Ê-SAI 44: CHÚA KHÍCH LỆ DÂN NGÀI

CHÚA KHÍCH LỆ DÂN NGÀI (Ê-SAI 44)

Video

 

Kinh Thánh Bản Hiệu Đính (BHĐ)

1)LỜI HỨA CỦA CHÚA (Ê-sai 44: 1-8) 

2)SỰ CHẾ GIỄU VỀ SỰ THỜ HÌNH TƯỢNG (Ê-sai 44: 9-20)

3)SỰ CỨU CHUỘC (các câu 21-28)

 

1)LỜI HỨA CỦA CHÚA (Ê-sai 44: 1-8)

¹ “Bây giờ hỡi Gia-cốp, đầy tớ Ta, Hỡi Y-sơ-ra-ên mà Ta đã chọn, hãy nghe! ²Đức Giê-hô-va là Đấng đã tạo nên con, Đã hình thành con từ trong lòng mẹ, và sẽ giúp đỡ con; Ngài phán: Hỡi Gia-cốp, đầy tớ Ta, và Giê-su-run mà Ta đã chọn, đừng sợ! ³ Vì Ta sẽ rót nước trên người khát khao, Cho suối chảy nơi đất khô hạn. Ta sẽ đổ Thần Ta trên dòng dõi con và ban phước lành trên hậu tự con. ⁴ Chúng sẽ nẩy nở giữa đám cỏ, như cây liễu bên dòng nước. ⁵Người nầy sẽ nói rằng: ‘Tôi thuộc về Đức Giê-hô-va;’ Người kia xưng mình bằng danh của Gia-cốp, Kẻ khác nữa viết trên tay mình rằng: ‘Tôi thuộc về Đức Giê-hô-va’ và xưng mình bằng danh Y-sơ-ra-ên.” ⁶Đức Giê-hô-va là Vua và Đấng Cứu Chuộc của Y-sơ-ra-ên, là Đức Giê-hô-va vạn quân, phán: “Ta là đầu tiên và cuối cùng; Ngoài Ta không có Đức Chúa Trời nào khác. ⁷ Ai giống như Ta? Hãy để người ấy lên tiếng, Loan báo và trình bày cho Ta Điều gì xảy ra từ khi Ta lập dân tộc cổ xưa nầy. Hãy để chúng loan báo những điều đang xảy ra và những điều sắp xảy đến cho chúng. ⁸ Chớ kinh hãi, cũng đừng bối rối. Chẳng phải Ta đã nói cho các ngươi biết từ xưa rồi sao? Các ngươi làm chứng cho Ta. Ngoài Ta, có Đức Chúa Trời nào khác không? Thật, chẳng có Vầng Đá nào khác; Ta biết chẳng có ai cả.”

Những câu đầu tiên của chương này theo sát phần cuối của chương trước và tạo thành kết luận của chương này, mặc dù sự tương phản giữa lời phán quyết được tuyên bố ở đó và những lời hứa tiếp theo không thể lớn hơn!

Nhân danh Chúa, nhà tiên tri bắt đầu bằng cụm từ “Bây giờ“, (Ê-sai 44:1Bây giờ, hỡi Gia-cốp, tôi tớ ta, hỡi Y-sơ-ra-ên mà ta đã chọn, hãy nghe!) cụm từ mà Ê-sai thường dùng để giới thiệu những sứ điệp quan trọng (x. chương 43:1 Bây giờ, hỡi Gia-cốp! Đức Giê-hô-va là Đấng đã dựng nên ngươi, hỡi Y-sơ-ra-ên! Ngài là Đấng đã tạo thành ngươi, phán như vầy: Đừng sợ, vì ta đã chuộc ngươi. Ta đã lấy tên ngươi gọi ngươi; ngươi thuộc về ta.). Dân sự Ngài đó là Gia-cốp hay Y-sơ-ra-ên; x. chương 40:27 Vậy thì, hỡi Gia-cốp, sao ngươi nói, hỡi Y-sơ-ra-ên, sao ngươi nói như vầy: Đường tôi đã khuất khỏi Đức Giê-hô-va, lý đoán tôi qua khỏi Đức Chúa Trời tôi?), những người mà Ngài đã chọn làm tôi tớ Ngài, được kêu gọi lắng nghe Ngài (Ê-sai 44:1 Bây giờ, hỡi Gia-cốp, tôi tớ ta, hỡi Y-sơ-ra-ên mà ta đã chọn, hãy nghe!; x. chương 41:8Nhưng, hỡi Y-sơ-ra-ên, ngươi là tôi tớ ta, còn ngươi, Gia-cốp, là kẻ ta đã chọn, dòng giống của Áp-ra-ham, bạn ta). Chúa nhắc nhở họ rằng Ngài đã tạo nên họ “từ trong lòng mẹ” và giúp đỡ họ, và Ngài lại khích lệ họ bằng những lời này: “ 2 Đức Giê-hô-va, là Đấng đã làm nên ngươi, đã gây nên ngươi từ trong lòng mẹ, và sẽ giúp đỡ ngươi, phán như vầy: Hỡi Gia-cốp, tôi tớ ta, và Giê-su-run mà ta đã chọn, đừng sợ chi” (Ê-sai 44:2; x. chương 41:8-10⁸ Nhưng, hỡi Y-sơ-ra-ên, ngươi là tôi tớ ta, còn ngươi, Gia-cốp, là kẻ ta đã chọn, dòng giống của Áp-ra-ham, bạn ta; ⁹ta đã cầm lấy ngươi từ đầu cùng đất, gọi ngươi từ các góc đất, mà bảo ngươi rằng: Ngươi là tôi tớ ta; ta đã lựa ngươi, chưa từng bỏ ngươi. ¹⁰ Đừng sợ, vì ta ở với ngươi; chớ kinh khiếp, vì ta là Đức Chúa Trời ngươi! Ta sẽ bổ sức cho ngươi; phải, ta sẽ giúp đỡ ngươi, lấy tay hữu công bình ta mà nâng đỡ ngươi.). Giê-su-run là tên gọi tôn kính (rất có thể là “người ngay thẳng” hoặc “người công chính”, được dịch trong bản Bảy Mươi là “người được yêu”) cũng xuất hiện trong Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:15; 33:5, 26 và có lẽ ám chỉ một cách tiên tri về nhà nước Y-sơ-ra-ên trong tương lai. Những lời này của Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên thật là ân điển tối cao! Hai câu Kinh Thánh này thật khích lệ biết bao cho một dân tộc đang bị sỉ nhục vì sự bất trung và sai lầm của họ! Đức Chúa Trời sẽ phục hồi, trên một nền tảng hoàn toàn mới, mối quan hệ giao ước với dân Ngài trên đất, vốn đã được thiết lập tại Sinai, vốn đã bị gián đoạn hàng ngàn năm bởi sự bất tuân và chối bỏ Đấng Christ của họ.

Ngài sẽ giải cơn khát của dân sự bằng nước sự sống và chấm dứt tình trạng khô hạn và cằn cỗi thuộc linh (xem Ê-sai 12:³ Vậy nên các ngươi sẽ vui vẻ mà múc nước nơi các nguồn sự cứu; Ê-sai 41:18Ta sẽ khiến sông chảy ra trên đỉnh núi trọi, và suối trào lên giữa trũng. Ta sẽ biến sa mạc thành ao, và đất khô thành nguồn nước.; Ê-xê-chi-ên 36:25Ta sẽ rưới nước trong trên các ngươi, và các ngươi sẽ trở nên sạch; ta sẽ làm sạch hết mọi sự ô uế và mọi thần tượng của các ngươi; Giăng 3:5Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Quả thật, quả thật, ta nói cùng ngươi, nếu một người chẳng nhờ nước và Thánh Linh mà sanh, thì không được vào nước Đức Chúa Trời; 4:10-14 ¹⁰ Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Ví bằng ngươi biết sự ban cho của Đức Chúa Trời, và biết người nói: “Hãy cho ta uống” là ai, thì chắc ngươi sẽ xin người cho uống, và người sẽ cho ngươi nước sống. ¹¹ Người đàn bà thưa: Hỡi Chúa, Chúa không có gì mà múc, và giếng thì sâu, vậy bởi đâu có nước sống ấy? ¹² Tổ phụ chúng tôi là Gia-cốp để giếng nầy lại cho chúng tôi, chính người uống giếng nầy, cả đến con cháu cùng các bầy vật người nữa, vậy Chúa há lớn hơn Gia-cốp sao? ¹³ Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Phàm ai uống nước nầy vẫn còn khát mãi; ¹⁴ nhưng uống nước ta sẽ cho, thì chẳng hề khát nữa. Nước ta cho sẽ thành một mạch nước trong người đó, văng ra cho đến sự sống đời đời.). Ngài sẽ đổ Đức Thánh Linh và phước lành của Ngài trên dân sự, chính xác hơn là trên “dòng dõi” và “hậu duệ” của họ, tức là, theo quan điểm của Ê-sai, trong một tương lai còn xa (Ê-sai 41 câu 3 BHĐ Người truy đuổi họ và vượt qua con đường người chưa hề đặt chân đến mà vẫn bình an.). Việc lời tiên tri này không thể ám chỉ đến sự trở về của người Israel từ Babylon được nhấn mạnh bởi các đoạn Kinh Thánh tiếp theo (Ê-sai 32:15 BHĐ Cho đến khi Thần từ trên cao được đổ xuống cho chúng ta, Hoang mạc biến thành vườn cây ăn quả, Vườn cây ăn quả được xem như một cánh rừng.; Ê-xê-chi-ên 36:26 BHĐ Ta sẽ ban lòng mới cho các ngươi và đặt Thần mới trong các ngươi. Ta sẽ cất lòng bằng đá khỏi xác thịt các ngươi và ban cho các ngươi lòng bằng thịt.; Giô-ên 3:1-5 BHĐ “Vì nầy, trong những ngày ấy, là thời kỳ mà Ta sẽ đem những người bị lưu đày của Giu-đa và Giê-ru-sa-lem trở về, ² thì Ta sẽ tập trung tất cả các nước lại và đem chúng xuống thung lũng Giô-sa-phát. Tại đó, Ta sẽ vì dân Ta và sản nghiệp Ta là Y-sơ-ra-ên mà phán xét chúng, vì chúng đã làm cho dân Ta tan tác giữa các dân tộc. Chúng đã phân chia đất Ta, ³ và bắt thăm về dân Ta. Chúng đã đổi con trai mà lấy gái mại dâm, và bán con gái để lấy rượu mà uống. ⁴ Hỡi Ty-rơ và Si-đôn cùng tất cả địa phận của Phi-li-tin, các ngươi có can hệ gì với Ta? Có phải các ngươi muốn trả thù Ta chăng? Nếu thế thì Ta sẽ khiến điều các ngươi làm đổ lại trên đầu các ngươi một cách nhanh chóng và thình lình. ⁵ Vì các ngươi đã cướp lấy vàng bạc của Ta, và đem các báu vật của Ta vào trong các đền miếu của các ngươi;). Lời tiên tri này chỉ được ứng nghiệm vào lúc khởi đầu của Vương quốc Ngàn năm. Điều kiện tiên quyết cho điều này là dân Y-sơ-ra-ên phải cải đạo sang Đấng Mê-si của họ, Chúa Giê-su Christ. – Tuy nhiên, Phi-e-rơ có thể nói về sự ứng nghiệm một phần lời tiên tri của Giô-ên vào đầu kỷ nguyên Cơ Đốc giáo, khi Đức Thánh Linh được đổ xuống trên những người tin vào Chúa Giê-su vào ngày Lễ Ngũ Tuần (Công vụ 2:16-21).

Nhờ phước lành này, dân sự của Đức Chúa Trời trên đất sẽ “nẩy nở giữa đám cỏ, như cây liễu bên dòng nước“. Dân số Ca-na-an ban đầu vốn ít ỏi, chỉ gồm những người trung tín còn sót lại, sẽ không chỉ tăng trưởng nhanh chóng và mạnh mẽ, mà là sự thịnh vượng và trên hết dân sự phát triển về mặt tâm linh của (Ê-sai 44: 4; so sánh Thi Thiên 1:3Người ấy sẽ như cây trồng gần dòng nước, Sinh bông trái đúng mùa đúng tiết, Lá nó cũng chẳng tàn héo. Mọi việc người làm đều sẽ thịnh vượng.; Giê-rê-mi 17:8Người ấy như cây trồng bên bờ suối, Đâm rễ theo dòng nước chảy; Gặp khi trời nắng cũng chẳng sợ hãi mà lá vẫn xanh tươi.).

Khi Chúa một lần nữa công nhận dân Ngài là như vậy, tất cả mọi người—dù là người Israel hay các dân tộc—sẽ coi việc được kết hợp với Ngài và dân Ngài là vinh dự lớn nhất. Người này sẽ tuyên bố rằng họ thuộc về Chúa, người khác sẽ kết hợp mình với danh Gia-cốp, và người thứ ba thậm chí sẽ tự tay viết rằng họ là tài sản của Chúa và sẽ dùng danh Israel làm danh hiệu vinh dự (Ê-sai 44: 5 BHĐ  Người nầy sẽ nói rằng: ‘Tôi thuộc về Đức Giê-hô-va;’ Người kia xưng mình bằng danh của Gia-cốp, Kẻ khác nữa viết trên tay mình rằng: ‘Tôi thuộc về Đức Giê-hô-va’ và xưng mình bằng danh Y-sơ-ra-ên.”)!

Do đó, những danh xưng mà Đức Chúa Trời dùng để giới thiệu Ngài là Đấng phán trong những câu sau đây đặc biệt nhấn mạnh mối quan hệ của Ngài với dân Y-sơ-ra-ên. Ngài là “CHÚA (viết hoa, nghĩa là Đức Giê-hô-va), Vua của Y-sơ-ra-ên, và là Đấng Cứu Chuộc của họ, là CHÚA các đạo quân, nghĩa là Đức Giê-hô-va vạn quân.” Hai danh xưng ở giữa áp dụng cho Chúa Giê-su, cũng như những lời “Ta là Đầu Tiên và Cuối Cùng”, mà chúng ta cũng tìm thấy trong Sách Khải Huyền (Khải Huyền 1:8BHĐChúa là Đức Chúa Trời, ĐẤNG HIỆN CÓ, ĐÃ CÓ VÀ ĐANG ĐẾN, là Đấng Toàn Năng phán rằng: “Ta là An-pha và Ô-mê-ga17Khi thấy Ngài, tôi ngã quỵ xuống chân Ngài như chết vậy. Nhưng Ngài đặt tay phải của Ngài trên tôi và bảo: “Đừng sợ, Ta là Đấng Đầu Tiên và là Đấng Cuối Cùng,; Khải huyền 2:8 Hãy viết cho thiên sứ của Hội Thánh Si-miệc-nơ rằng: Đây là lời phán của Đấng Đầu Tiên và Cuối Cùng, Đấng đã chết và đã sống lại; so sánh Ê-sai 41:4 BHĐ Ai đã thực hiện và hoàn thành việc đó? Ai đã kêu gọi các thế hệ từ ban đầu? Ấy chính là Ta, Đức Giê-hô-va, Đấng Đầu Tiên và Cuối Cùng.). Tất cả những điều này đồng thời chứng minh cho sự hiện hữu vĩnh cửu và quyền tối thượng tuyệt đối của Đức Chúa Trời. Ngoài Ngài, “Đức Chúa Trời chân thật duy nhất”, không có đấng nào khác có thể xứng đáng mang những danh xưng này (Ê-sai 44: 6 BHĐ Đức Giê-hô-va là Vua và Đấng Cứu Chuộc của Y-sơ-ra-ên, Là Đức Giê-hô-va vạn quân, phán: “Ta là đầu tiên và cuối cùng; Ngoài Ta không có Đức Chúa Trời nào khác.)! Có thần tượng nào đã báo trước tương lai của “dân tộc cổ xưa” như Ngài đã làm không? Vậy thì hãy để thần tượng công bố điều này và mọi điều khác sẽ xảy ra trong tương lai (Ê-sai 44:7 BHĐ Ai giống như Ta? Hãy để người ấy lên tiếng, Loan báo và trình bày cho Ta Điều gì xảy ra từ khi Ta lập dân tộc cổ xưa nầy. Hãy để chúng loan báo những điều đang xảy ra và những điều sắp xảy đến cho chúng; so sánh chương 43:9-12 BHĐ ⁹ Tất cả các nước hãy tập hợp lại với nhau, Các dân hãy quy tụ lại. Ai trong họ có thể rao truyền điều nầy, Và nói cho chúng ta biết những điều từ trước? Họ hãy đem nhân chứng ra để chứng minh họ là đúng, Và cho người ta nghe mà nói rằng: “Ấy là thật!” ¹⁰ Đức Giê-hô-va phán: Các con là nhân chứng của Ta, Và là đầy tớ Ta đã chọn, Để các con được biết và tin Ta, Và hiểu rằng Ta là Đấng ấy. Chẳng có thần nào được tạo thành trước Ta, Và cũng chẳng có thần nào sau Ta nữa. ¹¹ Ta, chính Ta là Đức Giê-hô-va, Ngoài Ta, không có Cứu Chúa nào khác. ¹² Chính Ta đã rao truyền, đã cứu rỗi và đã chỉ bảo, Chẳng có thần lạ nào giữa các con.” Đức Giê-hô-va phán: “Các con là nhân chứng của Ta, Và Ta là Đức Chúa Trời.)! Nhưng không ai khác có khả năng làm điều đó ngoại trừ Ngài.

Vì vậy, những người biết Ngài là Đức Chúa Trời của họ giờ đây được khích lệ không sợ hãi hay run rẩy (xem chương 41:10 BHĐ Đừng sợ vì Ta ở với con, Chớ kinh khiếp vì Ta là Đức Chúa Trời của con! Ta sẽ làm cho con mạnh mẽ; phải, Ta sẽ giúp đỡ con, Dùng tay phải công chính của Ta mà nắm giữ con.). Ngài đã báo trước tương lai cho dân sự qua các tiên tri, và Ngài sẽ nỗ lực để hoàn thành mọi điều, vì Ngài là Đức Chúa Trời duy nhất và là Vầng Đá vĩnh cửu mà con người có thể tin cậy vô điều kiện. Chính dân Y-sơ-ra-ên có thể làm chứng rõ nhất về điều này (câu 8; so sánh chương 43:10 BHĐ Đức Giê-hô-va phán: “Các con là nhân chứng của Ta, Và là đầy tớ Ta đã chọn, Để các con được biết và tin Ta, Và hiểu rằng Ta là Đấng ấy. Chẳng có thần nào được tạo thành trước Ta, Và cũng chẳng có thần nào sau Ta nữa.).

2)SỰ CHẾ GIỄU VỀ SỰ THỜ HÌNH TƯỢNG (Ê-sai 44: 9-20)

⁹ Tất cả các thợ tạc tượng đều là hư ảo, những điều họ yêu thích chẳng có ích gì. Các nhân chứng của họ không thấy cũng không biết, nên họ phải mang xấu hổ. ¹⁰ Ai là kẻ tạo một vị thần và đúc một tượng mà không có ích gì cả? ¹¹ Nầy, mọi kẻ tham dự vào việc đó sẽ bị xấu hổ; những thợ ấy chẳng qua là loài người. Hãy để tất cả họ tụ họp lại và đứng lên! Họ đều kinh hãi và xấu hổ. ¹² Thợ rèn lấy một thỏi sắt nướng trên than lửa, rồi dùng búa để tạo hình; anh ta dùng cánh tay mạnh mẽ mà làm việc. Dù đói và kiệt sức, anh ta không uống nước và mệt lả. ¹³ Thợ mộc căng dây mực, dùng phấn vẽ kiểu, đẽo bằng cái chàng, dùng com-pa phác họa hình dạng con người, và làm nên tượng người đẹp đẽ, đặt trong nhà. ¹⁴ Anh ta đi đốn cây bá hương; hoặc chọn cây bách, cây sồi, và để nó lớn lên giữa các thứ cây trên rừng. Anh ta trồng cây thông, rồi mưa xuống làm cho nó lớn lên. ¹⁵ Người ta sẽ dùng gỗ của các cây ấy làm củi đốt; một phần dùng để sưởi, một phần dùng để nhóm lửa nướng bánh, rồi cũng lấy một phần để làm một vị thần mà thờ lạy, một tượng chạm để quỳ lạy trước mặt nó. ¹⁶ Người ta lấy một nửa đem chụm lửa, nướng thịt trên đó để ăn cho no, hoặc sưởi cho ấm, và nói rằng: “A, ta sưởi ấm quá, lại được nhìn ngọn lửa!” ¹⁷ Phần gỗ còn lại, người ta làm một vị thần, tức là một tượng chạm cho mình, rồi cúi xuống trước mặt nó mà thờ lạy và cầu khẩn với nó rằng: “Xin giải cứu tôi, vì ngài là thần của tôi!” ¹⁸ Những người ấy không biết và không suy xét; vì mắt họ nhắm lại để không thấy, lòng họ đóng lại để không hiểu. ¹⁹ Không ai chịu suy nghĩ lại, chẳng ai dùng trí khôn mà nhận thức rằng: “Ta đã lấy một nửa chụm lửa, đã nướng bánh trên lửa than, đã nướng thịt và ăn; rồi phần còn lại, ta dùng làm một vật đáng ghê tởm sao? Ta lại đi cúi lạy một khúc gỗ sao?” ²⁰ Người ấy nuôi mình bằng tro bụi, lòng mê muội đã làm cho lầm đường, chẳng thể cứu linh hồn mình. Người không bao giờ tự hỏi: “Chẳng phải trong tay phải ta là đồ giả dối sao?”

Đức Chúa Trời lại quay lại với các thần tượng mà dân Ngài đã thờ phượng trước thời kỳ lưu đày ở Babylon (so sánh các chương 40:18-20 BHĐ ¹⁸ Vậy, các ngươi có thể ví Đức Chúa Trời với ai, Lấy hình ảnh nào so sánh với Ngài được? ¹⁹ Khi người thợ đúc tượng Thì thợ bạc lấy vàng bọc nó, và đúc những dây chuyền bằng bạc cho nó. ²⁰ Người nghèo không lo nổi tượng đúc Thì chọn gỗ không mục, Và tìm thợ lành nghề Để dựng một tượng thật vững chắc.; 42:17BHĐ  Còn những kẻ tin cậy các tượng thần, Nói với các tượng đúc: “Các ngài là thần chúng tôi,” Đều sẽ quay lưng lại và hoàn toàn xấu hổ!; Ê-sai 45:16 BHĐ Tất cả những người làm hình tượng phải bị xấu hổ, sỉ nhục; Họ cùng nhau rút lui trong sự hổ thẹn., 20Hỡi những người lánh nạn của các nước, Hãy tập hợp lại và đến, hãy cùng nhau đến gần! Những kẻ khiêng tượng gỗ, Khấn vái với thần không cứu được ai, Thật chúng không hiểu biết gì cả!; 46:5-7 BHĐ ⁵ Các ngươi so sánh Ta với ai và kể Ta bằng ai? Các ngươi đối chiếu Ta với ai để thấy chúng ta giống nhau? ⁶ Người ta lấy vàng trong túi ra, Và lấy cân mà cân bạc; Họ thuê thợ bạc đúc một thần, Rồi cúi xuống thờ lạy. ⁷ Họ vác tượng ấy trên vai, và đem đi, Đặt tượng vào chỗ nó, và nó cứ đứng đó; Tượng không thể dời khỏi chỗ nó. Nếu có ai kêu cầu thì nó chẳng trả lời, Và không thể cứu họ khỏi tai họa.” Chỉ một mình Giê-hô-va là Đức Chúa Trời). Ngài khéo léo chứng minh cho họ thấy sự vô ích của việc làm ra và thờ phượng các thần tượng (Ê-sai 44: 9 BHĐ Tất cả các thợ tạc tượng đều là hư ảo, những điều họ yêu thích chẳng có ích gì. Các nhân chứng của họ không thấy cũng không biết, nên họ phải mang xấu hổ.). Trong khi bất kỳ ai làm ra một thần tượng hoặc thuê người làm ra một thần tượng đều mong đợi nó thực sự hữu ích cho họ (Ê-sai 44câu 10 BHĐ Ai là kẻ tạo một vị thần và đúc một tượng mà không có ích gì cả?), thì cả những người thờ phượng và những người làm ra những hình tượng đó đều sẽ phải xấu hổ (Ê-sai 44câu 11BHĐ Nầy, mọi kẻ tham dự vào việc đó sẽ bị xấu hổ; những thợ ấy chẳng qua là loài người. Hãy để tất cả họ tụ họp lại và đứng lên! Họ đều kinh hãi và xấu hổ.). Vì làm sao những gì con người làm ra, dù có kỹ năng và kinh nghiệm đến đâu, có thể mạnh mẽ hơn hoặc tốt hơn chính họ, cũng đã trở nên đói khát và bất lực trong quá trình tạo ra nó (Ê-sai 44câu 12BHĐ Thợ rèn lấy một thỏi sắt nướng trên than lửa, rồi dùng búa để tạo hình; anh ta dùng cánh tay mạnh mẽ mà làm việc. Dù đói và kiệt sức, anh ta không uống nước và mệt lả.)?

Chính quá trình tạo ra một thần tượng đã phơi bày sự lố bịch của sản phẩm hoàn thiện: Người thợ chạm khắc gỗ làm việc hết sức mình để tạo ra hình ảnh đẹp nhất có thể. Để làm được điều này, đương nhiên anh ta cần gỗ của một cây phù hợp. Việc cây này mọc lên nhờ “mưa trời”, điều mà chỉ có Đức Chúa Trời chân thật duy nhất, Đấng Tạo Hóa và Đấng Bảo Tồn thế gian, mới có thể ban cho, càng làm nổi bật sự lố bịch của toàn bộ quá trình (Ê-sai 44 câu 13-14 BHĐ ¹³ Thợ mộc căng dây mực, dùng phấn vẽ kiểu, đẽo bằng cái chàng, dùng com-pa phác họa hình dạng con người, và làm nên tượng người đẹp đẽ, đặt trong nhà. ¹⁴ Anh ta đi đốn cây bá hương; hoặc chọn cây bách, cây sồi, và để nó lớn lên giữa các thứ cây trên rừng. Anh ta trồng cây thông, rồi mưa xuống làm cho nó lớn lên.; so sánh Thi Thiên 147:8 BHĐ Ngài che phủ các tầng trời bằng mây, Dự bị mưa cho đất, Làm cho cỏ mọc trên các núi đồi.).

Tuy nhiên, lời mô tả này còn mỉa mai hơn nữa ở các câu 15-17 BHĐ của Ê-sai 44, khi mô tả một nửa số gỗ được dùng để sưởi ấm, đun nấu và nướng bánh, trong khi phần còn lại được dùng để làm một thần tượng, đặt trước mặt người làm ra nó, người ấy sấp mình xuống và thờ lạy nó!

1⁵ Người ta sẽ dùng gỗ của các cây ấy làm củi đốt; một phần dùng để sưởi, một phần dùng để nhóm lửa nướng bánh, rồi cũng lấy một phần để làm một vị thần mà thờ lạy, một tượng chạm để quỳ lạy trước mặt nó. ¹⁶ Người ta lấy một nửa đem chụm lửa, nướng thịt trên đó để ăn cho no, hoặc sưởi cho ấm, và nói rằng: “A, ta sưởi ấm quá, lại được nhìn ngọn lửa!” ¹⁷ Phần gỗ còn lại, người ta làm một vị thần, tức là một tượng chạm cho mình, rồi cúi xuống trước mặt nó mà thờ lạy và cầu khẩn với nó rằng: “Xin giải cứu tôi, vì ngài là thần của tôi!”

Vì vậy, lời phán xét của nhà tiên tri, đầy đau đớn và buồn thảm, chỉ có thể là: ” ¹⁸ Những người ấy không biết và không suy xét; vì mắt họ nhắm lại để không thấy, lòng họ đóng lại để không hiểu” (Ê-sai 44:18BHĐ; so sánh chương 6:10 Hãy làm cho dân ấy tối dạ, Nặng tai, nhắm mắt; Kẻo mắt họ thấy được, Tai họ nghe được, Lòng họ hiểu được, Rồi họ trở lại và được chữa lành chăng!”).

Ê-sai 44: câu 19-20 BHĐ ¹⁹ Không ai chịu suy nghĩ lại, chẳng ai dùng trí khôn mà nhận thức rằng: “Ta đã lấy một nửa chụm lửa, đã nướng bánh trên lửa than, đã nướng thịt và ăn; rồi phần còn lại, ta dùng làm một vật đáng ghê tởm sao? Ta lại đi cúi lạy một khúc gỗ sao?” ²⁰ Người ấy nuôi mình bằng tro bụi, lòng mê muội đã làm cho lầm đường, chẳng thể cứu linh hồn mình. Người không bao giờ tự hỏi: “Chẳng phải trong tay phải ta là đồ giả dối sao?”

Chỉ bằng cách này, người ta mới không nhận ra sự điên rồ của việc thờ phượng cùng một vật liệu và biến nó thành một “đồ gớm ghiếc” bị thiêu thành “tro bụi” trong lửa. Thật là một sai lầm khủng khiếp! Thay vì được cứu rỗi, nó dẫn đến sự nguyền rủa đời đời! – Chẳng phải điều này cũng đúng trong nhiều khía cạnh đối với con người hiện đại và các thần tượng của họ: tiền bạc, quyền lực, văn hóa và khoa học, chưa kể đến sự sùng bái thần tượng và huyền bí chân chính ngày càng lan rộng hay sao?

3)SỰ CỨU CHUỘC (các câu 21-28)

²¹ Hỡi Gia-cốp, hãy nhớ các điều nầy! Hỡi Y-sơ-ra-ên, vì con là đầy tớ Ta. Ta đã tạo nên con, con là đầy tớ Ta; Hỡi Y-sơ-ra-ên, Ta sẽ không quên con! ²² Ta đã xóa sự vi phạm của con như mây dày đặc, và tội lỗi con như đám mây. Hãy trở lại cùng Ta, vì Ta đã chuộc con. ²³ Hỡi các tầng trời, hãy ca hát vui mừng, vì Đức Giê-hô-va đã hành động! Hỡi các nơi thấp dưới đất, hãy reo hò! Hỡi các núi, hỡi rừng cùng mọi cây cối trên rừng, hãy trỗi tiếng hát ca! Vì Đức Giê-hô-va đã cứu chuộc Gia-cốp, và sẽ bày tỏ vinh quang Ngài trong Y-sơ-ra-ên. ²⁴ Đức Giê-hô-va là Đấng Cứu Chuộc con, Đấng đã tạo nên con từ trong lòng mẹ, phán thế nầy: “Ta là Đức Giê-hô-va đã làm nên mọi vật, một mình Ta đã giương các tầng trời và trải đất ra — Nào có ai ở với Ta? — ²⁵ Ta là Đấng làm hỏng các điềm dối của kẻ tiên tri giả, khiến thầy bói trở nên ngu dại, làm cho người khôn ngoan phải thất bại, biến tri thức của họ ra dại khờ. ²⁶ Chúa chứng thực lời của đầy tớ Ngài, thực hiện lời của các sứ giả Ngài nói về thành Giê-ru-sa-lem rằng: ‘Nó sẽ có người ở’ và về các thành của Giu-đa rằng: ‘Nó sẽ được xây dựng lại, Ta sẽ dựng lại các nơi đổ nát của nó.’ ²⁷ Chúa phán với vực nước sâu rằng: ‘Hãy khô đi, Ta sẽ làm cạn các sông của ngươi.’ ²⁸ Ngài là Đấng đã phán rằng: ‘Si-ru là người chăn chiên của Ta, Người sẽ thực hiện mọi điều Ta muốn;’ Là người nói về Giê-ru-sa-lem rằng: ‘Nó sẽ được xây lại,’ và về đền thờ rằng: ‘Nó sẽ được đặt nền móng lại.’”

Với lời “hãy nhớ các điều nầy!“, Đức Chúa Trời kêu gọi dân Ngài ghi nhớ và đừng quên những lời vừa nói về các thần tượng và việc chế tác chúng, cũng như về sự thờ hình tượng (xem chương 46:8BHĐ Hãy ghi nhớ điều nầy, và hãy suy xét; Hỡi những kẻ phạm tội, hãy nghĩ lại!). Là tôi tớ của Chúa, dân Y-sơ-ra-ên không được để ma quỷ kiểm soát! Không giống như các thần tượng, vốn phải do con người tạo ra trước, Đức Chúa Trời là Đấng đã tạo dựng nên muôn vật, kể cả dân Y-sơ-ra-ên của Ngài, và Ngài sẽ không quên điều đó, ngay cả khi Ngài đã quay lưng lại với họ trong một thời gian dài (Ê-sai 44câu 21BHĐ Hỡi Gia-cốp, hãy nhớ các điều nầy! Hỡi Y-sơ-ra-ên, vì con là đầy tớ Ta. Ta đã tạo nên con, con là đầy tớ Ta; Hỡi Y-sơ-ra-ên, Ta sẽ không quên con!).

Trong tình yêu thương và lòng thương xót của Ngài, qua công trình của Con Ngài trên thập tự giá Gô-gô-tha, Ngài đã xóa sạch mọi sự vi phạm và tội lỗi của họ hoàn toàn như sương mù và mây tan biến trước mặt trời. Trước công cuộc cứu chuộc đã hoàn tất này, Ngài kêu gọi dân Ngài: “Hãy trở về cùng Ta!” (Ê-sai 44: 22BHĐ Ta đã xóa sự vi phạm của con như mây dày đặc, Và tội lỗi con như đám mây. Hãy trở lại cùng Ta, vì Ta đã chuộc con.; so sánh chương 41:14 Hỡi sâu bọ Gia-cốp, đừng sợ! Hỡi những người Y-sơ-ra-ên, Chính Ta sẽ giúp đỡ con, Đức Giê-hô-va phán vậy; Đấng cứu chuộc con là Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên.; 43:1 bây giờ Đức Giê-hô-va phán: Hỡi Gia-cốp! Đấng đã dựng nên con, Hỡi Y-sơ-ra-ên! Đấng đã tạo thành con, phán: “Đừng sợ, vì Ta đã cứu chuộc con. Ta đã gọi đích danh con và con thuộc về Ta.). Khi họ trở về với Đức Chúa Trời, câu 23 sẽ được ứng nghiệm: ” Hỡi các tầng trời, hãy ca hát vui mừng, Vì Đức Giê-hô-va đã hành động! Hỡi các nơi thấp dưới đất, hãy reo hò! Hỡi các núi, hỡi rừng cùng mọi cây cối trên rừng, Hãy trỗi tiếng hát ca! Vì Đức Giê-hô-va đã cứu chuộc Gia-cốp, Và sẽ bày tỏ vinh quang Ngài trong Y-sơ-ra-ên.” Trong Vương quốc Ngàn năm, không chỉ dân Y-sơ-ra-ên được cứu chuộc sẽ ngợi khen Đức Chúa Trời và phục vụ vì vinh quang của Ngài, mà muôn vật cũng sẽ được giải thoát khỏi ách nô lệ của sự hư nát mà chúng đã rên siết bấy lâu nay (Rô-ma 8:21 chính muôn vật rồi đây cũng sẽ được giải phóng khỏi thân phận nô lệ cho sự hư nát, để chung hưởng sự tự do trong vinh quang của con cái Đức Chúa Trời.).

Cụm từ “CHÚA phán như vậy” mở đầu một lời tiên tri mới. Sự cứu chuộc giờ đây là trọng tâm, vì vậy Đức Chúa Trời tự giới thiệu mình trước hết là “Đấng Cứu Chuộc” của Y-sơ-ra-ên, và sau đó mới là Đấng đã tạo nên dân ấy “từ trong lòng mẹ”. Suy cho cùng, Ngài là Đấng Toàn Năng, từ Ngài mà muôn vật được tạo thành, là Đấng Tạo Hóa của trời và đất (câu 24 Đức Giê-hô-va là Đấng Cứu Chuộc con, Đấng đã tạo nên con từ trong lòng mẹ, phán thế nầy: “Ta là Đức Giê-hô-va đã làm nên mọi vật, Một mình Ta đã giương các tầng trời và trải đất ra — Nào có ai ở với Ta? —; so sánh chương 41:14; 44:1). Nhưng Ngài cũng là Đấng duy nhất biết trước kết cục từ lúc khởi đầu và có thể tiên đoán một cách xác thực, như đã được thể hiện một cách hùng hồn trong sách này. Chỉ mình Ngài là Đấng toàn tri, và Ngài vạch trần mọi phép lạ dấu kỳ và bói toán là dối trá, mọi sự khôn ngoan của loài người và mọi kiến thức được cho là điên rồ (câu 25 Ta là Đấng làm hỏng các điềm dối của kẻ tiên tri giả, Khiến thầy bói trở nên ngu dại, Làm cho người khôn ngoan phải thất bại, Biến tri thức của họ ra dại khờ.; so sánh chương Ê-sai 8:19 Nếu có ai bảo các ngươi: “Hãy cầu hỏi đồng cốt và thầy bói, là kẻ nói líu ríu lẩm bẩm,” thì hãy đáp: “Tại sao một dân tộc không cầu hỏi Đức Chúa Trời mình mà lại cầu hỏi kẻ chết cho người sống?”; 1 Cô-rinh-tô 1 và 2). Ngược lại, Ngài xác nhận lời của tôi tớ Ngài và thực hiện mệnh lệnh của các sứ giả Ngài. (Thật khó để nói “Tôi tớ của Chúa” ở đây ám chỉ dân Y-sơ-ra-ên [xem chương 42:19] hay tiên tri Ê-sai [xem chương 20:3]. “Sứ giả” có lẽ là các tiên tri do Đức Chúa Trời sai đến.) Những sứ điệp mà Ngài đã giao phó cho họ qua Thánh Linh của Ngài đều sẽ được ứng nghiệm (câu 26). Dù đó là sự sụp đổ của các đế chế hùng mạnh Assyria và Babylon, sự hồi hương của người Do Thái khỏi cảnh lưu đày ở Babylon, hay việc xây dựng lại đền thờ và thành Giê-ru-sa-lem, cũng như các thành phố của Giu-đa: Đức Chúa Trời đã tiên tri mọi điều, và mọi điều đã ứng nghiệm, bao gồm cả những lời tiên tri về sự giáng lâm của Đấng Cứu Thế, sự chối bỏ Ngài, và sự cứng lòng sau đó của dân Y-sơ-ra-ên. Nhưng những lời tiên tri chưa được ứng nghiệm về sự hoán cải của dân sự trong tương lai, sự xuất hiện của Đấng Christ, sự đánh bại mọi kẻ thù của Ngài, và Vương quốc Ngàn Năm chắc chắn sẽ trở thành sự thật!

Cùng một Đức Chúa Trời đã khiến dòng nước mạnh biến mất trong khi dân Israel ra khỏi khỏi Ai Cập, Ngài cũng đã khiến những thế lực lớn như sông ngòi cạn kiệt trong hạn hán, và đã giúp người Ba Tư chinh phục thành Babylon bằng cách chuyển hướng sông Euphrates, Ngài cũng đã kêu gọi Vua Si-ru cho phép dân sự trần gian của Ngài trở về Đất Hứa và xây dựng lại Jerusalem và Đền thờ. Đức Chúa Trời đã dùng con người này để hoàn thành mục đích của Ngài và thực hiện những điều Ngài muốn (câu 27- 28 ²⁷ Chúa phán với vực nước sâu rằng: ‘Hãy khô đi, Ta sẽ làm cạn các sông của ngươi.’ ²⁸ Ngài là Đấng đã phán rằng: ‘Si-ru là người chăn chiên của Ta, Người sẽ thực hiện mọi điều Ta muốn;’ Là người nói về Giê-ru-sa-lem rằng: ‘Nó sẽ được xây lại,’ Và về đền thờ rằng: ‘Nó sẽ được đặt nền móng lại.’”). Cũng như sự trở về của dân sót từ Babylon, được tiên đoán ở đây, là hình bóng của sự cải đạo trong tương lai của dân Israel, chúng ta cũng có thể thấy nơi Si-ru một hình “bóng” của Đấng Mê-si-a. Mặc dù Đức Chúa Trời gọi vua Si-ru là Người Chăn của Ngài, tức là một Vua, và là người thực hiện mọi ý muốn của Ngài, nhưng ông vẫn đứng sau “Người Chăn Nhân Lành”, Đấng đã hy sinh mạng sống mình vì chiên và là Đấng mà Cha hài lòng (xem 2 Sa-mu-ên 5:2 Ngày trước, lúc vua Sau-lơ còn cai trị chúng tôi, chính bệ hạ đã chỉ huy Y-sơ-ra-ên ra trận và đem họ về. Đức Giê-hô-va có phán với bệ hạ: ‘Ngươi sẽ chăn dân Ta, và làm vua Y-sơ-ra-ên; Giê-rê-mi 3:15 Ta sẽ ban cho các ngươi những người chăn đẹp lòng Ta. Họ sẽ lấy tri thức và sự khôn ngoan mà chăn dắt các ngươi; Giăng 10:11 Ta là người chăn nhân lành, người chăn nhân lành vì bầy chiên hi sinh mạng sống mình; Ma-thi-ơ 3:17 Nầy, có tiếng từ trời phán: “Đây là Con yêu dấu của Ta, đẹp lòng Ta hoàn toàn.). Là người cai trị vĩ đại của đế quốc thứ hai trong bốn đế quốc thế giới được tiên tri, ông thực sự sẽ thực hiện mọi điều Đức Chúa Trời vui lòng, nhưng không giống như Đấng Christ, ông không phải là đối tượng của sự vui lòng Đức Chúa Trời (Ê-sai chương 42:1 Đây là đầy tớ Ta, Người mà Ta nâng đỡ, Là Người mà Ta đã chọn, và linh hồn Ta hài lòng. Ta đã đặt Thần Ta trên Người, và Người sẽ bày tỏ công lý cho các nước.; Ê-sai 53:10 Đức Giê-hô-va vui lòng để Người bị tổn thương, Và chịu đau khổ (đau ốm). Sau khi đã dâng mạng sống làm tế lễ chuộc tội, Người sẽ thấy dòng dõi mình; Các ngày của Người sẽ dài thêm, Và ý muốn của Đức Giê-hô-va nhờ tay Người được thành tựu.).

Việc nhắc đến tên của Si-ru ở đây và trong chương 45:1 là lý do chính khiến các nhà phê bình gán toàn bộ phần thứ hai của Sách Ê-sai cho một số tác giả từ thời hậu lưu đày. Họ cho rằng thật khó tin khi một nhà tiên tri lại nhắc đến tên của một người hơn 150 năm trước khi người đó chào đời. Tuy nhiên, đây không phải là trường hợp cá biệt. Trong 1 Các Vua 13:2, người của Đức Chúa Trời từ Giu-đa đã báo trước một vị Vua tên là Giô-si-a thậm chí 300 năm trước đó! Chẳng phải điều này cho thấy sự khác biệt giữa các thần tượng và Đức Chúa Trời chân thật duy nhất sao? Đức Chúa Trời đã trả lời những lời chỉ trích của những người không tin theo một cách nào đó mang tính dự đoán khi, ngay trong phần này của Sách Ê-sai (chương 40-48), Ngài liên tục lên án sự tầm thường của các thần tượng và thầy bói, đồng thời tự giới thiệu mình là Đấng Tạo Hóa của thế giới, là Đức Chúa Trời của dân Ngài là Y-sơ-ra-ên, và là Đấng duy nhất có thể tiên đoán và thực hiện các sự kiện trong tương lai.

nguồn

đọc thêm:

Ê-sai 44 – Đức Giê-hô-va, Đấng Cứu Chuộc ngươi

Ê-sai 44 – Đức Giê-hô-va, Đấng Cứu Chuộc ngươi

 

Mười Bài Học Hàng Đầu Từ Ê-sai 44

Ê-sai 44 – Mười Bài Học Hàng Đầu Từ Ê-sai 44