ác). Đức Chúa Trời tạo dựng nên A-đam và Ê-va vô tội. Cặp vợ chồng đầu tiên có một vị trí đặc biệt “Ðức Chúa Trời phán, “Chúng Ta hãy dựng nên loài người theo hình ảnh Chúng Ta, và theo hình dạng Chúng Ta, để chúng quản trị các cá biển, các chim trời, các súc vật, các thú rừng trên đất, và mọi sinh vật bò sát mặt đất” (Sáng thế ký 1:26 BD2011). Đức Chúa Trời cũng đã ban phước dồi dào cho họ (Sáng thế ký 1:28). Ngài chỉ đặt ra một giới hạn cho họ: “¹⁵ Giê-hô-va Đức Chúa Trời đem con người vào trong vườn Ê-đen để canh tác và gìn giữ vườn. ¹⁶ Giê-hô-va Đức Chúa Trời truyền phán với con người rằng: “Con được tự do ăn hoa quả các thứ cây trong vườn, ¹⁷ nhưng về trái của cây biết điều thiện và điều ác thì con không được ăn, vì ngày nào con ăn trái cây đó, chắc chắn con sẽ chết.”” (Sáng thế ký 2:15-17 BHĐ).
Lệnh cấm ăn trái từ Cây Tri Thức Thiện Ác nhằm nhắc nhở con người, với tư cách là tạo vật, phải tôn trọng và tôn vinh quyền tối cao của Đấng Tạo Hóa thông qua sự vâng phục. Con người nên luôn ý thức rằng họ không sở hữu quyền tối cao, mà chính Chúa mới có. Ngài chỉ ban cho họ một lệnh cấm mà thực tế không hề hạn chế tiềm năng của họ. Mà nó liên tục nhắc nhở họ về Đấng Tạo Hóa như một Đấng chủ tể nhân từ nhưng đầy quyền năng. Và chính điều này mà họ đã bỏ qua. Vì vậy, tội lỗi đã xâm nhập vào thế giới loài người.
Con người đã nhận được từ Đấng Tạo Hóa khả năng trí tuệ và đạo đức để đưa ra quyết định. Nhưng SỰ TỰ DO này đã bị Đức Chúa Trời giới hạn bởi điều răn duy nhất này. Khi cặp vợ chồng đầu tiên vi phạm điều răn duy nhất của Đức Chúa Trời, họ đã bất tuân và đồng thời phản loạn chống lại quyền tối thượng của Đức Chúa Trời, Đấng Tạo Hóa. Đây là tội lỗi. Tội lỗi, như biểu hiện thực sự của cái ác (trong trường hợp này là sự không vâng lời), là hậu quả của việc SỬ DỤNG TRÁI PHÉP KHẢ NĂNG RA QUYẾT ĐỊNH mà Đức Chúa Trời ban cho.
(Sáng thế 3:8 BHĐ Khi nghe tiếng Giê-hô-va Đức Chúa Trời đi trong vườn lúc chiều mát, A-đam và vợ ẩn mình giữa các lùm cây trong vườn để tránh mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời.|BD2011 Vào khoảng chiều tối, khi gió thổi hiu hiu, họ nghe tiếng Ðức Chúa Trời đi dạo trong vườn, A-đam và vợ trốn vào giữa lùm cây trong vườn, để tránh mặt CHÚA Ðức Chúa Trời.; 4:16 BD2011Ca-in ra đi khỏi mặt CHÚA và định cư ở xứ Nốt,[nghĩa là lang thang] về phía đông của Ê-đen.; Giu-đe 11BD2011 Khốn cho họ! Vì họ đã đi theo con đường của Ca-in, bởi tham lợi họ đã sa vào lầm lỗi của Ba-la-am, và bị hủy diệt trong sự phản loạn của Cô-ra.
Việc Sa-tan mang hình dạng con rắn được thấy rõ trong Sáng Thế Ký 3:1, Về sau, Sa-tan cũng được đồng nhất với con rắn (Khải Huyền 12:9,14,15;20:2). Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là Sa-tan hiện diện trong mọi con rắn.
‘Hai ngươi chẳng chết đâu, vì Đức Chúa Trời biết rằng khi hai ngươi ăn trái cây đó, mắt hai ngươi sẽ mở ra, và hai ngươi sẽ nên giống như Đức Chúa Trời, biết điều thiện và điều ác'” (Sáng Thế Ký 3:4-5). Với những lời này chân lý, công lý và tình yêu thương của Đức Chúa Trời đã bị phủ nhận—nói cách khác, tất cả các thuộc tính của Đức Chúa Trời, và đồng thời, cả thẩm quyền tối cao, tuyệt đối của Ngài. Không phải lời và ý muốn của Ngài, mà đúng hơn là ý muốn riêng của nhân loại, bị Satan kiểm soát, mới là đỉnh cao nhất.
Chiến thuật của Sa-tan đã thành công. Quyền tối thượng của Đức Chúa Trời và các thuộc tính của Ngài bị xem nhẹ. Con người trở thành tội nhân. Lương tâm họ thức tỉnh, họ nhận thức được tội lỗi của mình, xấu hổ vì sự trần trụi của mình, và chạy trốn khỏi Đấng Tạo Hóa. Sự trần trụi nói lên nhận thức rằng mọi sự đều được phơi bày trước mặt Đức Chúa Trời, và kèm theo đó là sự xấu hổ của một lương tâm xấu, hậu quả của việc vi phạm điều răn của Đức Chúa Trời. Lần đầu tiên, con người xa cách Đức Chúa Trời. Như bông hoa lìa khỏi cành.
3.Bản chất tội lỗi
Chúng ta nghĩ rằng tội lỗi là làm hại người khác. Nhưng khái niệm đó là hạn chế và không đủ sâu. Trong vườn Ê-đen, không ai bị thương tích, mà đó chỉ có sự không vâng lời Chúa, sự nổi loạn của tạo vật chống lại Đấng Tạo Hóa, một hành động coi thường quyền tối cao và thẩm quyền của Ngài, và do đó là sự độc lập khỏi Đức Chúa Trời. ĐÂY LÀ BẢN CHẤT THỰC SỰ CỦA TỘI LỖI. Việc con người sau này cũng phạm tội với đồng loại (như Cain khi giết em trai mình là Abel; Sáng thế ký 4:8) không làm thay đổi nguyên tắc này. Đạo đức suy đồi, bạo lực là hai đặc điểm phát sinh từ tội lỗi.
Hiểu được điều này chúng ta mới hiểu tại sao Giô-sép lại trả lời với vợ Pô-ti-pha trong Sáng thế ký 39:9 làm sao tôi có thể làm điều đại ác như vậy mà phạm tội cùng Đức Chúa Trời?”
Và Thi thiên 51:6 Đa-vít kêu lên “Tôi đã phạm tội cùng Chúa, chỉ cùng một mình Chúa mà thôi, và đã làm điều ác trước mặt Ngài” Dù ông phạm tội gian dâm / ngoại tình và giết người. Cả Giô-sép và Đa-vít đều ý thức rằng họ phạm tội với chính Chúa. Trong Tân ước A-na-nia và Sa-phi-ra phạm tội với Đức Chúa Trời. (Công vụ 5:4)
Với gốc rễ và thân cây trơ trọi đó, chờ mùa xuân năm sau lá xanh lại ra, Nếu giải quyết vấn đề tội lỗi ở lá thôi, thì chu kỳ tội lỗi cứ thế tiếp diễn.
Vậy nên Chúa Giê-xu dạy hàng ngày mang thập tự giá là ở đây, giải quyết vấn đề tội lỗi ở gốc rễ.
Ở đây chúng ta có thể hiểu tại sao tính khí tôi lại thất thường không? Tại sao tội lỗi của lưỡi, có những lúc mình bị tội lỗi thúc đẩy như ông chủ và chúng ta là đầy tớ phải nghe lời hắn. Hãy nghe lời Kinh Thánh dạy, và học theo lời ăn năn: tôi đã phạm tội cùng Chúa.
Một chú cò con được phú ông tìm thấy và mang về nuôi từ nhỏ, ông buộc nó quanh gốc cây, có đĩa đồ ăn, hàng ngày nó cứ đi quanh gốc cây, rồi lại đi vòng lại. Một ngày kia, ông thấy tội nghiệp cho nó và cắt dây thả nó ra, điều lạ là hôm sau chú cò kia không những vẫn cứ ở cạnh gốc cây mà cũng đi vòng quanh qua lại, dù dây buộc nó đã được cắt đứt. Với tội lỗi cũng như vậy. mang thập tự giá là cách chúng ta học để cắt đứt với tội lỗi và rời khỏi gốc cây tội lỗi đó để được tháp vào gốc nho thật là Chúa Giê-xu và kết quả cho Ngài.
Điều tội lỗi có thể nhỏ thôi trong mắt con người ngày nay, và thậm chí còn được hoan hô, nhưng trong mắt Chúa là đại ác.
Tùy theo lương tâm mà con người có thể định nghĩa khác nhau về tội lỗi.
Đối với người thu thuế tội lỗi là thu quá mức quy định, đối với binh lính là “ hăm dọa hoặc vu khống ai để tống tiền, nhưng hãy bằng lòng về đồng lương của mình.” (Lu-ca 3:13-14). Đối với bạn và tôi tội lỗi là gi? Thái độ và câu trả lời câu hỏi này quyết định linh trình đức tin chúng ta. TỘI LỖI LÀ GÌ:
1Giăng 3: 4 Còn ai phạm tội tức là trái luật pháp; và sự tội lỗi tức là sự trái luật pháp. 1Giăng 5: 17a Mọi sự không công bình đều là tội; Rô-ma 14:23b vả, phàm làm điều chi không bởi đức tin thì điều đó là tội lỗi.
Chúng ta thấy chung qui lại đó giống như A-đam và Ê-va phạm lúc ban đầu, vượt quá giới hạn điều Chúa phán (luật pháp, điều răn).
Để hiểu về điều răn Chúa, chúng ta có thể hình dung như thế này: Đức Chúa Trời tạo dựng nên Trời đất và muôn vật bằng lời phán Ngài. Ngày nay muôn vật đều vâng lời: các mùa, đất, nước, thực động vật, ngày và đêm… Nhưng chỉ với con người là gặp vấn đề. Để giải quyết vấn đề này, đã phải trải qua 4000 năm đến khi Chúa Giê-xu Christ đến để làm công việc chuộc tội lỗi cho con người.
Cầu xin Chúa soi sáng cho chúng ta để chúng ta thực sự chân thành khi thưa với Chúa rằng: CON XIN ĂN NĂN VỀ LỖI CỦA CON, ĐÃ LÀM CHÚA BUỒN. Không phải xin Chúa tha thứ tính xấu của con, để con tốt tính hơn, mà xin Chúa tha tội con vì đã làm Ngài buồn. Chỉ khi chúng ta xem sự làm vui lòng Ngài hơn sự trau dồi bản thân, thì chúng ta mới hướng tới sự chân thành, thật với lòng mình. Vì tự chúng ta không có gì tốt để dâng cho Ngài, ngoài việc đón nhận công việc Ngài đã làm xong trọn trong Chúa Giê-xu Christ là Chiên Con Đức Chúa Trời.
Chúng ta biết rằng cả những bộ lạc ngày nay chưa tiếp xúc với nền văn minh loài người cũng đều nằm trong số mọi người đã phạm tội, và cần sự cứu chuộc.
Vì khi A-đam và Ê-va vi phạm lời phán (tức là điều răn, tuy nhiên từ lời phán giống như Ngài đã phán với các tạo vật khác, và chỉ con người là cãi lại), thì sự chết đã đến trên tất cả mọi người. Đây là điều căn bản đầu tiên trong vườn Ê-đen: Họ được tự do ăn, nếu vi phạm điều Chúa phán thì sẽ chết. Tinh thần đó về sau này Môi-se có chốt lại trong luật pháp.
Rô-ma 10: 5 Vả, Môi-se luận sự công bình đến bởi luật pháp cách nầy: Hễ ai làm theo điều đó thì nhờ đó mà sống.
Vậy, thực chất là luật pháp hướng mọi người về điều lý tưởng đã mất từng hiện diện ở vườn Ê-đen lúc ban đầu. Chúng ta thấy điều này có trong tâm thức con người hư mất nói chung. Loài người cảm nhận có một khoảng trống (vakuum) mà không biết đó là gì. Con người tìm kiếm sự lấp đầy khoảng trống đó bằng khoa học, tôn giáo, triết học, đi tìm trường sinh bất tử, tìm kiếm một đời sống hạnh phúc thật. Nhưng từ ngữ ngày nay chúng ta hay nghe đó lại là “nếu muốn giữ hòa bình thì phải chuẩn bị cho chiến tranh”
4.Vi phạm tội lỗi là bóc tem bảo hành
Một hãng sản xuất Chip của Hà-lan bán cho TQ một mày chế tạo (đời cũ) Chip. Sau khi nghe rằng máy bị hỏng, mời đội ngũ Hà-lan sang sửa chữa. Người Hà-lan mới phát hiện ra là người TQ đã tháo tung bộ máy của họ ra, với ý định tìm cách tự chế tạo chiếc máy giống như thế này. Nhưng các bộ phận của máy đều có mã an toàn, khi tháo ra không lắp vào được. Khi biết toàn bộ sự thật, họ từ chối sửa, vì bên mua đã vi phạm điều khoản cam kết.
Trước khi A-đam và Ê-va phạm tội, họ sống trong vườn Ê-đen, chúng ta có thể nói là trên cả tuyệt vời, không từ ngữ trần gian nào tả được. Nhưng khi nghe lời con rắn, họ đã, trèo rào, và bị tước mọi quyền đang có, bị đuổi ra khỏi vườn.
Một Mục sư TQ C. H. Kang được Chúa chỉ dẫn cho manh mối câu chuyện vườn Ê-đen dấu trong ngôn ngữ trung hoa: chữ Phúc bao gồm các mẫu tự: Đức Chúa Trời, một con người, khu vườn. Con người chỉ có hạnh phúc thật khi ở trong khuôn viên (khu vườn) phạm vi mà Chúa định ra cho họ, về địa lý và về thời gian (Công vụ 17:26).
Bởi sự phạm tội trong vườn Ê-đen là lý do tại sao mọi người đều phải chết Hê-bê-rơ 9:27 Theo như đã định cho loài người phải chết một lần, rồi chịu phán xét. Tất cả mọi người, mọi màu da, sắc tộc, và cùng dòng máu đỏ đã phạm tội bởi tội lỗi của A-đam. Chúng ta có thể hiểu là họ thừa hưởng (tội di truyền) và theo lời phán Chúa đó là bị quy kết cho tội lỗi của A-đam (Rô-ma 5:18 Vì thế, bởi sự phạm tội của chỉ một người mà mọi người bị kết án, thì cũng vậy, bởi hành động công chính của một Người mà mọi người được xưng công chính và được hưởng sự sống). Tất cả nhân loại đều bị kể là đã phạm tội trong A-đam và do đó đáng phải chịu hình phạt giống như A-đam. Sau khi A-đam phạm tội, mọi người đều phải chịu sự chết, ngay cả trước khi Luật pháp Môi-se được ban hành, vì tội lỗi bị quy kết, ảnh hưởng đến địa vị của chúng ta trước mặt Đức Chúa Trời: Phạm Tội!
Theo Der Datenanalytiker 2024 mỗi đứa trẻ sinh ra ở Đức đã chịu khoản nợ 30.000€. Đứa trẻ vô tội, nhưng khoản nợ bị qui kết cho nó, khi nó ra đời! nếu như đồng hồ nợ là chính xác, thì nợ trên mỗi đầu người, mỗi giây tăng lên 5.085€ !
Đó là một nước trần gian cụ thể. Còn di sản nợ của A-đam để lại thì bao nhiêu, mặc dù mọi người không phạm tội giống như A-đam? Đó là sự chết đời đời!
Rô-ma 6: 23 Vì tiền công của tội lỗi là sự chết; nhưng sự ban cho của Đức Chúa Trời là sự sống đời đời trong Đức Chúa Jêsus Christ, Chúa chúng ta.
Rô-ma 5: 15 Song tội lỗi chẳng phải như sự ban cho của ân điển. Vì nếu bởi tội lỗi của chỉ một người mà mọi kẻ khác đều phải chết, thì huống chi ơn của Đức Chúa Trời và sự ban cho trong ơn Ngài tỏ ra bởi một người là Đức Chúa Jêsus Christ, chan chứa cho hết thảy mọi người khác là dường nào!
5.KÌA Chiên con Đức Chúa Trời cất tội lỗi thế gian (Giăng 1:29)
Chúng ta đều biết không ai có thể trả được khoản nợ này, ngoại trừ một NGƯỜI đã đến.
Giăng Báp-tít làm chứng về Chúa Giê-xu: Giăng 1:29b Qua ngày sau, Giăng thấy Đức Chúa Jêsus đến cùng mình, thì nói rằng: Kìa, Chiên con của Đức Chúa Trời, là Đấng cất tội lỗi thế gian đi.
1 Giăng 2:2 BHĐ Chính Ngài là tế lễ chuộc tội chúng ta, không những vì tội của chúng ta mà thôi, nhưng còn vì tội của cả thế gian nữa.
Bạn thắc mắc làm sao một mình Chúa Giê-xu là một con người lại gánh tội lỗi toàn thế gian? Câu trả lời rất đơn giản, vì đó là ý chỉ Đức Chúa Trời Ngài đến để cất tội lỗi thế gian.
Lựa chọn bây giờ thuộc về mỗi cá nhân, chúng ta có tin điều đó hay không ? Dù tin hay không tin, thì tất cả mọi người đều phải chết, người việt nói là chầu Trời.
Tất nhiên cũng có Tội lỗi từng cá nhân vi phạm. Một người dù công bình đến mấy, nhưng phạm một điều răn Chúa cũng coi là phạm tất cả.
Gia-cơ 2:10 Vì người nào giữ trọn luật pháp, mà phạm một điều răn, thì cũng đáng tội như đã phạm hết thảy.
Sứ đồ Phao-lô nói về một lương tâm không trách móc, lương tâm tốt (Công vụ 23:1; 1Ti-mô-thê 1:5, 19
Công vụ 24:16 Lương tâm, không trách móc, không chỗ trách được, hình ảnh con sinh tế không tỳ không vết.
2Ti-mô-thê 1:3 nói về lương tâm thanh sạch
IITi 1: 3 Ta cảm tạ Đức Chúa Trời mà ta hầu việc bằng lương tâm thanh sạch như tổ tiên ta đã làm, cả ngày lẫn đêm ta ghi nhớ con không thôi trong khi cầu nguyện.
Chữ thanh sạch được nhắc trong Tit 1:15 Mọi sự là tinh sạch cho những người tinh sạch, nhưng, cho những kẻ dơ dáy và chẳng tin, thì không sự gì là tinh sạch cả; trái lại, tâm thần và lương tâm họ là dơ dáy nữa.
KHI CHƯA ĐƯỢC TÁI SINH, LƯƠNG TÂM CHÚNG TA ĐƯỢC CHO LÀ XẤU.
Hê-bê-rơ 10:22 nên chúng ta hãy lấy lòng thật thà với đức tin đầy dẫy trọn vẹn, lòng được tưới sạch khỏi lương tâm xấu, thân thể rửa bằng nước trong, mà đến gần Chúa.
Mối quan hệ lành mạnh có liên hệ với trách nhiệm, nghĩa là sự cam kết tương ứng trong đó.
1Phi-e-rơ 3:21 Phép báp-têm bây giờ bèn là ảnh tượng của sự ấy để cứu anh em, phép
ấy chẳng phải sự làm sạch ô uế của thân thể, nhưng một sự liên lạc lương tâm tốt với Đức Chúa Trời, bởi sự sống lại của Đức Chúa Jêsus Christ
Cụm từ “sự liên lạc lương tâm tốt với Đức Chúa Trời” BHĐ “Lời nguyện ước với Đức Chúa Trời từ một lương tâm trong sáng” BD2020 “sự cam kết của một lương tâm tốt dành cho Thiên Chúa“; BD2011 “sự cam kết giữ một lương tâm tốt đối với Ðức Chúa Trời“. Bản Schlachter dịch là Lời chứng.
Một trong những động cơ thúc đẩy chúng ta là lương tâm, chỉ khi nào chúng ta không muốn làm buồn lòng Chúa thì mới càng ngày bớt sống theo xác thịt!
Rô-ma 7:5, 18 Vì khi chúng ta còn sống theo xác thịt, thì các tình dục xấu xa bị luật pháp xui khiến, hành động trong chi thể chúng ta và kết quả cho sự chết… 18 Vả, tôi biết điều lành chẳng ở trong tôi đâu, nghĩa là trong xác thịt tôi, bởi tôi có ý muốn làm điều lành, nhưng không có quyền làm trọn.
Luật pháp là thiêng liêng, công bình và tốt lành, nhưng bởi xác thịt trong tôi làm cho luật pháp ra yếu đuối!
Đi đến chỗ đèn đỏ, có nơi chấp hành nghiêm chỉnh, có nơi thì đèn đỏ vẫn đi. Tại xác thịt chuyên môn phạm luật, mà luật pháp thành ra yếu đuối.
Rô-ma 8: 3 Vì điều chi luật pháp không làm nổi, tại xác thịt làm cho luật pháp ra yếu đuối, thì Đức Chúa Trời đã làm rồi: Ngài đã vì cớ tội lỗi sai chính Con mình lấy xác thịt giống như xác thịt tội lỗi chúng ta, và đã đoán phạt tội lỗi trong xác thịt.
Bởi vì không ai giữ trọn được luật pháp. Và con người tội lỗi không thể tự mình chuộc tội, nên Chúa Giê-xu đã đến để gánh chịu tội lỗi thay cho chúng ta, và chịu đoán phạt vào chỗ của chúng ta. Ngài không hề phạm tội, nhưng Đức Chúa Trời đã qui kết tội lỗi tất cả mọi người lên Ngài. Tại sao lại như vậy? Bởi vì đó là sứ mạng mà Đức Chúa Trời của Kinh Thánh đã phán, và đó cũng là lý do Kinh Thánh được viết ra, nói về Đấng đến tìm và cứu chiên bị lạc mất. (Lu-ca 19:10 Bởi Con người đã đến tìm và cứu kẻ bị mất)
Vậy chúng ta đã tìm hiểu về tội lỗi, là bức tường ngăn cách giữa Đức Chúa Trời và con người không thể vượt qua. Tự chúng ta không thể tìm đường về nhà Cha, cho đến khi được nghe Tiếng Của Phúc Âm! Đức Chúa Trời đã làm xong công việc chuộc tội trong Chúa Giê-xu Christ. Món nợ tội lỗi đã được trả rồi. bây giờ Ngài ban sự ăn năn cho những ai nghe và tin. Điều chúng ta cần là đáp ứng theo. Xin Chúa Thánh Linh soi sáng chúng ta hầu cho lời xưng tội chúng ta chân thành từ trái tim hơn, không phải sáo rỗng.
1 Giăng 1:9 Còn nếu chúng ta xưng tội mình, thì Ngài là thành tín công bình để tha tội cho chúng ta, và làm cho chúng ta sạch mọi điều gian ác
Những tội lỗi phạm mà không làm hại đến người lân cận, chúng ta ăn năn với Đức Chúa Trời. Những tội lỗi liên hệ với người lân cận, cần đến giải quyết với họ (Ma-thi-ơ 5:23 23 Ấy vậy, nếu khi nào ngươi đem dâng của lễ nơi bàn thờ, mà nhớ lại anh em có điều gì nghịch cùng mình, 24 thì hãy để của lễ trước bàn thờ, trở về giảng hòa với anh em trước đã; rồi hãy đến dâng của lễ. 25 Khi ngươi đi đường với kẻ nghịch mình, phải lập tức hòa với họ, kẻo họ nộp ngươi cho quan án, quan án giao ngươi cho thầy đội, mà ngươi phải ở tù. 26 Quả thật, ta nói cùng ngươi, ngươi trả còn thiếu một đồng tiền, thì không ra khỏi tù được; Ma-thi-ơ 18:15-20 15 Nếu anh em ngươi phạm tội cùng ngươi, thì hãy trách người khi chỉ có ngươi với một mình người; như người nghe lời, thì ngươi được anh em lại. 16 Ví bằng không nghe, hãy mời một hai người đi với ngươi, hầu cứ lời hai ba người làm chứng mà mọi việc được chắc chắn. 17 Nếu người không chịu nghe các người đó, thì hãy cáo cùng Hội thánh, lại nếu người không chịu nghe Hội thánh, thì hãy coi người như kẻ ngoại và kẻ thâu thuế vậy. 18 Quả thật, ta nói cùng các ngươi, hễ điều gì mà các ngươi buộc ở dưới đất thì cũng sẽ buộc ở trên trời, và điều gì mà các ngươi mở ở dưới đất thì cũng sẽ mở ở trên trời. 19 Quả thật, ta lại nói cùng các ngươi, nếu hai người trong các ngươi thuận nhau ở dưới đất mà cầu xin không cứ việc chi, thì Cha ta ở trên trời sẽ cho họ. 20 Vì nơi nào có hai ba người nhân danh ta nhóm nhau lại, thì ta ở giữa họ)
Lỗi chúng ta mắc ở đây là xác thịt xen vào, đi sửa người khác mà mình thiếu tình yêu thương, trách nhiệm và cam kết. Hoặc người khán giả thì hay chê và khen cầu thủ dưới sân. Xác thịt thích phán xét người khác.
Chúng ta để ý Chúa Giê-xu dạy con cái Ngài phải luôn ở thế chủ động, người có đức tin thật sẽ có đủ tình yêu thương nói lên lẽ chân thật, đó thật sự là đầy dẫy Đức Thánh Linh! (Rô-ma 8:9-14)
Những lời tiếp theo của Phao-lô ban hy vọng cho chúng ta vào công việc đã trọn của Đấng Christ: 12 Vậy, hỡi anh em, chúng ta chẳng mắc nợ xác thịt đâu, đặng sống theo xác thịt. 13 Thật thế, nếu anh em sống theo xác thịt thì phải chết; song nếu nhờ Thánh Linh, làm cho chết các việc của thân thể, thì anh em sẽ sống. 14 Vì hết thảy kẻ nào được Thánh Linh của Đức Chúa Trời dắt dẫn, đều là con của Đức Chúa Trời.
6.HÃY ĐẾN với Ta (Ma-thi-ơ 11:28-30)
Người bà nói với cháu, hãy chạy sang nhà bên cạnh mượn đồ về, nó dạ thật to, rồi biến mất. Hồi sau nó chạy về hỏi bà, bà nói mượn đồ gì? Chúng ta cũng nhiều khi mắc lỗi là mang thập tự giá mà không hiểu mang như thế nào, tệ hơn là đi học những sự dạy dỗ ngoài Kinh Thánh, tưởng mang thập tự giá là thay đổi tính cách! Cũng như không ai tự cứu mình, thì cũng không ai có thể tự mình có được bông trái Đức Thánh Linh. Nghĩa là Chẳng có một người công bình nào hết, dẫu một người cũng không. (Rô-ma 3:10)
Cho nên chúng ta hiểu hơn lời Chúa Giê-xu trong Ma-thi-ơ 11:28-30 28 Hỡi những kẻ mệt mỏi và gánh nặng, hãy đến cùng ta, ta sẽ cho các ngươi được yên nghỉ. 29 Ta có lòng nhu mì, khiêm nhường; nên hãy gánh lấy ách của ta, và học theo ta; thì linh hồn các ngươi sẽ được yên nghỉ. 30 Vì ách ta dễ chịu và gánh ta nhẹ nhàng.
Mệt mỏi có thể về thể chất, vì công việc nặng nhọc điều đó dễ hiểu. Nhưng Ma-thi-ơ 11 là cùng bối cảnh trong Lu-ca 10, sau khi các môn đồ khoe với Chúa vì họ đã làm theo lời Ngài truyền phán ra đi và các quỉ cũng phục họ. Điều đó tuy không sai, nhưng họ đã vô tình dựa vào công việc của mình. Dựa vào công bình riêng sẽ là lý do chính làm chúng ta mệt mỏi, thủ phạm cuối cùng là sự kiêu ngạo, không khoe Chúa mà là khoe mình. Như vậy nhận biết Chúa, phân biệt ý muốn Ngài, trong đời sống hàng ngày của chúng ta là vô cùng quan trọng. Có những lúc mọi cái ổn, nhưng Đức Thánh Linh có thể nhắc nhở chúng ta bằng Lời Kinh Thánh để rửa sạch lương tâm xấu chúng ta(Hê-bê-rơ 10:22).
7.CHỈ CÓ MỘT Đức Chúa Trời và một Đấng Trung Bảo (1Ti-mô-thê 2:5, Phục truyền 6:4)
Bởi vì mọi người đều đã phạm tội và thiếu mất sự vinh hiển Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời công bình không linh động nhiều cách cứu rỗi (như các tôn giáo vẫn làm) và dẫn chúng ta đến manh mối rằng chỉ có một Đức Chúa Trời và một Đấng Trung Bảo ở giữa Đức Chúa Trời và con người.
Chúng ta hãy ra theo dấu của bầy, theo cùng một dấu chân như các Sứ đồ và các đấng tiên tri của Kinh Thánh đã được chép xong (nhã ca 1:8; 1Cô-rinh-tô 12:18). Sứ điệp cứu rỗi là cấp bách và tối hậu thư từ Vua muôn vua. Ngài truyền bảo mọi người phải ăn năn, vì thời kỳ đã gần! 1Ti-mô-thê 2: 5 Vì chỉ có một Đức Chúa Trời, và chỉ có một Đấng Trung bảo ở giữa Đức Chúa Trời và loài người, tức là Đức Chúa Jêsus Christ, là người.
Amen!