Ê-sai 44 – Đức Giê-hô-va, Đấng Cứu Chuộc ngươi (Kinh Thánh hiệu đính – BHĐ)
A.Lời hứa sẽ đổ đầy Thánh Linh.
1.(1-4) Đừng sợ, vì biết lời hứa về Đức Thánh Linh đã đổ ra.
a.¹“Bây giờ hỡi Gia-cốp, đầy tớ Ta, Hỡi Y-sơ-ra-ên mà Ta đã chọn, hãy nghe!: Mặc dù Ê-sai 43 kết thúc bằng lời cảnh báo về sự phán xét, nhưng điều đó không có nghĩa là Đức Chúa Trời sẽ rút lại lời hứa về hy vọng và sự phục hồi. Dân Y-sơ-ra-ên vẫn có thể biết được lòng nhân từ của Chúa nếu họ quay trở lại với Ngài.
b.²Đức Giê-hô-va là Đấng đã tạo nên con, Đã hình thành con từ trong lòng mẹ, và sẽ giúp đỡ con; Ngài phán: Hỡi Gia-cốp, đầy tớ Ta: Điều này nhắc nhở chúng ta rằng Đức Chúa Trời vẫn đang hoạt động và chịu trách nhiệm cho công cuộc sáng tạo. Ngài không chỉ tạo ra A-đam và Ê-va rồi bỏ mặc mọi sự. Theo một nghĩa nào đó, Đức Chúa Trời đã tạo nên mỗi người chúng ta, vì vậy mỗi người đều có bổn phận cá nhân với Ngài, là Đấng Tạo Hóa của chúng ta.
c.2bVà Giê-su-run mà Ta đã chọn, đừng sợ!: Tên Giê-su-run có nghĩa là “người ngay thẳng”. Ở đây, tên này được dùng để đối lập với tên Gia-cốp, cũng như đôi khi tên Y-sơ-ra-ên được dùng để đối lập với Gia-cốp.
i.“Tên Jeshurun chỉ xuất hiện thêm ba lần nữa trong Cựu Ước: Phục truyền luật lệ ký 32:15, 33:5, 26; và trong mọi trường hợp, nó được dùng để chỉ Israel… từ này nói lên một điều kỳ diệu của ân điển, vì Ngài gọi dân tộc đầy tội lỗi của Ngài là người yêu dấu của Ngài, là người ngay thẳng của Ngài.” (Bultema)
Phục truyền 32: ¹⁵ Giê-su-run[người chính trực] khi mập ra thì đã tung cú đá, — Anh em cũng to béo, mập tròn — Lìa bỏ Đức Chúa Trời, Đấng dựng nên mình Và khinh thường Vầng Đá cứu chuộc mình.
Phục truyền 33: ⁵ Ngài là vua của Giê-su-run Khi cấp lãnh đạo của dân chúng họp lại Cùng với các bộ tộc Y-sơ-ra-ên… ²⁶“Ồ Giê-su-run, không có ai như Đức Chúa Trời, Đấng đến cứu giúp cưỡi các tầng trời Uy nghiêm trên những đám mây.
d.³Vì Ta sẽ rót nước trên người khát khao, cho suối chảy nơi đất khô hạn. Ta sẽ đổ Thần Ta trên dòng dõi con và ban phước lành trên hậu tự con.: bản King James dịch suối chảy nơi đất khô hạn là trận lũ lụt trên mặt đất khô cằn
Đây là một lời hứa vinh quang dành cho một dân Israel hạ mình, đang trở về. Đức Chúa Trời sẽ không chỉ ban Thần của Ngài cho họ; Ngài sẽ đổ Thần của Ngài trên họ như thể nước đổ trên họ.
i.Đây là sự ban cho của Thánh Linh trong sự tự do, dòng chảy và sự phong phú dồi dào. Đây là sự ban cho của Thánh Linh rõ ràng. Đức Chúa Trời muốn tuôn đổ Thánh Linh Ngài trên dân Ngài! Nếu bạn kinh nghiệm một vài giọt, thì Đức Chúa Trời muốn tuôn đổ... Nếu bạn khô khan, Đức Chúa Trời muốn đổ... Nếu bạn biết sự tuôn đổ, Đức Chúa Trời muốn tiếp tục đổ!. Khi Đức Chúa Trời tuôn đổ Chúng ta phải học cách ngừng nói “khi nào” thì Ngài tuôn đổ.
ii.“Nếu không có Thánh Linh của Đức Chúa Trời, chúng ta chẳng làm được gì; chúng ta như thuyền không gió, xe không ngựa, như cành cây không nhựa sống, chúng ta héo úa; như than không lửa, chúng ta vô dụng; như lễ vật không ngọn lửa hy sinh, chúng ta không được chấp nhận. Tôi mong muốn cảm nhận và công bố sự thật này mỗi khi tôi rao giảng. Tôi không muốn trốn tránh hay che giấu nó, và tôi cũng không thể, vì tôi thường cảm nhận nó đến mức tâm linh tôi phải hạ mình xuống.” (Spurgeon)
iii.“Tôi tin rằng, ngay lúc này, dân sự của Đức Chúa Trời nên kêu cầu Ngài ngày đêm để được báp-têm mới trong Đức Thánh Linh. Có nhiều điều đáng ao ước cho Hội Thánh của Đấng Christ, nhưng có một điều tuyệt đối cần thiết; và đó chính là quyền năng của Đức Thánh Linh ở giữa dân sự Ngài.” (Spurgeon)
iv.Ai sẽ nhận được ân tứ này? Ta sẽ đổ nước trên kẻ khát. Khi chúng ta khao khát sự tuôn đổ của Thánh Linh, hãy cầu xin và đón nhận trong đức tin, chúng ta có thể mong đợi được đổ đầy. Đức Chúa Trời đang tìm kiếm mảnh đất khô cằn để đổ trận lũ lụt xuống.
e.3bVà ban phước lành trên hậu tự con: Chúa không chỉ muốn đổ Thánh Linh của Ngài; Ngài còn muốn đổ phước lành của Ngài cho chúng ta và con cháu chúng ta.
i.Như bài thánh ca xưa Cơn Mưa Phước Lành đã nói trong điệp khúc: Chính mưa phước ơn hồng, Chúng con đang mong chờ mưa ấy; Chúa biết rõ chúng con đang chờ trông. Nguyền Ngài dội trận mưa lớn đây.
f.⁴Chúng sẽ nẩy nở giữa đám cỏ, Như cây liễu bên dòng nước: Hiệu quả của Thánh Linh đổ ra là sự sống. Sự sống sẽ mọc lên và phát triển ở nơi nào Thánh Linh của Đức Chúa Trời được đổ ra.
2.(5) Lời hứa thuộc về Chúa.
a.⁵Người nầy sẽ nói rằng: ‘Tôi thuộc về Đức Giê-hô-va‘: Một hiệu quả khác của Thánh Linh được đổ xuống là Ngài xác nhận chúng ta thuộc về CHÚA. Khi Đức Thánh Linh được đổ xuống trên chúng ta, chúng ta biết mình thuộc về CHÚA, và chúng ta không ngần ngại nói ra điều đó. Đức Thánh Linh là ấn chứng nhận dạng trên người tin Chúa (Ê-phê-sô 1:13 BHĐ Trong Ngài, anh em là người đã nghe lời chân lý, là Tin Lành mà anh em được cứu rỗi. Cũng trong Ngài, anh em đã tin và được đóng ấn bằng Đức Thánh Linh như lời hứa).
b.5bNgười kia xưng mình bằng danh của Gia-cốp, Kẻ khác nữa viết trên tay mình rằng: ‘Tôi thuộc về Đức Giê-hô-va‘ Và xưng mình bằng danh Y-sơ-ra-ên: Khi Đức Thánh Linh được đổ xuống trên chúng ta, chúng ta muốn mang danh Chúa. Chúng ta muốn mọi người biết rằng chúng ta thuộc về Ngài, và Ngài thuộc về chúng ta.
i.Spurgeon luận về câu “Kẻ khác nữa viết trên tay mình rằng: ‘Tôi thuộc về Đức Giê-hô-va‘: “Bản văn có thể có cách dịch khác, vì nếu bạn để ý, từ ‘trên‘ trong bản văn được in nghiêng, để cho thấy nó được chèn vào bởi các dịch giả. Có thể viết như sau: ‘Người khác sẽ ký tên mình vào Chúa’ Điều này ám chỉ đến phong tục vẫn còn tồn tại, nhưng phổ biến hơn vào thời đó, là người hầu được đánh dấu hoặc xăm tên chủ nhân của mình trên tay…. Phao-lô ám chỉ điều này khi ông nói trong Ga-la-ti 6: 17 “Ước gì từ nay về sau, không ai gây phiền toái cho tôi nữa, vì tôi mang những dấu vết của Đức Chúa Jêsus trên thân thể tôi“
B.Chỉ có Chúa là Đức Chúa Trời.
1.(6-8) Chúa tuyên bố với các nhân chứng rằng chỉ một mình Ngài là Đức Chúa Trời.
a.⁶Đức Giê-hô-va là Vua và Đấng Cứu Chuộc của Y-sơ-ra-ên, Là Đức Giê-hô-va vạn quân, phán: “Ta là đầu tiên và cuối cùng; Ngoài Ta không có Đức Chúa Trời nào khác: Đức Giê-hô-va đã dùng danh xưng độc nhất này trong Ê-sai 41:4, trong cùng bối cảnh tuyên bố vinh quang của Ngài chống lại các thần giả yếu đuối. Một thần tượng không bao giờ có thể là Đầu Tiên, bởi vì nó cần có người tạo ra nó. Một thần tượng không bao giờ có thể là Cuối Cùng, bởi vì chúng sẽ bị hao mòn và vỡ tan. Nhưng Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên vừa là Đầu Tiên vừa là Cuối Cùng ; Ngài hoàn toàn độc nhất, và NGOÀI Ngài ra KHÔNG CÓ ĐỨC CHÚA TRỜI NÀO KHÁC.
i.“đầu tiên, nghĩa là Ngài không lấy sự tồn tại của mình từ bất kỳ ai khác, mà tự tồn tại; Cuối Cùng, Ngài vẫn là Đấng tối cao vào lúc Kết thúc.” (Motyer)
ii.Chúa Giê-su cũng mang cùng danh hiệu là Đấng Đầu Tiên và Đấng Cuối Cùng trong Khải Huyền 1:17 và 22:13. Nếu Chúa là Đấng Đầu Tiên và Đấng Cuối Cùng theo Ê-sai 44:6, và nếu Chúa Giê-su là Đấng Đầu Tiên và Đấng Cuối Cùng theo Khải Huyền 1:17 và 22:13, thì vì không thể có hai Đấng Đầu Tiên hoặc hai Đấng Cuối Cùng, nên Chúa Giê-su phải là CHÚA là Đức Chúa Trời.
BHĐ Khải huyền 1: ¹⁷Khi thấy Ngài, tôi ngã quỵ xuống chân Ngài như chết vậy. Nhưng Ngài đặt tay phải của Ngài trên tôi và bảo: “Đừng sợ, Ta là Đấng Đầu Tiên và là Đấng Cuối Cùng
BHĐ Khải huyền 22: ¹³Ta là An-pha và Ô-mê-ga, là Đầu Tiên và Cuối Cùng, là Khởi Nguyên và Tận Cùng
b.⁷Ai giống như Ta? Hãy để người ấy lên tiếng, Loan báo và trình bày cho Ta Điều gì xảy ra từ khi Ta lập dân tộc cổ xưa nầy. Hãy để chúng loan báo những điều đang xảy ra Và những điều sắp xảy đến cho chúng. Cụm từ “Ai giống như Ta?” bản engl. dịch là “ai có thể tuyên bố như Ta?” Bởi vì Đức Chúa Trời là Đấng Đầu Tiên và Đấng Cuối Cùng, Ngài sống ngoài phạm vi thời gian của chúng ta và có thể loan báo | công bố những điều trước khi chúng xảy ra. Ngài có thể công bố những điều đang xảy ra Và những điều sắp xảy đến. Điều này cho thấy Đức Chúa Trời thực sự là Đấng Ngài tự xưng, đang quan sát và dẫn dắt cuộc diễu hành của lịch sử nhân loại và vũ trụ khi nó đi theo con đường Ngài đã định.
c.⁸Chớ kinh hãi, cũng đừng bối rối. Chẳng phải Ta đã nói cho các ngươi biết từ xưa rồi sao?: Biết những sự thật này về Chúa không chỉ giúp chúng ta thắng các trò chơi đố vui thần học. Khi chúng ta thực sự biết Chúa là ai, cùng sự khôn ngoan và quyền năng vĩ đại của Ngài trên muôn vật, điều đó sẽ xóa tan mọi nỗi kinh hãi trong cuộc sống chúng ta.
d.8bCác ngươi làm chứng cho Ta. Ngoài Ta, có Đức Chúa Trời nào khác không? Như thể Chúa đã phán với dân Ngài rằng: “Các ngươi đều là chứng nhân của những chân lý này. Hãy tự mình nói cho Ta biết – ngoài Ta ra còn có Đức Chúa Trời nào khác không?”
i.Vì không có Đức Chúa Trời nào khác ngoài Đức Giê-hô-va, nên điều đó có nghĩa là Đức Chúa Cha là Đức Giê-hô-va, Đức Chúa Con là Đức Giê-hô-va, và Đức Chúa Trời Đức Thánh Linh là Đức Giê-hô-va. Yahweh – danh xưng được dịch là “CHÚA” viết hoa – là Đức Chúa Trời Ba Ngôi, Đức Chúa Trời Duy Nhất trong Ba Ngôi. Không có “cấp” hay “bậc” nào đối với thần tính thật. Có những thần giả, thần tượng tượng trưng, và Đức Chúa Trời thật – và Đức Chúa Trời thật duy nhất là Yahweh, Đức Giê-hô-va.
e.8cThật, chẳng có Vầng Đá nào khác; Ta biết chẳng có ai cả: Vì Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời duy nhất, nên Ngài là nền tảng vững chắc duy nhất để xây dựng cuộc sống chúng ta.
2.(9-20) Sự điên rồ của những người làm ra thần tượng.
Adam Clarke viết về đoạn văn này: “Các tác giả sách thánh thường rất uyên bác và hùng hồn về chủ đề thờ ngẫu tượng; họ đề cập đến nó một cách nghiêm túc và vạch trần sự phi lý của nó một cách mạnh mẽ nhất. Nhưng đoạn văn Ê-sai này… vượt xa bất kỳ tác phẩm nào từng được viết về chủ đề này, xét về sức mạnh lập luận, sức mạnh diễn đạt và sự tao nhã trong bố cục.”
a.câu 9-10 ⁹Tất cả các thợ tạc tượng đều là hư ảo, những điều họ yêu thích chẳng có ích gì. Các nhân chứng của họ không thấy cũng không biết, nên họ phải mang xấu hổ. ¹⁰ Ai là kẻ tạo một vị thần và đúc một tượng mà không có ích gì cả?: Ê-sai sẽ khéo léo chỉ ra sự ngu xuẩn của những người làm ra thần tượng. Chỉ cần nhìn vào cách tạo ra thần tượng, ta thấy thật ngớ ngẩn khi coi chúng là thần thánh, nên chính những người làm ra thần tượng cũng là các nhân chứng chống lại chính mình.
b.câu 11-17 ¹¹Nầy, mọi kẻ tham dự vào việc đó sẽ bị xấu hổ; những thợ ấy chẳng qua là loài người. Hãy để tất cả họ tụ họp lại và đứng lên! Họ đều kinh hãi và xấu hổ. ¹² Thợ rèn lấy một thỏi sắt nướng trên than lửa, rồi dùng búa để tạo hình; anh ta dùng cánh tay mạnh mẽ mà làm việc. Dù đói và kiệt sức, anh ta không uống nước và mệt lả. ¹³ Thợ mộc căng dây mực, dùng phấn vẽ kiểu, đẽo bằng cái chàng, dùng com-pa phác họa hình dạng con người, và làm nên tượng người đẹp đẽ, đặt trong nhà. ¹⁴ Anh ta đi đốn cây bá hương; hoặc chọn cây bách, cây sồi, và để nó lớn lên giữa các thứ cây trên rừng. Anh ta trồng cây thông, rồi mưa xuống làm cho nó lớn lên. ¹⁵ Người ta sẽ dùng gỗ của các cây ấy làm củi đốt; một phần dùng để sưởi, một phần dùng để nhóm lửa nướng bánh, rồi cũng lấy một phần để làm một vị thần mà thờ lạy, một tượng chạm để quỳ lạy trước mặt nó. ¹⁶ Người ta lấy một nửa đem chụm lửa, nướng thịt trên đó[a] để ăn cho no, hoặc sưởi cho ấm, và nói rằng: “A, ta sưởi ấm quá, lại được nhìn ngọn lửa!” ¹⁷ Phần gỗ còn lại, người ta làm một vị thần, tức là một tượng chạm cho mình, rồi cúi xuống trước mặt nó mà thờ lạy và cầu khẩn với nó rằng: “Xin giải cứu tôi, vì ngài là thần của tôi!”: Ê-sai nhìn những người làm thần tượng và nhận thấy rằng chính họ cũng chỉ là những con người yếu đuối, mỏng manh. Người thợ rèn đói lả, sức lực kiệt quệ. Người thợ thủ công miệt mài với gỗ, nhưng gỗ cũng chỉ là gỗ. Một nửa cây được dùng làm vật thờ phượng và tin cậy, còn nửa còn lại được dùng để đốt lửa sưởi ấm và nấu ăn.
c.câu 18-19 ¹⁸ Những người ấy không biết và không suy xét; vì mắt họ nhắm lại để không thấy, lòng họ đóng lại để không hiểu. ¹⁹ Không ai chịu suy nghĩ lại, chẳng ai dùng trí khôn mà nhận thức rằng: “Ta đã lấy một nửa chụm lửa, đã nướng bánh trên lửa than, đã nướng thịt và ăn; rồi phần còn lại, ta dùng làm một vật đáng ghê tởm sao? Ta lại đi cúi lạy một khúc gỗ sao?”: Làm sao những kẻ làm hình tượng lại không thấy được sự ngu xuẩn hiển nhiên của việc thờ hình tượng? Đức Chúa Trời đã làm mắt họ nhắm lại và khiến cho lòng họ đóng lại.
i.Điều này có bất công với Chúa không? Phải chăng Ngài đang lên án con người vì điều mà Ngài thực sự phải chịu trách nhiệm? Hoàn toàn không. Ban đầu, họ yêu bóng tối và chọn sự mù quáng, rồi Chúa ban cho họ điều họ muốn. Ê-sai đã chỉ ra điều này khi ông viết: “¹⁹Không ai chịu suy nghĩ lại |bản dịch KJV đọc là không ai nghĩ lại trong lòng, chẳng ai dùng trí khôn mà nhận thức rằng … 20lòng mê muội đã làm cho lầm đường”
ii.Cũng giống như cách Đức Chúa Trời làm cho lòng Pha-ra-ôn chai cứng (BHĐ Xuất Ê-díp-tô Ký 4:21Đức Giê-hô-va phán với Môi-se: “Khi trở về Ai Cập, con hãy thi thố các dấu lạ Ta đã giao vào tay con để thực hiện trước mặt Pha-ra-ôn. Nhưng Ta sẽ khiến vua Ai Cập cứng lòng, không cho dân chúng ra đi). Đôi khi Kinh Thánh nói rằng Pha-ra-ôn đã tự làm cho lòng mình chai cứng (Xuất Ê-díp-tô Ký 8:15Nhưng khi Pha-ra-ôn thấy mình được thoát nạn thì lại cứng lòng, không chịu nghe lời Môi-se và A-rôn, đúng như lời Đức Giê-hô-va đã phán.), đôi khi Kinh Thánh chỉ nói rằng lòng Pha-ra-ôn chai cứng, mà không nói rõ ai đã làm điều đó (Xuất Ê-díp-tô Ký 7:13Lòng Pha-ra-ôn vẫn cứng cỏi, không chịu nghe Môi-se và A-rôn, đúng như lời Đức Giê-hô-va đã phán.). Ai thực sự đã làm điều đó? Khi chúng ta xem xét những trường hợp Đức Chúa Trời làm cho lòng Pha-ra-ôn chai cứng, chúng ta đừng bao giờ nghĩ rằng Đức Chúa Trời đã làm điều đó trái với ý muốn của Pha-ra-ôn. Không bao giờ có trường hợp Pha-ra-ôn nói rằng: “Ồ, ta muốn làm điều tốt lành và đúng đắn, và ta muốn ban phước cho dân Y-sơ-ra-ên này” và Đức Chúa Trời đáp rằng: “Không, vì ta sẽ làm cho lòng ngươi chai cứng đối với họ!” Khi Đức Chúa Trời làm cho lòng Pha-ra-ôn chai cứng, Ngài đang cho phép lòng Pha-ra-ôn làm những gì Pha-ra-ôn muốn làm – Đức Chúa Trời đang phó Pha-ra-ôn cho tội lỗi của ông ta (Rô-ma 1:18-32 chúng ta đọc 3 lần Phao-lô nhấn mạnh ý này: câu ²⁴Vì thế, Đức Chúa Trời đã phó mặc họ cho những tham dục của lòng mình, rơi vào sự nhơ nhuốc để làm nhục thân thể của nhau,… ²⁶aChính vì lý do đó mà Đức Chúa Trời đã phó mặc họ cho tình dục đáng xấu hổ…27bnên Đức Chúa Trời đã phó mặc họ cho một tâm trí bại hoại để làm những điều bất xứng).
iii.“Kẻ thờ ngẫu tượng đã chọn một sự lừa dối và trở nên lừa dối.” (Motyer)
d.câu 20 Người ấy nuôi mình bằng tro bụi, lòng mê muội đã làm cho lầm đường, chẳng thể cứu linh hồn mình. Người không bao giờ tự hỏi: “Chẳng phải trong tay phải ta là đồ giả dối sao?”: Tượng gỗ trong xưởng mộc chỉ cách đống tro tàn một ngọn lửa ấm áp thôi. Thờ phượng và phụng sự một thần tượng – bất kỳ thần giả nào – cũng khôn ngoan và thỏa mãn như nuôi mình bằng tro bụi. Chúng ta chỉ có thể thỏa mãn tâm hồn mình trong Chúa mà thôi.
e.câu 20b Người ấy… chẳng thể cứu linh hồn mình. Người không bao giờ tự hỏi: “Chẳng phải trong tay phải ta là đồ giả dối sao?”: Kẻ bị phó thác cho một thần giả bị mê hoặc bởi lời nói dối đến nỗi bị trói buộc. Hắn cầm thần tượng trong tay phải – bàn tay của quyền lực và uy quyền – nhưng không thể nhận ra đó là một sự lừa dối.
i.“Kẻ thờ ngẫu tượng cầm bức tượng nhỏ trong tay, giữ chặt nó, nhưng thực ra nó đang giữ chặt hắn. Hắn đang bị trói buộc bởi một sự lừa dối.” (Motyer)
ii.“Và những đoạn văn như thế này được thêm vào trong những trường hợp như vậy để giải thích sự điên rồ khủng khiếp của những tội nhân trong đó; bởi vì, khi họ cố tình nhắm mắt và làm chai cứng lòng mình, thì Chúa cũng sẽ làm họ mù quáng và chai cứng, và để họ tin vào những lời dối trá, và sau đó không có gì ngạc nhiên nếu họ rơi vào tình trạng ngu ngốc như vậy.” (Poole)
3.(21-23) Tưởng nhớ và ca ngợi sự vĩ đại và vinh quang của Thiên Chúa chân thật.
a.câu 21-22 ²¹ Hỡi Gia-cốp, hãy nhớ các điều nầy! Hỡi Y-sơ-ra-ên, vì con là đầy tớ Ta. Ta đã tạo nên con, con là đầy tớ Ta; Hỡi Y-sơ-ra-ên, Ta sẽ không quên con! ²² Ta đã xóa sự vi phạm của con như mây dày đặc, Và tội lỗi con như đám mây. Hãy trở lại cùng Ta, vì Ta đã chuộc con: Khi dân Y-sơ-ra-ên nhớ lại sự dại dột của việc làm ra và thờ lạy các thần tượng, điều đó nên khơi dậy lòng tin cậy và tín thác lớn hơn nơi Đức Chúa Trời. Khi chúng ta nghĩ về những lựa chọn thay thế cho việc theo Chúa, điều đó nên khiến chúng ta theo Ngài mật thiết hơn.
i.Như Phi-e-rơ đã thưa với Chúa Giê-su trong Giăng 6:68: “Thưa Chúa, chúng con sẽ theo ai? Chúa có lời của sự sống đời đời.”
b.²¹Hỡi Gia-cốp, hãy nhớ các điều nầy!: Nếu sự dại dột của lựa chọn kia vẫn chưa đủ, thì Đức Chúa Trời còn ban cho dân Ngài nhiều lý do hơn nữa để tin cậy và yêu mến Ngài: theo bản tiếng anh: Ta đã tạo nên ngươi, ngươi là tôi tớ Ta… ngươi sẽ không bị Ta quên lãng… Ta đã xóa sạch những sự vi phạm của ngươi như một đám mây dày, … Ta đã cứu chuộc ngươi. Bất kỳ lý do nào trong số này cũng đủ, nhưng khi kết hợp lại, chúng sẽ trở nên quá sức chịu đựng.
c.²³Hỡi các tầng trời, hãy ca hát vui mừng, Vì Đức Giê-hô-va đã hành động!: Đây là phản ứng hợp lý duy nhất khi nhìn thấy CHÚA LÀ AI. Và nếu dân Chúa không làm điều đó, thì chính tạo vật sẽ làm (23bHỡi các nơi thấp dưới đất, hãy reo hò! Hỡi các núi, hỡi rừng cùng mọi cây cối trên rừng, Hãy trỗi tiếng hát ca!).
d.23bVì Đức Giê-hô-va đã cứu chuộc Gia-cốp, Và sẽ bày tỏ vinh quang Ngài trong Y-sơ-ra-ên: Tạo vật vui mừng khi Đức Chúa Trời cứu rỗi và tôn vinh Ngài trong dân Ngài. Phao-lô khai triển chủ đề này trong Rô-ma 8:19-22 ¹⁹Vì muôn vật nhiệt thành, thiết tha trông mong sự hiện ra của con cái Đức Chúa Trời. ²⁰ Muôn vật đã bị lệ thuộc sự hư không, chẳng phải tự ý, nhưng bởi Đấng muốn chúng lệ thuộc, với hi vọng rằng ²¹ chính muôn vật rồi đây cũng sẽ được giải phóng khỏi thân phận nô lệ cho sự hư nát, để chung hưởng sự tự do trong vinh quang của con cái Đức Chúa Trời.
4.(24-28) Chúa chứng minh Ngài là Đức Chúa Trời thật bằng cách tiên tri về một Đấng giải cứu tương lai của Israel.
a.câu 24-27 ²⁴ Đức Giê-hô-va là Đấng Cứu Chuộc con, Đấng đã tạo nên con từ trong lòng mẹ, phán thế nầy: “Ta là Đức Giê-hô-va đã làm nên mọi vật, Một mình Ta đã giương các tầng trời Và trải đất ra — Nào có ai ở với Ta? — ²⁵ Ta là Đấng làm hỏng các điềm dối của kẻ tiên tri giả, Khiến thầy bói trở nên ngu dại, Làm cho người khôn ngoan phải thất bại, Biến tri thức của họ ra dại khờ. ²⁶ Chúa chứng thực lời của đầy tớ Ngài, Thực hiện lời của các sứ giả Ngài nói về thành Giê-ru-sa-lem rằng: ‘Nó sẽ có người ở’ và về các thành của Giu-đa rằng: ‘Nó sẽ được xây dựng lại, Ta sẽ dựng lại các nơi đổ nát của nó.’: Đức Giê-hô-va đưa ra những lời tuyên bố đáng chú ý trong toàn bộ đoạn văn này, và trong những câu này. Ngài tuyên bố là Đấng Cứu Chuộc của họ, là Đấng Tạo Hóa của mỗi người (là Đấng đã tạo nên ngươi từ trong bụng mẹ), là Đấng Tạo Hóa của muôn vật (là Đấng làm nên mọi vật), là Đấng khôn ngoan và vĩ đại hơn bất kỳ ai (làm hỏng các điềm dối của kẻ tiên tri giả, Khiến thầy bói trở nên ngu dại), là Đấng nâng đỡ dân sự của Ngài (là Đấng chứng thực lời của đầy tớ Ngài), là Đấng làm cho các thành phố đã chết sống lại (là Đấng phán với Giê-ru-sa-lem, “Ngươi sẽ có người ở”), và là Đấng có thẩm quyền trên toàn thể tạo vật (là Đấng phán với vực sâu, “Hãy khô cạn!”). Làm sao Đức Chúa Trời có thể ủng hộ những lời tuyên bố vĩ đại như vậy?
e.²⁷Chúa phán với vực nước sâu rằng: ‘Hãy khô đi, Ta sẽ làm cạn các sông của ngươi.’ Công việc cụ thể giao phó cho Si-ru được mô tả chi tiết, bao gồm việc làm cạn các sông và đặt nền móng lại cho đền thờ (28b‘Nó sẽ được đặt nền móng lại’).
i.Trapp nói về Ai phán với vực sâu: “Hãy khô cạn đi!” “Điều đó sẽ khiến Si-ru quyết tâm làm cạn sông Euphrates và chiếm lấy Babylon.”
ii.“Nền móng: điều thú vị là, như Ê-xơ-ra ghi lại (Ê-xơ-ra 3:10-13; Ê-xơ-ra 5:16), vào thời Si-ru, việc xây dựng lại đền thờ không tiến triển gì ngoài việc đặt nền móng.” (Motyer)
iii.Với những lời tuyên bố cụ thể đến kinh ngạc như vậy, không có gì lạ khi Đức Chúa Trời chứng minh Ngài là ai qua những lời tiên tri đã được báo trước và ứng nghiệm. 2 Phi-e-rơ 1:19-21 ¹⁹ Nhân đó, chúng tôi càng tin lời các đấng tiên tri chắc chắn hơn, anh em nên chú ý lời đó, như cái đèn soi sáng trong nơi tối tăm, cho đến chừng nào ban ngày lộ ra, và sao mai mọc trong lòng anh em. ²⁰ Trước hết, phải biết rõ rằng chẳng có lời tiên tri nào trong Kinh thánh lấy ý riêng giải nghĩa được. ²¹ Vì chẳng hề có lời tiên tri nào là bởi ý một người nào mà ra, nhưng ấy là bởi Đức Thánh Linh cảm động mà người ta đã nói bởi Đức Chúa Trời.
b.²⁸Ngài là Đấng đã phán rằng: ‘Si-ru là người chăn chiên của Ta, Người sẽ thực hiện mọi điều Ta muốn;’ Là người nói về Giê-ru-sa-lem rằng: ‘Nó sẽ được xây lại,’ Và về đền thờ rằng: ‘Nó sẽ được đặt nền móng lại.’”: Đức Chúa Trời chứng minh Ngài là Đấng Ngài công bố bằng cách thông báo tên của một người giải cứu cho dân Israel bị lưu đày ở Babylon – và Ê-sai đã viết điều này hơn 200 năm trước khi Si-ru ứng nghiệm lời tiên tri này.
i.Nhà tiên tri đã ám chỉ đến vị vua sẽ giải phóng dân Israel khỏi cảnh lưu đày trong Ê-sai 41: ²Ai đã khiến một người nổi lên từ phương đông, lấy sự công chính gọi người đến bên chân mình? Ngài phó các nước trước mặt người, khiến người chinh phục các vua; Ngài phó họ cho lưỡi gươm của người như bụi đất, và phó họ cho cây cung của người như rơm rác bị gió đùa đi. Nhưng trong chương 44 câu 28 này, thật đáng kinh ngạc, Ê-sai lại nhắc đến tên của vị vua ấy. “ Si-ru, người mà Đức Chúa Trời đã chỉ định bằng tên riêng của ông hai trăm năm trước khi ông sinh ra, để đây có thể là một bằng chứng không thể chối cãi về sự chắc chắn và chính xác trong sự tiên kiến của Đức Chúa Trời, và là một lập luận thuyết phục, và do đó rất phù hợp để kết thúc cuộc tranh luận giữa Đức Chúa Trời và các thần tượng.” (Poole)
ii.“Đoạn văn tuyệt vời này, với hai lần nhắc đến Si-ru, đã thu hút nhiều cuộc thảo luận của giới học giả. Đối với nhiều học giả hiện đại, nó đại diện cho lập luận mạnh mẽ nhất cho ‘Phục truyền-Ê-sai’, bởi vì họ không thể hình dung ra một lời tiên tri siêu nhiên nào có thể tiên đoán chi tiết đến vậy.” (Grogan)
iii.Một số người tin rằng Ê-sai đã viết phần lớn đoạn này, nhưng sau khi các sự kiện được ứng nghiệm, có người đã viết tên Si-ru vào. Điều này không đúng, bởi vì toàn bộ đoạn này được viết cẩn thận để tiết lộ một cách kịch tính tên của Si-ru. Chỉ riêng cái tên thì không thể viết sau được.
iv.“Tất nhiên, chúng ta có thể chọn không tin những gì sách ấy nói, nhưng chúng ta không được điều chỉnh lời chứng của sách ấy cho phù hợp với các quy ước, thị hiếu hay định kiến hiện đại. Bằng chứng của Cựu Ước (cũng như Tân Ước) cho thấy việc biết trước tên riêng được ban cho khi, vì bất kỳ lý do gì, khi xảy ra tình huống đòi hỏi điều đó (so sánh 1 Các Vua 13: ² Vâng theo lệnh Đức Giê-hô-va, người ấy quở trách bàn thờ rằng: “Hỡi bàn thờ, bàn thờ! Đức Giê-hô-va phán: ‘Kìa! Một con trai sẽ được sinh ra cho nhà Đa-vít, tên nó là Giô-si-a. Nó sẽ dâng trên mầy những thầy tế lễ của các nơi cao, là những người xông hương trên mầy, và người ta sẽ thiêu trên mầy hài cốt người chết.’” với 2 Các Vua 23:15-17 ¹⁵ Ngoài ra, vua cũng phá hủy bàn thờ tại Bê-tên và nơi cao mà Giê-rô-bô-am, con trai Nê-bát, đã lập, tức là người đã gây cho Y-sơ-ra-ên phạm tội. Vua đập vỡ bàn thờ, thiêu hủy nơi cao và nghiền nó ra thành tro bụi; vua cũng thiêu hủy tượng A-sê-ra. ¹⁶ Giô-si-a quay lại nhìn thấy những mồ mả ở trên núi. Vua sai người lấy hài cốt trong những mồ mả ấy, rồi thiêu trên bàn thờ, làm cho bàn thờ bị ô uế, đúng như lời Đức Giê-hô-va mà người của Đức Chúa Trời đã loan báo trước, lúc Giê-rô-bô-am đứng bên bàn thờ trong kỳ lễ. Vua Giô-si-a cũng quay lại ngước nhìn ngôi mộ của người Đức Chúa Trời, là người đã nói trước những điều nầy. ¹⁷ Vua hỏi: “Bia mà ta thấy đó là mộ của ai?” Những người trong thành ấy tâu: “Đó là mộ của người Đức Chúa Trời từ Giu-đa đến, nói tiên tri về những việc mà vua Giê-rô-bô-am đã làm cho bàn thờ tại Bê-tên.”; Công Vụ 9: ¹² và trong khải tượng đã thấy một người tên là A-na-nia bước vào đặt tay trên mình để được sáng mắt lại.”). Chiều kích đặc biệt của lời tiên tri này được thể hiện rõ trong sách Ê-sai, là người hơn bất kỳ nhà tiên tri nào khác, lấy lời tiên tri và sự ứng nghiệm làm nền tảng cho bằng chứng của mình rằng Chúa là Đức Chúa Trời duy nhất.” (Motyer)
v.“Nếu sự thật về lời tiên tri mang tính dự đoán được chấp nhận, chúng ta không thể nào đặt ra giới hạn cho việc thực hành nó, và vì Cựu Ước không cho chúng ta khám phá những bí mật của cơ chế hay ‘tâm lý’ của sự soi dẫn, chúng ta không có manh mối để quyết định điều gì là khả thi và điều gì là bất khả thi. Trong bối cảnh Kinh Thánh tổng thể, sự mặc khải về tên gọi hoàn toàn phù hợp. (xem, ví dụ, Sáng Thế Ký 16:11 Thiên sứ lại nói: “Nầy, ngươi đang mang thai và sẽ sinh một trai, Hãy đặt tên nó là Ích-ma-ên,[nghĩa là Đức Chúa Trời lắng nghe] Vì Đức Giê-hô-va đã lắng nghe tiếng kêu than của ngươi.; Ma-thi-ơ 1:21Nàng sẽ sinh một con trai; ngươi hãy đặt tên là Jêsus, vì chính con trai ấy sẽ cứu dân mình ra khỏi tội; Lu-ca 1:13Nhưng thiên sứ bảo ông: “Nầy, Xa-cha-ri, đừng sợ! Vì lời cầu nguyện của ngươi đã được nhậm. Ê-li-sa-bét, vợ ngươi, sẽ sinh một con trai; ngươi hãy đặt tên là Giăng).” (Motyer)
vi.“Josephus trong tác phẩm Antiquities của mình kể lại rằng khi Si-ru tình cờ thấy tên mình được nhắc đến ở nơi này trong sách Ê-sai 220 năm trước khi ông sống, ông đã bị thôi thúc bởi một mong muốn thiêng liêng là thực hiện những gì đã được viết về ông.” (Bultema)
c.Si-ru là người chăn chiên của Ta: Si-ru là người chăn chiên theo nghĩa là Đức Chúa Trời đã dùng ông để làm điều tốt và có ích cho Israel.
i.“Những con chiên lạc sẽ được người ngoại quốc này tập hợp lại và đưa về đàn chiên thật của chúng ở Judah… lời sấm truyền này lần đầu tiên đề cập rõ ràng trong Sách Ê-sai về kế hoạch xây dựng lại thành phố của Chúa.” (Grogan)
ii.“Các vua được gọi là ‘người chăn chiên’ vì họ là những người bảo vệ và chăm sóc dân mình (Ê-sai 56: 11Chúng là loài chó mê ăn, không biết no. Ấy là những kẻ chăn chiên thiếu hiểu biết; tất cả chúng đều tẽ tách theo đường riêng, ai nấy lo tìm lợi lộc cho chính mình.; 2 Sa-mu-ên 24: 17Thấy thiên sứ đánh phạt dân chúng, Đa-vít thưa với Đức Giê-hô-va: “Chính con đã phạm tội, chính con đã hành động bướng bỉnh. Còn các con chiên nầy có làm gì đâu? Nguyện tay Chúa giáng trên con và nhà cha của con!”; 1 Các Vua 22:17Bấy giờ, Mi-chê nói: “Tôi thấy toàn dân Y-sơ-ra-ên bị tản lạc trên các núi, như bầy chiên không có người chăn; và Đức Giê-hô-va phán: ‘Những người ấy không có chủ, ai nấy hãy trở về nhà mình bình an.’”; Giê-rê-mi 2:8Các thầy tế lễ không buồn hỏi: ‘Đức Giê-hô-va ở đâu?’ Những người giảng dạy luật pháp không còn biết đến Ta nữa. Những kẻ chăn nổi lên chống lại Ta; Các nhà tiên tri lại nhân danh Ba-anh mà nói tiên tri, Chạy theo các thần tượng vô ích.”). Danh xưng này ám chỉ rằng vị vua chiến thắng sắp đến là người chăm sóc được Chúa chỉ định – thậm chí, giống như một người chăn chiên, dẫn dắt họ vào đồng cỏ của mình.” (Motyer)
d.Người sẽ thực hiện mọi điều Ta muốn: Si-ru là một công cụ đặc biệt trong tay Đức Chúa Trời, để thực hiện công việc của Ngài. Người sẽ thực hiện công việc của Chúa và mở đường cho công cuộc tái thiết Giê-ru-sa-lem và đền thờ sau khi quân Ba-by-lôn phá hủy chúng.
i.Lời tuyên bố của vua Si-ru về việc thực hiện lời tiên tri này được tìm thấy trong Ê-xơ-ra 1:2“Si-ru, vua Ba Tư, nói: ‘Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của các tầng trời đã ban tất cả các vương quốc trên đất cho trẫm và chính Ngài bảo trẫm xây cất cho Ngài một đền thờ tại Giê-ru-sa-lem, trong xứ Giu-đa và 2 Sử ký 36:23“Si-ru, vua Ba Tư tuyên bố như sau: ‘Giê-hô-va Đức Chúa Trời trên trời đã ban cho ta tất cả các vương quốc trần gian; chính Ngài bảo ta xây cất cho Ngài một đền thờ tại Giê-ru-sa-lem, thuộc xứ Giu-đa. Vậy, ai trong các ngươi là dân của Ngài hãy trở lên Giê-ru-sa-lem. Nguyện Giê-hô-va Đức Chúa Trời ở cùng người ấy!
xem thêm:
Mười Bài Học Hàng Đầu Từ Ê-sai 44