BÀI HỌC VỀ SỰ CẦU NGUYỆN VÀ SỰ THỜ PHƯỢNG

BÀI HỌC VỀ SỰ CẦU NGUYỆN VÀ SỰ THỜ PHƯỢNG (Giăng 4:15-26; Rô-ma 12:1-2)

LEKTIONEN ÜBER GEBET UND ANBETUNG

1.CHÚA KÉO (thúc đẩy) CHÚNG TA ĐẾN TRONG SỰ CẦU NGUYỆN

2.CẦU NGUYỆN LÀ PHƯƠNG TIỆN ĐỂ NHẬN BIẾT Ý MUỐN CỦA NGÀI

3.CẦU NGUYỆN LÀ THƯỚC ĐO

4.CHÚA GIÊ-XU BÀY TỎ ĐỂ CHÚNG TA THỜ PHƯỢNG NGÀI

5.GIÔ-NA TUYÊN XƯNG TÔI THỜ PHƯỢNG ĐỨC GIÊ-HÔ-VA

6.THỜ PHƯỢNG BẰNG SỰ ĐỔI MỚI TÂM TRÍ; KHÔNG PHẢI BẰNG CẢM XÚC.

7.ÂM NHẠC KHÔNG PHẢI LÀ NGUỒN GỐC CỦA SỰ THỜ PHƯỢNG

Chúng ta đã theo dõi cuộc trò chuyện của Chúa Giê-xu với người đàn bà Sa-ma-ri bên giếng Gia-cốp. Tuần trước chúng ta nói về cái vò nước bà để lại bên giếng. Hôm nay xin Chúa cho chúng ta tìm hiểu về sự cầu nguyện và sự thờ phượng trong câu chuyện này.

Trước hết chúng ta cần biết rằng ngoài sự tương đồng thì cũng có sự khác nhau giữa sự cầu nguyện và sự thờ phượng. trong câu chuyện này chúng ta tìm thấy một số nguyên tắc về sự cầu nguyện và thờ phượng.

1.CHÚA KÉO (thúc đẩy) CHÚNG TA ĐẾN TRONG SỰ CẦU NGUYỆN

Giăng 4: 15 Người đàn bà thưa: Lạy Chúa, xin cho tôi nước ấy, để cho tôi không khát và không đến đây múc nước nữa.

Môn đồ hỏi Chúa Giê-xu về sự cầu nguyện. Ngài dạy rằng khi cầu nguyện chúng ta vào phòng riêng (kín, bí mật) cầu nguyện với Cha. Tuy nhiên vì Chúa Giê-xu chính là Đức Chúa Trời. Con người có hai nhu cầu chính nói chung là cầu nguyện và thờ phượng. Cuộc của người đàn bà Sa-ma-ri với Chúa Giê-xu bên giếng Gia-cốp có thể giúp chúng ta suy gẫm về sự cầu nguyện.  

Sự cầu nguyện là là “nói chuyện với Chúa”, cầu nguyện được ví như hơi thở. Cầu nguyện không phải là thiền định hay suy ngẫm thụ động; đó là lời cầu nguyện trực tiếp với Chúa. Đó là sự giao tiếp của tâm hồn con người với Chúa, Đấng đã tạo ra linh hồn. Cầu nguyện là cách chính yếu để người tin Chúa Giê-su Christ bày tỏ cảm xúc và ước muốn của mình với Chúa và giao thông với Ngài. Cầu nguyện có thể được nói ra hoặc im lặng, riêng tư hoặc công khai, hình thức hoặc không hình thức. Mọi lời cầu nguyện phải được dâng lên trong đức tin (Gia-cơ 1:6 Nhưng phải lấy đức tin mà cầu xin, chớ nghi ngờ; vì kẻ hay nghi ngờ giống như sóng biển, bị gió động và đưa đi đây đi đó), nhân danh Chúa Giê-su (Giăng 16:23), và trong quyền năng của Đức Thánh Linh (Rô-ma 8:26 BHĐ Cũng vậy, Thánh Linh giúp đỡ sự yếu đuối của chúng ta, vì chúng ta không biết phải cầu nguyện điều gì cho đúng, nhưng chính Thánh Linh dùng những sự thở than không thể diễn tả bằng lời mà cầu thay cho chúng ta.). Theo Bách khoa toàn thư Kinh Thánh Tiêu chuẩn Quốc tế (International Standard Bible Encyclopedia), “Lời cầu nguyện của Cơ Đốc nhân theo nghĩa đầy đủ của Tân Ước là lời cầu nguyện dâng lên Đức Chúa Trời là Cha, nhân danh Đấng Christ là Đấng Trung gian, và nhờ ân điển của Đức Thánh Linh ngự trị bên trong” (“Cầu nguyện” của J. C. Lambert). Kẻ ác không muốn cầu nguyện (Thi Thiên 10:4 BHĐ Kẻ ác kiêu căng, không tìm kiếm Chúa; Hắn luôn nghĩ rằng không có Đức Chúa Trời.), nhưng con cái Đức Chúa Trời có một ước muốn tự nhiên là cầu nguyện (Lu-ca 11:1). Kinh Thánh mô tả cầu nguyện là tìm kiếm ân huệ của Chúa (Xuất Ê-díp-tô Ký 32:11), dốc đổ tâm hồn mình cho Chúa (1 Sa-mu-ên 1:15), kêu cầu lên trời (2 Sử Ký 32:20 Vua Ê-xê-chia, và tiên tri Ê-sai, con trai A-mốt, cầu nguyện về việc nầy, và kêu la thấu đến trời.), đến gần Chúa (Thi Thiên 73:28, Nhưng lấy làm tốt thay cho tôi đến gần Đức Chúa Trời: Tôi nhờ Chúa Giê-hô-va làm nơi nương náu mình, Đặng thuật lại hết thảy các công việc Ngài.), và quỳ gối trước mặt Cha (Ê-phê-sô 3:14 Ấy là vì cớ đó mà tôi quì gối trước mặt Cha).1

2.CẦU NGUYỆN LÀ PHƯƠNG TIỆN ĐỂ NHẬN BIẾT Ý MUỐN CỦA NGÀI

Bởi vì có những trường hợp chúng ta không biết cụ thể ý muốn của Chúa là gì, chúng ta được thôi thúc phải cầu nguyện. NHỮNG LỜI CẦU NGUYỆN KHÔNG CẦU NGUYỆN SẼ LÀ NHỮNG LỜI CẦU NGUYỆN KHÔNG ĐƯỢC NHẬM. Nếu người đàn bà Sy-ri có đứa con gái bị quỷ ám không cầu nguyện với Chúa Giê-su, con gái bà đã không được chữa lành (Mác 7:26–30). Nếu người mù bên ngoài thành Giê-ri-cô không kêu cầu Chúa Giê-su, ông sẽ vẫn bị mù (Lu-ca 18:35–43). Đức Chúa Trời đã phán rằng chúng ta thường thiếu thốn vì chúng ta không cầu xin (Gia-cơ 4:2). THIẾU CẦU NGUYỆN THỂ HIỆN SỰ THIẾU ĐỨC TIN VÀ THIẾU TIN CẬY VÀO LỜI CHÚA. 2

Cầu nguyện không bao giờ thay đổi ý định của Chúa, nhưng nó đóng một vai trò quan trọng trong kế hoạch quan phòng của Ngài dành cho tạo vật (Gia-cơ 5:16).3

3.CẦU NGUYỆN LÀ THƯỚC ĐO của một con người, về mặt tâm linh, theo cách mà không có gì khác có thể đo lường được,” J.I. Packer đã nói. Lời cầu nguyện của chúng ta bộc lộ điều lòng mình mong muốn. Chúng bộc lộ cách chúng ta nhìn nhận Chúa và quyền năng của Ngài. Chúng bộc lộ phẩm chất và thước đo của đức tin. 4

Qua sự hội thoại, bà đã chia sẻ điều riêng tư (có thể thầm kín), Chúa Giê-xu chỉ dạy bà sự ngăn cản điều bà cầu xin, hướng bà sự hạ mình và ăn năn, khiến lương tâm bà được thức dậy, chỉ cho bà trong ánh sáng của Ngài đâu là tội lỗi, đâu là tình yêu thương tha thứ và tiếp nhận.

Giăng 4:19-20 19 Người đàn bà thưa rằng: Lạy Chúa, tôi nhìn thấy Chúa là một đấng tiên tri. 20 Tổ phụ chúng tôi đã thờ lạy trên hòn núi nầy; còn dân Giu-đa lại nói rằng nơi đáng thờ lạy là tại thành Giê-ru-sa-lem.

Bà ấn tượng với người mình đang nói chuyện với. Ấn tượng đầu tiên nói Ngài là đấng tiên tri. Sau đó bà nói về sự thờ phượng. Tự con người không thờ phượng đúng được, mà cùng lắm là có thờ có thiêng, có kiêng có lành thôi. Có lẽ do người nghe gió thổi mà không biết từ đâu đến và không biết đi đâu (Giăng 3:8) khiến cho bà thắc mắc về sự thờ phượng. Rất có thể bà đã không hiểu điều mình đang nói. Thật phước hạnh trong sự cầu nguyện với Đấng biết mọi điều. Ngài là Đấng dẫn chuyện, nguồn mọi câu chuyện, chứ không phải chúng ta. Ngài khiến (giúp) chúng ta nói ra mọi điều dù hay hoặc giở, dù tốt hoặc xấu, dù nóng hay lạnh. Như các Sứ đồ cũng từng như vậy (Ma-thi-ơ 20:22; Lu-ca 9:33).

Dù tin Chúa hay không thì mọi người đều thực sự có nhu cầu về cầu nguyện và thờ phượng, nói cách khác nhu cầu về sự thông công và thờ phượng.

Kết cục trong Khải huyền 13 chúng ta thấy Chúa khiến sự tách rẽ lớn nhất là sự thờ phượng. Trong Ê-sai nói cho chúng ta biết khi con người không công nhận Đức Giê-hô-va là Đức Chúa Trời mình (gốc gác của sự vô thần) họ tự làm các thần cho mình. Con người từ chối mình giống hình ảnh Đức Chúa Trời, đi chọn gốc tích mình từ sự tiến hóa mà ra. Rô-ma 1: 21-23 21 vì họ dẫu biết Đức Chúa Trời, mà không làm sáng danh Ngài là Đức Chúa Trời, và không tạ ơn Ngài nữa; song cứ lầm lạc trong lý tưởng hư không, và lòng ngu dốt đầy những sự tối tăm22 Họ tự xưng mình là khôn ngoan, mà trở nên điên dại; 23 họ đã đổi vinh hiển của Đức Chúa Trời không hề hư nát lấy hình tượng của loài người hay hư nát, hoặc của điểu, thú, côn trùng.

Chúa Giê-xu dự báo Sự thờ phượng trong Giăng 4:23-25 không phải dành cho tất cả, mà cho tạo vật mới: điều kiện để vào đền thờ này là bằng Linh và Lẽ Thật.

Thần Linh: Đức Thánh Linh (Giăng 7:37-39 Ngày sau cùng, là ngày trọng thể trong kỳ lễ, Đức Chúa Jêsus ở đó, đứng kêu lên rằng: Nếu người nào khát, hãy đến cùng ta mà uống. Kẻ nào tin ta thì sông nước hằng sống sẽ chảy từ trong lòng mình, y như Kinh thánh đã chép vậy. Ngài phán điều đó chỉ về Đức Thánh Linh mà người nào tin Ngài sẽ nhận lấy; bởi bấy giờ Đức Thánh Linh chưa ban xuống, vì Đức Chúa Jêsus chưa được vinh hiển). Đừng dối nghịch cùng lẽ thật Gia-cơ 3:14   14 Nhưng nếu anh em có sự ghen tương cay đắng và sự tranh cạnh trong lòng mình, thì chớ khoe mình và nói dối nghịch cùng lẽ thật.

Chúa Giê-xu chưa nhậm lời người phụ nữ vì: chưa đúng ý Ngài, có sự ngăn trở, bà có sự dạy dỗ sai lạc.

4.CHÚA GIÊ-XU BÀY TỎ ĐỂ CHÚNG TA THỜ PHƯỢNG NGÀI:

Giăng 4: 22 Các ngươi thờ lạy sự các ngươi không biết, chúng ta thờ lạy sự chúng ta biết, vì sự cứu rỗi bởi người Giu-đa mà đến. 23 Nhưng giờ hầu đến, và đã đến rồi, khi những kẻ thờ phượng thật lấy tâm thần và lẽ thật mà thờ phượng Cha: Ấy đó là những kẻ thờ phượng mà Cha ưa thích vậy. 24 Đức Chúa Trời là Thần, nên ai thờ lạy Ngài thì phải lấy TÂM THẦN VÀ LẼ THẬT MÀ THỜ LẠY. 25 Người đàn bà thưa: Tôi biết rằng Đấng Mê-si (nghĩa là Đấng Christ) phải đến; khi Ngài đã đến, sẽ rao truyền mọi việc cho chúng ta. 26 Đức Chúa Jêsus phán rằng: Ta, người đang nói với ngươi đây, chính là Đấng đó.

Bà ấn tượng Ngài là đấng tiên tri, rồi nói về sự thờ phượng. Chúa Giê-xu đã dạy cho bà bài học về sự thờ phượng thật.

 Trong Kinh Thánh, từ tiếng Do Thái được dịch là “thờ phượng” là shachah và theo nghĩa đen là hành động cúi mình. Từ tiếng Hy Lạp proskuneō, được dịch là “thờ phượng”, có nghĩa là “gặp gỡ Chúa và ngợi khen Ngài”. “Sự thờ phượng là sự đáp lại đầy tôn kính của tạo vật trước sự vĩ đại bao trùm của Chúa” (McCaulley, E., “Thờ phượng”, Lexham Theological Wordbook, biên tập bởi Douglas Mangum và cộng sự, Lexham Press, 2014). “Sự thờ phượng là sự đáp ứng của người tin Chúa về tất cả những gì họ —tâm trí, cảm xúc, ý chí và thể xác—đối với tất cả những gì Đức Chúa Trời là, phán và làm… Đó là một sự đáp ứng yêu thương được cân bằng bởi lòng kính sợ Chúa, và là một sự đáp ứng sâu sắc hơn khi người tin Chúa hiểu biết Đức Chúa Trời hơn” (Wiersbe, W., Real Worship, Oliver Nelson, 1986, tr. 27). Sự thờ phượng là mục đích tối hậu mà con người được tạo dựng. Đức Chúa Trời phán: “Ta đã dựng nên họ cho sự vinh hiển ta” (Ê-sai 43:7, BDM; xin xem thêm Thi Thiên 29:1–2; 1 Cô-rinh-tô 10:31; Ê-phê-sô 1:3–6; Phi-líp 2:9–11). Sự thờ phượng là lối sống của người tin Chúa (1 Cô-rinh-tô 10:31; Cô-lô-se 3:17). Mọi điều chúng ta nói và làm nên là một hành động thờ phượng trước mặt Chúa. Sự thờ phượng không thể chỉ được định nghĩa bằng những hành động thể chất, bởi vì sự thờ phượng đích thực theo Kinh Thánh tập trung vào Chúa và sự vĩ đại vô song của Ngài. Đó không phải là tham dự buổi lễ nhà thờ, ca hát, chơi nhạc cụ, giơ tay ngợi khen và cúi đầu. Tất cả những hành động này đều là những yếu tố của sự thờ phượng (Thi Thiên 95:2–3; Công Vụ 13:2; Hê-bơ-rơ 13:15; 1 Cô-rinh-tô 11–14; Ê-phê-sô 5:19–20; 1 Ti-mô-thê 4:13) nhưng không phải là toàn bộ sự thờ phượng. Chúng cũng có thể là bằng chứng của sự thờ phượng, nhưng sự thờ phượng đích thực vượt ra ngoài những biểu hiện bên ngoài hay những hành động thể chất để đến với vô số biểu hiện của tấm lòng con người đáp lại sự mặc khải của Chúa về chính Ngài, mục đích và ý muốn của Ngài. Sự thờ phượng bắt nguồn từ thái độ bên trong của trái tim, luôn cúi xuống trong sự khiêm nhường, kính sợ trước sự xứng đáng của Đức Chúa Trời, tôn vinh và kính sợ Ngài mọi lúc như là thẩm quyền tối cao trên cuộc sống của một người (Thi Thiên 51:17; 95:6; Khải Huyền 4:11). Sự thờ phượng đích thực chỉ có thể đến từ một tấm lòng đã được cứu chuộc và có mối quan hệ đúng đắn với Đức Chúa Trời. Chúng ta phải được tái sinh và đầy dẫy Đức Thánh Linh trước khi có thể biết Đức Chúa Trời và đáp lại Ngài “bằng tâm linh và lẽ thật” (Giăng 4:23; xin xem thêm Ê-sai 59:2; Ô-sê 6:6; 1 Cô-rinh-tô 2:11; 2 Ti-mô-thê 3:5).

Thờ phượng Đức Chúa Trời bằng tâm linh và lẽ thật bao gồm việc yêu mến Ngài hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực (Mác 12:30; Lu-ca 10:27). Định nghĩa về sự thờ phượng của sứ đồ Phao-lô phản ánh sự tận hiến trọn vẹn cuộc đời mình cho Đức Chúa Trời: “Vậy, hỡi anh em, tôi lấy lòng thương xót của Đức Chúa Trời khuyên anh em hãy dâng thân thể mình làm của lễ sống, thánh khiết, đẹp lòng Đức Chúa Trời. Ấy là sự thờ phượng phải lẽ của anh em” (Rô-ma 12:1).

Một định nghĩa đơn giản về sự thờ phượng có thể được diễn tả như một thái độ liên tục cúi xuống trong sự tôn kính và khiêm nhường trước Chúa tối cao và Đấng Tạo Hóa của vũ trụ. Thờ phượng là NHỊP ĐẬP TRÁI TIM của sự tồn tại của người tin Chúa, là sự tôn vinh trọn đời về sự xứng đáng của Đức Chúa Trời. Thờ phượng là đáp lại bằng cả con người mình trong sự tôn thờ, tôn cao, khiêm nhường và vâng phục Đức Chúa Trời (Giăng 4:24; Mác 12:30).

Hãy đến, cúi xuống mà thờ lạy; Khá quì gối xuống trước mặt Đức Giê-hô-va, là Đấng Tạo Hóa chúng tôi! ⁷ Vì Ngài là Đức Chúa Trời chúng tôi: Chúng tôi là dân của đồng cỏ Ngài, Và là chiên tay Ngài dìu dắt” (Thi Thiên 95:6–7a) 5

5.GIÔ-NA TUYÊN XƯNG TÔI THỜ PHƯỢNG ĐỨC GIÊ-HÔ-VA

Khi tiên tri Giô-na trong Cựu Ước nói: “Tôi là người Hê-bơ-rơ, TÔI THỜ PHƯỢNG ĐỨC GIÊ-HÔ-VA, Đức Chúa Trời trên trời, là Đức Chúa trên trời, là Đấng dựng nên biển và đất khô” (Giô-na 1:9, BDM2002), ông đang nói về một lối sống hoàn toàn tận hiến để tôn vinh Chúa. Sứ đồ Phao-lô cũng định nghĩa sự thờ phượng là một lối sống toàn diện: “Vậy, hỡi anh em, tôi lấy lòng thương xót của Đức Chúa Trời khuyên anh em hãy dâng thân thể mình làm của lễ sống, thánh khiết, đẹp lòng Đức Chúa Trời. Ấy là sự thờ phượng phải lẽ của anh em” (Rô-ma 12:1).

Từ “thờ phượng” trong tiếng Hy Lạp, proskuneō, có nghĩa là “gặp gỡ Chúa và ngợi khen Ngài”. Trong nhiều thế kỷ, dân Do Thái đã gặp gỡ Chúa trong đền thờ để thờ phượng. Nhưng khi Chúa Giê-su xuất hiện, Ngài đã nói ẩn dụ về chính Ngài là đền thờ (Giăng 2:19–22). Qua sự phục sinh từ cõi chết, Chúa Giê-su đã trở thành nơi ngự trị thuộc linh, nơi Đức Chúa Trời và dân Ngài sẽ gặp gỡ (xem Ma-thi-ơ 12:6 và Hê-bơ-rơ 10:19–20).

Sự thờ phượng thật sự diễn ra ở bên trong, trong tấm lòng hay tâm linh chúng ta, nơi ngự của Đức Chúa Trời (Thi Thiên 103:1–2; Ê-phê-sô 2:22).

Rô-ma 12:1-2 chứa đựng tất cả các yếu tố của sự thờ phượng thật. Đầu tiên, có động lực để thờ phượng: “lòng thương xót của Đức Chúa Trời.” Lòng thương xót của Đức Chúa Trời là tất cả những gì Ngài đã ban cho chúng ta mà chúng ta không xứng đáng: tình yêu thương vĩnh cửu, ân điển vĩnh cửu, Đức Thánh Linh, bình an vĩnh cửu, niềm vui vĩnh cửu, đức tin cứu rỗi, sự an ủi, sức mạnh, sự khôn ngoan, hy vọng, sự kiên nhẫn, lòng nhân từ, danh dự, vinh quang, sự công chính, sự an toàn, sự sống đời đời, sự tha thứ, sự hòa giải, sự công chính, sự thánh hóa, sự tự do, sự cầu thay và nhiều hơn nữa. Sự hiểu biết và những ân tứ tuyệt vời này thúc đẩy chúng ta dâng lời ngợi khen và tạ ơn—nói cách khác, là sự thờ phượng!

6.THỜ PHƯỢNG BẰNG SỰ ĐỔI MỚI TÂM TRÍ; KHÔNG PHẢI BẰNG CẢM XÚC.

Trong đoạn văn này cũng có một mô tả về cách chúng ta thờ phượng: “dâng thân thể mình làm của lễ sống và thánh”.  nghĩa là tất cả các khả năng của con người, toàn bộ nhân tính của chúng ta—tấm lòng, tâm trí, đôi tay, suy nghĩ, thái độ—đều được dâng lên Đức Chúa Trời. Chúng ta phải từ bỏ quyền kiểm soát những điều này và trao chúng cho Ngài, giống như một của lễ theo nghĩa đen đã được dâng trọn vẹn cho Đức Chúa Trời trên bàn thờ. bằng cách đổi mới tâm trí anh em”. Chúng ta thờ phượng Ngài bằng tâm trí được đổi mới và thanh tẩy, chứ KHÔNG PHẢI BẰNG CẢM XÚC. Cảm xúc là những điều tuyệt vời, nhưng nếu chúng không được định hình bởi một tâm trí thấm nhuần Chân lý, chúng có thể trở thành những thế lực hủy diệt, ngoài tầm kiểm soát. Tâm trí đi đến đâu, ý chí theo đó, và cảm xúc cũng vậy. 1 Cô-rinh-tô 2:16 cho chúng ta biết rằng chúng ta có “tâm trí của Đấng Christ”, chứ không phải cảm xúc của Đấng Christ. (1 Cô-rinh-tô 2:¹⁶ “Vì ai đã biết được tâm trí của Chúa, Để chỉ bảo Ngài?” Nhưng chúng ta có tâm trí của Đấng Christ.)

Chỉ có một cách để đổi mới tâm trí chúng ta, đó là qua Lời Chúa. Đó là lẽ thật, sự hiểu biết về Lời Chúa, tức là sự hiểu biết về lòng thương xót của Chúa, và CHÚNG TA TRỞ LẠI ĐIỂM XUẤT PHÁT. Biết lẽ thật, tin vào lẽ thật, giữ vững niềm tin về lẽ thật, và yêu mến lẽ thật tự nhiên sẽ dẫn đến sự thờ phượng thuộc linh đích thực. Niềm tin ấy đi kèm với tình cảm, tình cảm là phản ứng trước lẽ thật, chứ không phải trước bất kỳ kích thích bên ngoài nào, kể cả âm nhạc. Âm nhạc tự thân không liên quan gì đến sự thờ phượng. Âm nhạc không thể tạo ra sự thờ phượng, mặc dù nó chắc chắn có thể tạo ra cảm xúc.

7.ÂM NHẠC KHÔNG PHẢI LÀ NGUỒN GỐC CỦA SỰ THỜ PHƯỢNG, nhưng nó có thể là sự thể hiện của sự thờ phượng. Đừng trông cậy vào âm nhạc để khơi gợi sự thờ phượng của bạn; hãy nhìn nhận âm nhạc đơn giản như một sự thể hiện của những gì được khơi gợi bởi một tấm lòng say mê lòng thương xót của Chúa, vâng theo các mệnh lệnh của Ngài. Sự thờ phượng đích thực là sự thờ phượng lấy Chúa làm trung tâm. Mọi người thường bị cuốn vào việc họ nên thờ phượng ở đâu, nên hát loại nhạc nào trong sự thờ phượng, và sự thờ phượng của họ được người khác nhìn nhận như thế nào. Tập trung vào những điều này là bỏ lỡ điểm chính. Chúa Giê-su phán với chúng ta rằng những người thờ phượng thật sẽ thờ phượng Đức Chúa Trời bằng tâm thần và lẽ thật (Giăng 4:24). Điều này có nghĩa là chúng ta thờ phượng từ tấm lòng và theo cách Đức Chúa Trời đã định. Thờ phượng có thể bao gồm cầu nguyện, đọc Lời Chúa với tấm lòng rộng mở, ca hát, tham gia hiệp thông và phục vụ người khác. Sự thờ phượng không chỉ giới hạn ở một hành động, mà được thực hiện đúng đắn khi tấm lòng và thái độ của người đó ở đúng chỗ. 6

Kết luận:

Cầu nguyện là nói chuyện với Chúa, là hơi thở, là thở than, là sự trình dâng. Là thước đo phẩm chất đức tin, thể hiện người đến gần Chúa hơn.

Sự thờ phượng là lối sống, là NHỊP ĐẬP TRÁI TIM của sự tồn tại của người tin Chúa, là thái độ bên trong hướng về Đấng Tạo Hóa.

 Người đàn bà bên giếng không ngờ mình gặp Đấng Mê-si, đã nói ra lời cầu xin. Nhưng qua sự đối thoại (cầu nguyện) Chúa Giê-xu đã phá vỡ màng che khiến bà có sự nhìn nhận khác về sự sống thật, về sự thờ phượng bằng Thần Linh và Lẽ Thật. Không bởi Chúa Giê-xu bày tỏ bà không thể có sự thờ phượng thật. không được sinh lại con người không thể thờ phượng thật. Hành động thờ phượng của bà thể hiện trong sự vui mừng đi vào thành nói cho mọi người về Đấng mình thờ phượng, là Đấng Mê-si. Mặc dù tâm trí bà chưa hiểu hết về Ngài. Nhưng bà đã hành động với những gì bà đang được tuôn tràn.

Chúng ta cũng hãy có một đời sống học theo: Ngài bảo gì hãy làm. Học sự lệ thuộc vào Chúa ngày càng hơn. Hàng ngày dâng trình tấm lòng với Chúa, thưa lên với Ngài những sự ngăn trở, xin Ngài giúp đỡ mang thập tự giá, đặt Ý Cha làm ưu tiên. Xin Ngài là Đấng toàn quyền tể trị. Đặt sự tin cậy vào Lời Ngài.