BIẾT TÌNH TRẠNG BẦY CHIÊN CỦA MÌNH CÓ NGHĨA LÀ GÌ (Châm ngôn 27:23)?

BIẾT TÌNH TRẠNG BẦY CHIÊN CỦA MÌNH CÓ NGHĨA LÀ GÌ (Châm ngôn 27:23)?

BIẾT TÌNH TRẠNG BẦY CHIÊN CỦA MÌNH CÓ NGHĨA LÀ GÌ

Nhiều câu châm ngôn dạy chúng ta cách quản lý của cải. Châm Ngôn 27:23–27 đề cập đến bản chất phù du của của cải trần gian và nhấn mạnh sự cần thiết phải chuẩn bị cho những lúc thiếu thốn: “Hãy biết rõ tình trạng bầy chiên của mình, và chăm sóc đàn bò của mình; vì của cải không tồn tại mãi mãi” (câu 23–24).

Châm ngôn 27:23-27 (BHĐ) ²³ Hãy biết thật rõ tình trạng bầy chiên của con, và lưu tâm đến các đàn gia súc; ²⁴ Vì sự giàu có không tồn tại mãi, và mão miện cũng không còn đến đời đời. ²⁵ Cỏ khô mất đi, cỏ non lại mọc ra, người ta thu nhặt rau cỏ trên núi. ²⁶ Lông chiên sẽ cung cấp áo quần cho con, dê đực là giá mua đồng ruộng. ²⁷ Sữa dê có đủ để làm thức ăn cho con, cho người nhà của con và để nuôi các đầy tớ gái của con.

Khi Sa-lô-môn khuyên: “Hãy biết thật rõ tình trạng bầy chiên của con”, ông muốn nói rằng mọi người nên chú ý đến phương tiện kiếm sống của mình và trở thành người quản lý tốt, để khi điều kiện kinh tế suy thoái, họ sẽ không trắng tay. Tương tự như vậy, một người nông dân ngày nay có thể khuyên: “Hãy hết lòng chăm sóc bầy chiên của con, vì nó sẽ đáp ứng nhu cầu của con trong tương lai”. Đức Chúa Trời kêu gọi chúng ta siêng năng và cẩn thận trong công việc và kinh doanh. Đàn chiên và đàn dê là nguồn cung cấp lương thực chính ở Y-sơ-ra-ên thời xưa. Khi được chăm sóc tốt, đàn gia súc sẽ cung cấp quần áo, sữa, thức ăn và thu nhập cho cả gia đình (xem Châm Ngôn 27:26–27).

Việc con người biết trân trọng những nguồn lực mà Chúa ban cho là vô cùng quan trọng. Châm Ngôn 27:1 (BHĐ) cảnh báo: “¹Đừng khoe khoang về ngày mai, vì con chẳng biết ngày mai sẽ xảy ra điều gì.” Vì chúng ta không thể biết trước tương lai, việc quản lý tài chính khôn ngoan bao gồm việc lên kế hoạch cho những ngày khó khăn và đảm bảo đủ tiền để chu cấp cho gia đình trong những năm tới.

Trong tiếng Hê-bê-rơ nguyên bản, từ “biết” trong Châm ngôn 27:23 có nghĩa là “có kiến thức thông qua kinh nghiệm; biết về ai đó hoặc điều gì đó thông qua quan sát hoặc các giác quan”. Bản dịch theo nghĩa đen của câu này sẽ là “nhìn vào khuôn mặt của đàn chiên của bạn”.

Chúa Giê-su phán: “Ta là người chăn hiền lành, ta quen chiên ta, và chiên ta quen ta” (Giăng 10:14). Không ai hiểu rõ tình trạng của chúng ta hơn Chúa Giê-su Christ, Đấng Chăn Chiên Hiền Lành, Đấng đích thân dẫn dắt chúng ta và gọi tên chúng ta (Giăng 10:3 Người canh cửa mở cho, chiên nghe tiếng người chăn; người chăn kêu tên chiên mình mà dẫn ra ngoài). Là những người theo Ngài, “Vì Ngài là Đức Chúa Trời chúng tôi: Chúng tôi là dân của đồng cỏ Ngài, và là chiên tay Ngài dìu dắt.” (Thi Thiên 95:7a). Thật vậy, chúng ta được kêu gọi làm việc chăm chỉ và cẩn thận chăm sóc nguồn lực của mình, nhưng cuối cùng, chính sự chu cấp đầy yêu thương của Chúa sẽ đáp ứng mọi nhu cầu của chúng ta (Phi-líp 4:19–20 ¹⁹ Đức Chúa Trời tôi sẽ làm cho đầy đủ mọi sự cần dùng của anh em y theo sự giàu có của Ngài ở nơi vinh hiển trong Đức Chúa Jêsus Christ.²⁰ Nguyền xin sự vinh hiển về nơi Đức Chúa Trời, là Cha chúng ta, đời đời vô cùng! A-men.).

Lấy ví dụ về người chăn chiên, chúng ta có thể mở rộng ứng dụng của Châm Ngôn 27:23, vượt ra ngoài phạm vi của cải cá nhân, sang lĩnh vực lãnh đạo mục vụ. Khi những người giám sát dân Chúa làm tốt công việc của mình, tận tâm chăm sóc hội thánh—khi họ biết rõ tình trạng của bầy chiên—họ không chỉ bảo vệ tình trạng hiện tại của dân sự mà còn đảm bảo sự an toàn cho họ trong tương lai.

Sứ đồ Phao-lô, người thường lo lắng về tình trạng bầy chiên của mình, dường như đã nghĩ đến Châm ngôn 27:23 khi ông nói với các trưởng lão của hội thánh Ê-phê-sô: “²⁸ Anh em hãy giữ lấy mình, và luôn cả bầy mà Đức Thánh Linh đã lập anh em làm kẻ coi sóc, để chăn Hội thánh của Đức Chúa Trời, mà Ngài đã mua bằng chính huyết mình.²⁹ Còn tôi biết rằng sau khi tôi đi, sẽ có muông sói dữ tợn xen vào trong vòng anh em, chẳng tiếc bầy đâu” (Công vụ 20:28–29). Ông coi các mục sư là những người chăn dắt hội thánh (Ê-phê-sô 4:BDM2002 11Chính Ngài cho một số người làm sứ đồ, một số làm tiên tri, một số làm truyền giáo, một số làm mục sư và giáo sư). Sau đó, Phao-lô bảo Ti-mô-thê phải lãnh đạo hoặc “chăn dắt” bằng gương mẫu: “Hãy cẩn thận trong cách ăn ở và sự dạy dỗ của con. Hãy trung thành với điều công chính vì sự cứu rỗi của con và sự cứu rỗi của những người nghe con” (1 Ti-mô-thê 4:16 Hãy thận trọng trong lối sống và lời giảng dạy của con. Hãy bền chí luyện tập theo lời ta khuyên, vì làm như thế, con và những người nghe con sẽ được cứu. BDM2002).

Sứ đồ Phi-e-rơ cũng nhắc lại Châm Ngôn 27:23 khi ông dạy các trưởng lão trong hội thánh: “Hãy chăn bầy mà Đức Chúa Trời đã giao phó cho anh em; hãy chăn bầy cách vui lòng, không miễn cưỡng, không phải vì lợi lộc gì, nhưng vì lòng sốt sắng phục vụ Đức Chúa Trời. Đừng thống trị những người được giao phó cho anh em, nhưng hãy dẫn dắt họ bằng chính gương mẫu của mình. Khi Đấng Chăn Chiên Vĩ Đại xuất hiện, anh em sẽ được mão triều thiên vinh quang và tôn trọng vô tận” (1 Phi-e-rơ 5:2–4, BDM2002 ² Hãy làm kẻ chăn bầy của Đức Chúa Trời, là bầy ở dưới sự chăm sóc của anh em, hầu việc như một người giám mục, không phải vì bắt buộc, nhưng vì vui lòng, như Đức Chúa Trời muốn anh em làm, không làm vì tham tiền nhưng hăng hái phục vụ;³ không làm chủ trên những kẻ được giao cho nhưng làm gương cho cả bầy.⁴ Và khi Đấng Chủ Chăn hiện đến, anh em sẽ nhận mão hoa vinh quang không phai tàn). Sự quan tâm chu đáo và cẩn thận của người lãnh đạo hôm nay trong việc nắm bắt tình trạng bầy chiên của mình sẽ mang lại sự chu cấp và phước lành cho ngày mai.

nguồn: https://www.gotquestions.org/know-the-condition-of-your-flock.html