Folge mir nach – Das Ziel stets im Auge behalten
Các anh chị em được Chúa yêu thương! Mỗi lần tôi có cơ hội làm chứng, chính tôi lại học được nhiều nhất từ Lời Chúa. Vì Lời Ngài cho tôi thấy rõ ràng những gì tôi còn thiếu và những gì tôi được học thêm. Qua những lời chứng của mình, tôi muốn khích lệ anh chị em và chia sẻ lại những điều đã bày tỏ cho tôi. Tôi không biết anh chị em cần gì, vì chỉ một mình Đức Chúa Trời mới biết tấm lòng và đức tin của mỗi chúng ta
Những câu Kinh Thánh này thường nhắc nhở tôi về hậu quả của những lời mình nói.
- Thưa anh em của tôi, trong anh em không nên có nhiều người tự lập làm thầy, vì anh em biết rằng hễ là thầy, chúng ta sẽ phải chịu phán xét nghiêm khắc hơn! (Gia-cơ 3:1)
- Nhưng Ta bảo các ngươi, trong ngày phán xét, người ta sẽ khai trình mọi lời vô ích mình đã nói. Vì bởi lời nói, ngươi sẽ được xưng công chính; cũng bởi lời nói, ngươi sẽ bị định tội (Ma-thi-ơ 12:36-37)
Lời làm chứng gần đây của tôi nói về chủ đề Khiêm nhường. Khiêm nhường là một thái độ của tấm lòng và có ý nghĩa tóm tắt cho tôi như sau: Không có ơn của Chúa, chúng ta chết; nếu không có Chúa ban cho, chúng ta chẳng có gì; không có ý muốn của Ngài, chúng ta không thể làm gì; và nếu không có sự dẫn dắt của Ngài, chúng ta sẽ lạc đường.
Tôi muốn một lần nữa đọc các câu Kinh Thánh dẫn dắt cho chuỗi lời làm chứng “Hãy theo Ta – học theo Chúa Giê-su ”:
| Ma-thi-ơ 17:5
Đây là Con (= Chúa Giê-su) yêu dấu của Ta (= Đức Chúa Trời), đẹp lòng Ta hoàn toàn; hãy nghe lời Con ấy! Ma-thi-ơ 11:28-30 Hỡi những ai mệt mỏi và gánh nặng, hãy đến với Ta (= Chúa Giê-su), Ta sẽ cho các ngươi được an nghỉ. Ta có lòng nhu mì, khiêm nhường; hãy gánh lấy ách của Ta và học theo Ta thì linh hồn các ngươi sẽ được an nghỉ. Vì ách Ta dễ chịu và gánh Ta nhẹ nhàng |
Nếu Chúa muốn, hôm nay tôi muốn làm chứng về chủ đề “Luôn giữ mục tiêu trong tầm mắt”. Chúng ta có thể học được điều gì từ Chúa Giê-su trong vấn đề này?
Chúa Giê-su luôn giữ mục tiêu nào trong tầm mắt Ngài?
Lần trước, chúng ta đã đọc Phi-líp 2:5–8: Hãy có đồng một tâm trí như Đấng Christ Giê-su đã có, Ngài vốn có hình của Đức Chúa Trời, nhưng không xem sự bình đẳng với Đức Chúa Trời Là điều nên nắm giữ; Ngài đã từ bỏ chính mình, mang lấy hình đầy tớ, và trở nên giống như loài người. Ngài đã hiện ra như một người, tự hạ mình xuống, vâng phục cho đến chết, thậm chí chết trên cây thập tự.
Làm sao Chúa Giê-su có thể thực hiện tất cả những điều đó? Làm sao Ngài có thể từ bỏ chính mình, mang lấy hình đầy tớ, tự hạ mình xuống, vâng phục cho đến chết trên cây thập tự?
Câu trả lời chúng ta đọc trong Hê-bơ-rơ 12:2: Chúa Giê-su đã chịu đựng thập tự giá vì niềm vui đặt trước mặt Ngài, và Ngài khinh điều sỉ nhục.
Chúa Giê-su luôn giữ niềm vui trước mặt Ngài làm mục tiêu trong tầm mắt!
Nhưng niềm vui đó là niềm vui gì? Đó là niềm vui của Chúa Giê-su:
- Thể hiện tình yêu thật cho chúng ta (Giăng 15:13; Rô-ma 5:8; Giê-rê-mi 31:3) và cứu chúng ta, những người tội lỗi (Lu-ca 19:10; Giăng 3:16; Ê-sai 53:11), để chúng ta có thể ở bên Ngài đời đời (Giăng 14:2; 17:24)
- Thực hiện ý muốn của Đức Chúa Trời và hoàn tất công việc của Ngài (Lu-ca 22:42; Giăng 4:34; 6:38; 17:4; Hê-bơ-rơ 10:7)
- Phục hồi mối quan hệ với Đức Chúa Trời trong sự vinh quang (Giăng 17:5; Lu-ca 23:46), vì Chúa Giê-su và Đức Chúa Trời là một (Giăng 10:30). Sau cuộc sống trên đất này, Ngài đã ngồi bên hữu ngai Đức Chúa Trời (Hê-bơ-rơ 12:2).
Mục tiêu của chúng ta với tư cách là môn đồ của Chúa Giê-su là gì?
Nếu chúng ta tin rằng:
- Chúa Giê-su Christ, Con của Đức Chúa Trời hằng sống, đã dâng mạng sống Ngài làm giá chuộc cho chúng ta (Mác 10:45)
- Ngài đã giải cứu chúng ta khỏi ách nô lệ của Sa-tan (Cô-lô-se 1:13-14)
- Chúng ta giờ đây chỉ thuộc về Ngài và chỉ phục vụ Ngài mà thôi (Rô-ma 14:8)
thì mục tiêu quan trọng của chúng ta – cả cá nhân lẫn tập thể – là làm mọi điều để được ở bên Chúa đời đời và trong khi còn sống trên đất này, ở trong Ngài.
Ê-tiên đã nói gì trước khi chết, khi bị ném đá? „Lạy Chúa Giê-su, xin nhận linh hồn con!“ (Công vụ 7:59). Còn tên tội phạm bị kết án nói gì trước khi chết? „Lạy Chúa Giê-su, khi Ngài vào vương quốc mình rồi, xin nhớ đến con!“ (Lu-ca 23:42). Cả hai đều không nói: „Lạy Chúa, cứu con!“ (Ma-thi-ơ 14:30). Đối với họ, mục tiêu được ở bên Chúa quan trọng hơn cuộc sống trần thế.
Tình yêu lớn lao của Chúa Giê-su dành cho chúng ta ra sao, chúng ta khi trên đất này chỉ có thể hiểu biết có giới hạn (1 Cô-rinh-tô 13:9). Để minh họa mối quan hệ mật thiết của Ngài với chúng ta, Chúa Giê-su đã sử dụng nhiều dụ ngôn:
- Chúng ta là bạn hữu của Chúa Giê-su (Giăng 15:14)
- Ngài là Bác sĩ, chúng ta là những người bệnh (Lu-ca 5:31)
- Ngài là Chăn, chúng ta là những chiên lạc (Lu-ca 15; Giăng 10)
- Ngài là Chàng rể, hội thánh là cô dâu của Ngài (Ê-phê-sô 5:25)
- Ngài là Chúa, chúng ta là tôi tớ (Ma-thi-ơ 25)
- Ngài là Chúa, chúng ta là đầy tớ và quản gia (1 Cô-rinh-tô 4:1)
Những gì được yêu cầu ở cô dâu, ở một tôi tớ hay quản gia? Họ phải được nhận biết là trung tín (2 Cô-rinh-tô 11:2; Ma-thi-ơ 25:23; 1 Cô-rinh-tô 4:2). Ai trung tín trong việc rất nhỏ cũng trung tín trong việc lớn, ai bất nghĩa trong việc rất nhỏ cũng bất nghĩa trong việc lớn (Lu-ca 16:10). Hãy trung tín cho đến chết (Khải Huyền 2:10).
Sứ đồ Giăng cảnh báo chúng ta về sự hổ thẹn khi Chúa trở lại: Và bây giờ, hỡi các con bé nhỏ, hãy ở trong Ngài, để khi Ngài hiện ra, chúng ta có thể dạn dĩ, không hổ thẹn trước mặt Ngài lúc Ngài đến (1 Giăng 2:28). Sự hổ thẹn này giống như những gì các trinh nữ trong Ma-thi-ơ 25 trải qua, khi họ không được vào Nước Ngài và nghe Chúa phán: „Ta nói thật với các cô, ta không biết các cô là ai cả“ (Ma-thi-ơ 25:12). Ngược lại, Chúa sẽ phán với những tôi tớ trung tín: Hỡi đầy tớ ngay lành và trung tín kia, được lắm! Ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ đặt ngươi cai quản nhiều. Hãy vào chung hưởng niềm vui với chủ ngươi (Ma-thi-ơ 25:23).
Vì vậy chúng ta hãy thường xuyên tự kiểm tra xem chúng ta có đang theo đuổi mục tiêu và sống trong đức tin hay không. Chúng ta hãy thử thách chính mình để nhận biết xem Chúa có ở trong chúng ta không. Nếu Ngài không ở trong chúng ta, đức tin của chúng ta là giả (2 Cô-rinh-tô 13:5).
Chúng ta hãy xem xét xem chúng ta có thường xuyên quay lại với cuộc sống trước đây, với con người cũ của mình hay không – giống như người Y-sơ-ra-ên, những người sau khi được Chúa giải cứu vẫn nhớ về các nồi thịt ở Ai Cập (Xuất Ê-díp-tô Ký 16:3). Giống như con chó quay lại với những gì nó đã nôn ra, hoặc con heo đã tắm lại lăn mình trong bùn (2 Phi-e-rơ 2:22). Chính Chúa cũng phán: „Ai đã cầm cày mà còn nhìn lại đằng sau thì không xứng hợp với vương quốc Đức Chúa Trời“ (Lu-ca 9:62).
Chúng ta hãy xem xét xem lòng chúng ta có bừng cháy khi nghe hoặc đọc Lời Chúa và khi Chúa mở lòng chúng ta hiểu Kinh Thánh hay không (Lu-ca 24:32)? Chúng ta có khóc như Ma-ri-a Ma-đa-lê-na khi Lời Chúa bị lấy mất không (Giăng 20:13)? Chúng ta có tìm kiếm Lời Chúa là việc đầu tiên và sớm trong lòng như bà không (Giăng 20:1,15)? Chúng ta có vâng lời Lời Chúa: „Hỡi con ta, hãy dâng lòng con cho ta“ (Châm-ngôn 23:26) không?
Chú ruột tôi đã là người lao động tại Đức. Dù sống ở đây nhiều năm, lối sống và tính cách người Việt của chú không thay đổi. Trái tim chú luôn hướng về quê hương, và chú khao khát được trở về nhà. Cuối cùng, chú đã trở về Việt Nam, mặc dù có cơ hội định cư ở đây. Là người cơ đốc nhân chúng ta có sống và hướng lòng về nước Chúa Trời thế không?
Chúa Giê-su đã biết ngay từ khi còn nhỏ rằng Ngài phải ở trong những gì thuộc về Cha Ngài (Lu-ca 2:49). Ngài nhận ra sớm rằng Đức Chúa Trời là Cha Ngài, rằng Ngài tìm kiếm sự hiệp thông với Chúa Cha và hướng cuộc sống theo ý muốn của Chúa Cha.
Chúng ta có thể học được gì nữa từ Chúa Giê-su?
Như Chúa Giê-su ở trong Đức Chúa Trời, chúng ta cũng phải ở trong Đấng Christ. Như Chúa Giê-su và Đức Chúa Trời là một (Giăng 10:30), chúng ta cũng phải hiệp nhất với nhau và với Chúa Giê-su (Giăng 17:21-22; 1 Cô-rinh-tô 6:17; Ê-phê-sô 4:4).
Ở trong Chúa Giê-su nghĩa là gì?
Con người không sống chỉ nhờ bánh, nhưng sống nhờ mọi điều phát ra từ miệng Đức Chúa Trời (Phục Truyền 8:3). Giống như thực phẩm cần thiết sống cho cơ thể, Lời Đức Chúa Trời là cần thiết sống cho tâm linh (1 Phi-e-rơ 2:2) và linh hồn (Thi-thiên 19:8; 119:28).
Cũng như thực phẩm do Đức Chúa Trời tạo ra mang lại tác dụng tuyệt vời, Lời Đức Chúa Trời cũng tác dụng kỳ diệu trong chúng ta (1 Tê-sa-lô-ni-ca 2:13). Chúng ta hiểu giá trị của sữa mẹ: nó giúp con người lớn lên và phát triển hoàn thiện não bộ và cơ thể. Tương tự như vậy, Lời Đức Chúa Trời làm thay đổi con người – những người trong Kinh Thánh lẫn chính chúng ta. Lời Đức Chúa Trời có tác dụng cho linh hồn và tinh thần tương tự như thực phẩm đối với cơ thể: thúc đẩy sự lớn lên, sức khỏe, phòng ngừa và chữa lành bệnh tật, mang lại niềm vui, sự an ủi và tạo ra sự hiệp thông.
Chúa Giê-su là Lời của Đức Chúa Trời (Giăng 1:1; Khải Huyền 19:13), và Lời Đức Chúa Trời là quyền năng (Ma-thi-ơ 28:18). Đức Chúa Trời đã tạo dựng thế giới bằng cách nào? Bằng Lời của Ngài. Chúa Giê-su đã chữa lành người bệnh, dẹp yên bão tố và làm mọi phép lạ bằng cách nào? Cũng bằng Lời của Ngài.
- Vì Ngài phán thì mọi sự liền có; Ngài truyền lệnh thì muôn vật vững bền (Thi-Thiên 33:9).
- Vì lời của Đức Chúa Trời là lời sống động và linh nghiệm, sắc hơn gươm hai lưỡi, xuyên thấu đến nỗi phân chia hồn với linh, khớp với tủy, phán đoán các tư tưởng và ý định trong lòng (Hê-bơ-rơ 4:12).
- Cả Kinh Thánh đều được Đức Chúa Trời cảm thúc, có ích cho sự dạy dỗ, khiển trách, sửa trị và huấn luyện trong sự công chính, để người của Đức Chúa Trời được toàn vẹn và sẵn sàng cho mọi việc lành (2.Ti-mô-thê 3:16-17).
- Anh em hãy khao khát sữa thiêng liêng thuần khiết như trẻ sơ sinh, để nhờ đó anh em được lớn lên trong sự cứu rỗi, nếu anh em đã nếm biết Chúa là ngọt ngào (1.Phi-e-rơ 2:1-3).
- Hãy để Lời Chúa – Lời có quyền năng gây dựng chúng ta và ban cho chúng ta cơ nghiệp với tất cả những người được thánh hóa (Công vụ 20:32) – sống sung mãn trong lòng anh em với mọi sự khôn ngoan (Cô-lô-se 3:16).
Chúng ta hãy luôn ghi nhớ lời Đức Chúa Trời phán với Giô-suê: „Quyển sách luật pháp nầy chớ xa miệng con, hãy suy ngẫm ngày và đêm, để cẩn thận làm theo mọi điều đã chép trong đó. Vì như thế, con mới được thịnh vượng trong con đường mình và mới thành công“ (Giô-suê 1:8).
Một mục sư từng nói: „Khi chúng ta đọc Kinh Thánh, Chúa nói với chúng ta. Khi chúng ta cầu nguyện, chúng ta nói với Chúa.“ Việc đọc Kinh Thánh và cầu nguyện cùng nhau tạo nên mối quan hệ giữa Chúa và con người.
Chúng ta biết Chúa Giê-su đã dạy chúng ta về sự cầu nguyện (Ma-thi-ơ 6:5-15) và chúng ta thuộc lòng bài cầu nguyện chung. Nhưng chúng ta còn học được gì từ Chúa về sự cầu nguyện? Chúa đã:
- cầu nguyện cho chính Ngài và cho người khác (Giăng 17)
- cầu nguyện cho Phi-e-rơ, để đức tin ông không bị dập tắt (Lu-ca 22:32)
- cầu nguyện suốt đêm (Lu-ca 6:12)
- cầu nguyện trước khi bắt đầu chức vụ (Lu-ca 3:21)
- cầu nguyện trước những quyết định hay hành động (Lu-ca 6:12–13)
- cầu nguyện rất sớm vào buổi sáng, là việc đầu tiên trong ngày
- cầu nguyện khi cần sức mạnh thuộc linh (Lu-ca 5:16), vì khi chữa bệnh, quyền năng từ Ngài tuôn ra (Lu-ca 6:19)
- cầu nguyện trong lúc hoạn nạn (Ma-thi-ơ 26) hoặc khi chiến đấu trong sự đau đớn (Lu-ca 22:44)
- cầu nguyện cảm tạ Đức Chúa Trời (Giăng 6:11; 11:41)
- cầu nguyện xin sự tha thứ cho người khác (Lu-ca 23:34)
- cầu nguyện để tôn vinh và ngợi khen Đức Chúa Trời (Giăng 17)
- cầu nguyện trước khi chịu chết (Lu-ca 23:46)
Trong các bức thư, Phao-lô và Gia-cơ cũng khích lệ và khuyên răn các tín hữu phải kiên trì trong sự cầu nguyện:
- Hãy cầu nguyện không thôi (1. Tê-sa-lô-ni-ca 5:17)
- Hãy thành tâm cầu nguyện, phải tỉnh thức trong lúc cầu nguyện và tạ ơn (Cô-lô-se 4:2)
- Hãy thường xuyên dùng mọi lời khẩn nguyện, nài xin, mà cầu nguyện trong Thánh Linh. Để đạt mục tiêu nầy, hãy kiên trì, tỉnh thức, và cầu nguyện cho tất cả các thánh đồ (Ê-phê-sô 6:18)
- Có ai trong anh em bị đau khổ chăng? Người ấy hãy cầu nguyện. Có ai vui mừng chăng? Hãy ca ngợi. Có ai trong anh em đau ốm chăng? Người ấy hãy mời các trưởng lão Hội Thánh đến; họ sẽ nhân danh Chúa cầu nguyện và xức dầu cho người bệnh. Sự cầu nguyện bởi đức tin sẽ cứu người bệnh, Chúa sẽ đỡ người ấy dậy; nếu người bệnh có phạm tội, cũng sẽ được tha. Vậy, hãy xưng tội cùng nhau và cầu nguyện cho nhau để anh em được lành bệnh. Lời cầu nguyện của người công chính có quyền năng và rất linh nghiệm (Gia-cơ 5:13-16)
- Đừng lo lắng gì cả, nhưng trong mọi sự hãy dùng lời cầu nguyện, nài xin cùng sự tạ ơn mà trình dâng những nhu cầu của mình cho Đức Chúa Trời. Sự bình an của Đức Chúa Trời, vượt trên mọi sự hiểu biết, sẽ gìn giữ lòng và trí anh em trong Đấng Christ Jêsus (Phi-líp 4:6)
Anh chị em yêu dấu, chúng ta hãy cầu nguyện trong mọi hoàn cảnh và mọi dịp để được thông công với Chúa. Lời cầu nguyện không cần phải dài: có thể chỉ là một cuộc trò chuyện ngắn khi chúng ta có điều muốn thưa; một lời cảm tạ khi chúng ta nhận ra sự giúp đỡ của Ngài; một lời cầu thay nhỏ khi chúng ta thấy ai đó trong hoạn nạn; một lời ngợi khen ví dụ khi chúng ta chiêm ngưỡng sự sáng tạo của Ngài.
- Hãy trao gánh nặng của chúng ta cho Chúa. Ngài sẽ nâng đỡ chúng ta; Ngài sẽ chẳng bao giờ để người công chính bị rúng động. (Thi-Thiên 55:23)
- Cũng vậy, Thánh Linh giúp đỡ sự yếu đuối của chúng ta, vì chúng ta không biết phải cầu nguyện điều gì cho đúng, nhưng chính Thánh Linh dùng những sự thở than không thể diễn tả bằng lời mà cầu thay cho chúng ta (Rô-ma 8:26)
- Đây là sự vững tâm mà chúng ta có được trước mặt Ngài: Ấy là nếu chúng ta cầu xin điều gì theo ý muốn Ngài thì Ngài nghe chúng ta. Và nếu chúng ta biết Ngài nghe bất cứ điều gì chúng ta cầu xin thì chúng ta biết là mình đã nhận được điều cầu xin rồi (1.Giăng 5:14-15)
Chúng ta hãy tin cậy nơi Chúa trong mọi lúc, anh chị em yêu dấu, và dốc đổ lòng mình ra trước mặt Ngài, vì Chúa là nơi nương náu của chúng ta! (Thi Thiên 62:9). Con người thường không hiểu chúng ta – như câu chuyện giữa tiên tri Ê-li và Ha-na (I Sa-mu-ên 1:14-16) – nhưng Chúa dò xét và biết rõ chúng ta (Thi Thiên 139:1). Chúa biết rõ từng sợi tóc trên đầu chúng ta (Lu-ca 12:7). Chính Chúa cũng đã hứa:
- Hãy kêu cầu Ta trong ngày gian truân, Ta sẽ giải cứu ngươi và ngươi sẽ tôn vinh Ta (Thi-Thiên 50:15).
- Ta sẽ an ủi các con như người mẹ an ủi con mình (Ê-sai 66:13).
- Các con sẽ tìm Ta và gặp được, khi các con tìm kiếm Ta hết lòng (Giê-rê-mi 29:13).
Dù là mối quan hệ nào – vợ chồng, cha mẹ và con cái, tình bạn, quen biết hay mối quan hệ của chúng ta với Chúa– thì mỗi mối quan hệ sẽ trở nên bền chặt hơn khi người ta dành nhiều thời gian cho nhau và cùng trải qua nhiều điều. Ngược lại, mối quan hệ sẽ yếu đi khi người ta sống xa cách và không duy trì liên lạc với nhau.
Đức Chúa Giê-su Christ hôm qua, ngày nay, và cho đến đời đời không hề thay đổi (Hê-bơ-rơ 13:8). Nếu chúng ta thất tín, thì Ngài vẫn thành tín; vì Ngài không thể tự chối bỏ mình được (2.Ti-mô-thê 2:13). Tình yêu của Ngài không bao giờ chấm dứt (1.Cô-rinh-tô 13:8). Nhưng chính mỗi người trong chúng ta phải trả lời câu hỏi quan trọng mà Đức Chúa Trời đã đặt cho con người: “Con ở đâu?“ (Sáng-Thế 3:9)
Nếu chúng ta muốn được ở với Chúa Giê-su đời đời, thì mỗi ngày chúng ta phải theo Ngài và ở trong Ngài, vì Chúa đã phán: „Ai không vác thập tự giá mình mà theo Ta thì chẳng xứng đáng với Ta“ (Ma-thi-ơ 10:38).
Chúng ta biết rằng một ngày kia, Chúa Giê-su sẽ đến để xét đoán kẻ sống và kẻ chết (2.Ti-mô-thê 4:1; Công Vụ 10:42). Mỗi người trong chúng ta sẽ phải tự mình khai trình trước mặt Ngài (Rô-ma 14:12; I Phi-e-rơ 4:5). Ngày của Chúa đến sẽ như kẻ trộm trong đêm (II Phi-e-rơ 3:10). Vì vậy, chúng ta cũng phải sẵn sàng, vì Chúa sẽ đến vào giờ mà chúng ta không ngờ (Ma-thi-ơ 24:44).
Chúng ta hãy luôn sẵn sàng khi có tiếng gọi: “Kìa, chàng rể đến! Hãy ra đón người!” (Ma-thi-ơ 25:6).
Và chúng ta hãy luôn sẵn sàng để có thể nói được rằng: “Lạy Chúa Giê-su, xin hãy đến!” (Khải Huyền 22:20).
Cầu xin ân điển của Chúa là Đức Chúa Giê-su ở cùng với anh chị em! A-men (Khải Huyền 22:21).