Bài giảng: Phúc âm tin lành
(Kinh Thánh Tiếng Việt Bản Truyền Thống Hiệu Đính 2010)
Anh chị em yêu mến trong Chúa,
Dù là tín đồ hay người không tin, khi chúng ta nhìn vào sự phát triển của thế giới, tất cả chúng ta đều đi đến kết luận rằng có điều gì đó không ổn với thế giới này. Về mặt lý thuyết thì có đủ thức ăn cho mọi người. Sản xuất lương thực hiện nay có thể nuôi sống 13 tỷ người, nhưng hơn 650 triệu người đang bị đe dọa trực tiếp bởi đói, mặc dù chỉ có hơn 8 tỷ người trên thế giới. Người ta nói về giá trị của sự sống, nói là chúng ta không nên ăn thịt động vật vì tôn trọng sự sống, trong khi trên toàn thế giới có hơn 70 triệu trẻ em bị giết mỗi năm trong bụng mẹ mà do bị phá thai. V.v.
Đức Chúa Trời của chúng ta, là Đấng Tạo Hóa Trời Đất, Cha toàn năng và thương xót của Đức Chúa Jêsus, đã đúng khi Ngài phán.
Giê-rê-mi 30: 2Đức Giê-hô-va phán như vầy: Vết thương ngươi không chữa được, dấu vít ngươi nặng lắm.
Xã hội loài người càng rời xa trật tự của Đức Chúa Trời, nó càng tự hào về các thuộc tính mình như hiện đại, thế giới đại đồng hoặc là nhân đạo.
Vài tuần nữa thôi, thế giới phương Tây sẽ tổ chức một lễ hội ăn mừng để tôn vinh sự chết, cụ thể là Halloween. Thưa anh chị em, cách đây vài năm, chính tôi là một trong những người cử hành hội này một cách không suy nghĩ. “Vui thôi mà.” “Chúng ta đừng cứng nhắc và đừng quá nghiêm trọng hóa vấn đề” Nhưng họ thực sự đang ăn mừng điều gì? Họ ăn mừng lễ hội sự chết. Không phải nhiều người đang làm mọi thứ có thể để có thể sống lâu hơn sao? Chẳng phải Đức Chúa Jêsus đã đến để lấy đi quyền lực của sự chết sao? Đức Chúa Jesus không phải là sự sống sao?
Vậy tại sao chúng ta ăn mừng sự chết?
Chúng ta có hiểu “Vết thương không chữa được, dấu vít nặng lắm” của chúng ta không?
Dù dài hay ngắn, mỗi chúng ta đều phải đối mặt với tình trạng thực sự của mình. Và một quy tắc dựa trên kinh nghiệm được áp dụng là: Chúng ta càng gần với Đức Chúa Trời, chúng ta càng được phép nhận ra nhiều ô uế trong chính mình. Bởi vì, chúng ta không trở thành người tốt hơn sau khi chúng ta tin vào Đức Chúa Jêsus.
Ánh sáng của Đức Chúa Trời tiết lộ những ẩn giấu ô uế trong chúng ta. Những người trong chúng ta đã trải nghiệm ân điển này của Đức Chúa Trời sẽ hiểu câu này:
Luca 5: 8 Si-môn Phi-e-rơ thấy vậy, liền sấp mình xuống ngang đầu gối Đức Chúa Jêsus, mà thưa rằng: Lạy Chúa, xin ra khỏi tôi, vì tôi là người có tội.
Chúng ta cũng thường đi vào nơi ánh sáng để nhìn thấy mọi thứ, phải không? Chẳng phải Chúa Giêsu chúng ta là ánh sáng của thế gian chiếu vào sâu thẳm của bóng tối chúng ta sao?
Các anh chị em yêu mến trong Chúa, nếu Chúa muốn, thì hôm nay chúng ta có thể nghe Phúc Âm tin lành tuyệt vời của Đức Chúa Trời.
Chúng ta hãy đọc Êsai 59:1-15
[1]Nầy, tay Đức Giê-hô-va chẳng trở nên ngắn mà không cứu được; tai Ngài cũng chẳng nặng nề mà không nghe được đâu. 2 Nhưng ấy là sự gian ác các ngươi làm xa cách mình với Đức Chúa Trời; và tội lỗi các ngươi đã che khuất mặt Ngài khỏi các ngươi, đến nỗi Ngài không nghe các ngươi nữa. 3 Vì tay các ngươi đã ô uế bởi máu, ngón tay các ngươi đã ô uế bởi tội ác; môi các ngươi nói dối, lưỡi các ngươi lằm bằm sự xấu xa. 4 Trong các ngươi chẳng có ai lấy lẽ công bình mà kêu rêu; chẳng có ai lấy điều chân thật mà đối nại. Hết thảy đều cậy sự hư không, nói lời dối trá, cưu mang điều ác và đẻ ra tội trọng. 5 Họ ấp trứng hổ mang và dệt màng nhện; ai ăn những trứng đó sẽ chết, và nếu một cái trứng giập ra, sẽ nở thành rắn lục. 6 Những màng họ không dùng làm áo được, không thể mặc được hàng họ đã dệt ra; công việc họ là công việc đáng tội, tay họ làm những việc hung tàn. 7 Chân họ chạy đến điều ác, nôn nả làm đổ máu vô tội; tư tưởng họ là tư tưởng gian tà, sự phá hại diệt vong là ở trên đường lối họ. 8 Họ không biết đường bình an, trong đường họ đi không có sự công nghĩa. Họ tự làm những lối quanh quẹo: ai đi trong đó thì chẳng biết sự bình an! 9 Vậy nên sự công bình đã cách xa chúng ta, sự nhân nghĩa cũng không theo kịp chúng ta. Chúng ta trông mong sự sáng, mà sự tối tăm đây nầy, trông mong sự sáng láng, mà đi trong u ám. 10 Chúng ta đi dọc theo tường như người mù; rờ rẫm như người không có mắt; đúng trưa mà vấp chân như chạng vạng; giữa những kẻ mạnh mẽ mà mình như người chết. 11 Chúng ta cứ rên siết như con gấu, và rầm rì như chim bồ câu; trông sự công bình, mà nó không đến, đợi sự cứu rỗi, mà nó cách xa! 12 Phải, sự phạm phép chúng tôi đã thêm nhiều trước mặt Ngài, tội lỗi chúng tôi làm chứng nghịch cùng chúng tôi. Vì sự phạm phép chúng tôi ở cùng chúng tôi, và chúng tôi biết sự gian ác mình. 13 Chúng tôi đã bạn nghịch, chối Đức Giê-hô-va, và trở lòng chẳng theo Đức Chúa Trời mình. Chúng tôi nói sự bạo ngược và phản loạn, cưu mang những lời giả dối trong lòng và nói ra! 14 Cho nên sự công bình trở lui lại, sự nhân nghĩa đứng xa; vì lẽ thật vấp ngã giữa đường phố, và sự ngay thẳng chẳng được vào. 15 Lẽ thật đã không còn, ai lánh điều dữ thì phải cướp bắt.
Đó là tôi. Đó là chúng ta.
Chúng ta được sinh ra trong tội lỗi, sống trong tội lỗi, và có tội lỗi xuyên suốt trong chúng ta. Đức Chúa Trời làm chứng rõ ràng rằng chúng ta không thể cải thiện bản thân để thoát khỏi tội lỗi.
Dù là việc làm, cưu mang điều ác và đẻ ra tội trọng, và ấp trứng hổ mang và dệt màng nhện
Hoặc suy nghĩ: tư tưởng họ là tư tưởng gian tà Hoặc những đường đi: Họ không biết đường bình an
Có ai trong chúng ta không thấy mình trong tình huống này không? Ai không thấy thì nên cầu xin Đức Chúa Jêsus cho nhận ra tội lỗi. Bởi vì nếu chúng ta nghĩ rằng chúng ta trong sạch, chúng ta vẫn chưa hiểu điều này:
Mathiơ 9:12Đức Chúa Jêsus nghe điều đó, bèn phán rằng: Chẳng phải là người khỏe mạnh cần thầy thuốc đâu, song là người có bịnh.