Lê-vi Ký 26 – PHƯỚC LÀNH VÀ SỰ RỦA SẢ

A.Phước lành cho dân Israel biết vâng lời.

1.(1-2) Không được thờ hình tượng.

a.¹Các ngươi chớ làm những hình tượng; hoặc hình chạm, hoặc hình đúc; chớ dựng trong xứ mình một hòn đá nào có dạng hình, đặng sấp mình trước mặt hình đó, vì ta là Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của các ngươi.

Đọc theo Bản Hiệu Đính (BHĐ) ¹Các con không được làm những HÌNH TƯỢNG hoặc dựng TƯỢNG CHẠM hay TRỤ ĐÁ: Lê-vi Ký 26 là một chương đáng chú ý hứa hẹn những phước lành cho một dân Y-sơ-ra-ên vâng lời và những lời nguyền rủa cho một dân Y-sơ-ra-ên không vâng lời. Trước khi những phước lành và lời nguyền rủa được công bố, Đức Chúa Trời đã nhắc nhở dân Y-sơ-ra-ên về luật nền tảng: rằng Đức Giê-hô-va, CHÚA, Đức Chúa Trời giao ước của dân Y-sơ-ra-ên – rằng chỉ một mình Ngài phải được thờ phượng.

b.1bcũng không được dựng lên trong xứ MỘT HÒN ĐÁ CÓ HÌNH DẠNG rồi sấp mình thờ lạy, vì Ta là Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của các con: trụ đá thiêng liên quan đến việc thờ cúng vô đạo đức các vị thần sinh sản.

i.HÌNH TƯỢNG … TƯỢNG CHẠM … TRỤ ĐÁ thiêng liêng MỘT HÒN ĐÁ CÓ HÌNH DẠNG: “Mô tả bốn phần về việc tạo ra thần tượng này là sự tập trung toàn diện nhất các tài liệu tham khảo về việc tạo ra hình tượng trong Kinh thánh, do đó mọi hình thức thờ thần tượng đều có ở đây và bị Kinh Thánh loại trừ.” (Rooker)

ii.Peter-Contesse giải thích từng thuật ngữ:

  • HÌNH TƯỢNG (Thần tượng): “Nguyên gốc của từ được dịch như vậy thực sự có nghĩa là ‘vô giá trị; không đủ; không thỏa đáng.’”
  • TƯỢNG CHẠM (BDM2002 hình tượng chạm trổ): “Điều này ám chỉ một thứ gì đó được tạo thành hình dạng của một vật thể, động vật hoặc một người. Nó có thể được làm bằng đá, đất sét, gỗ hoặc kim loại. Theo bối cảnh ở đây, mục đích của việc tạo ra một hình ảnh giống như vậy là để cung cấp một vật thể có thể được tôn thờ.”
  • Một TRỤ ĐÁ (BD2020 trụ đá thiêng thiêng): “Có lẽ đây là một tảng đá dài được dựng lên để tự đứng vững và dùng làm vật thờ cúng.”
  • MỘT HÒN ĐÁ CÓ HÌNH DẠNG (BD2020 hình tượng đục đẽo bằng đá): “So sánh Dân số ký 33:52. Không chắc chắn chính xác điều này ám chỉ điều gì. Nghĩa gốc của từ này liên quan đến động từ ‘nhìn’.”

Dân số ký 33: 51b-52 BHĐ ‘Khi các con vượt qua sông Giô-đanh để vào xứ Ca-na-an ⁵² thì phải đuổi tất cả dân bản địa khỏi các con, phá hủy hết TƯỢNG CHẠM và tượng đúc cùng triệt hạ tất cả các nơi cao của chúng.

c.²hãy giữ lễ sa-bát ta, và tôn kính nơi thánh ta. Ta là Đức Giê-hô-va | BHĐ ² Hãy giữ ngày sa-bát của Ta và tôn kính Nơi Thánh của Ta. Ta là Đức Giê-hô-va: Nói một cách thực tế, một phần quan trọng trong cách dân Y-sơ-ra-ên tôn vinh Đức Chúa Trời là tuân giữ lễ sa-bát tôn kính nơi thánh của Đức Chúa Trời.

2.(3-8) Phước lành cho dân Israel vâng lời: mùa màng bội thu, hòa bình, chiến thắng trong chiến trận.

a.3 Nếu các ngươi tuân theo luật pháp ta, gìn giữ các điều răn ta và làm theo, 4 thì ta sẽ giáng mưa thuận thì, đất sẽ sanh hoa lợi, và cây ngoài đồng sẽ kết bông trái. 5 Mùa đập lúa sẽ lần đến mùa hái nho, mùa hái nho sẽ lần đến mùa gieo mạ; các ngươi sẽ ăn no, ở bình yên trong xứ mình. 6 Ta sẽ giáng sự bình tịnh trong nước, các ngươi ngủ không sợ ai dọa; ta sẽ diệt những loài thú dữ khỏi xứ, gươm giáo chẳng đưa qua xứ các ngươi. 7 Các ngươi đuổi theo quân nghịch, họ sẽ bị gươm sa ngã trước mặt các ngươi: Đức Chúa Trời đã quyết định bày tỏ chính Ngài với thế gian qua Israel, hoặc bằng cách khiến họ được ban phước, thế gian sẽ biết rằng chỉ có Đức Chúa Trời mới có thể ban phước cho họ như vậy; hoặc bằng cách khiến họ bị nguyền rủa, đến mức chỉ có Đức Chúa Trời mới có thể nguyền rủa họ và vẫn khiến họ sống sót. Sự lựa chọn tùy thuộc vào Israel.

i.“ Lê-vi Ký 26 đề cập đến chủ đề phước lành và lời nguyền rủa, một đặc điểm chung của các giao ước hiệp ước Cận Đông cổ đại.” (Rooker)

b.8Năm người trong các ngươi sẽ đuổi theo một trăm; một trăm trong các ngươi sẽ đuổi theo một muôn, và quân nghịch sẽ bị gươm sa ngã trước mặt các ngươi: Điều này rõ ràng nói về một phước lành của Chúa. Những lời hứa đáng chú ý này có yếu tố siêu nhiên.

i.Nguyên lý đằng sau phước lành đặc biệt đó thật đáng chú ý; tỷ lệ năm trên một trăm là một trên hai mươi, nhưng tỷ lệ một trăm trên mười nghìn là một trên một trăm.

ii.300 người của Gideon đã đánh bại 135.000 người Midian; Jonathan và người vác binh khí của ông đã đánh bại một đội quân Phi-lít-tin Trong 2 Các Vua 7, Chúa đã gửi âm thanh của một đội quân hùng mạnh đến trại của người Syria đang bao vây thành phố Samaria (2 Các Vua 7:6-7.). Từ câu chuyện đó, bạn có thể nói rằng Chúa đã sử dụng bốn người đàn ông (người phong cùi!) để đánh bại một đội quân Syria gồm nhiều ngàn người.

2Các Vua 7:6-7 ⁶ Vì Chúa đã khiến trại quân Sy-ri nghe tiếng xe, ngựa và tiếng đạo binh lớn; nên nỗi dân Sy-ri nói với nhau rằng: Kìa, vua Y-sơ-ra-ên đã mướn vua dân Hê-tít và vua Ê-díp-tô đặng hãm đánh chúng ta. ⁷ Chúng liền chỗi dậy, chạy trốn lúc chạng vạng, bỏ các trại, ngựa, và lừa mình, để trại quân mình như cũ; chúng trốn đặng cứu mạng sống mình.

 

3.(9-13) Phước lành cho dân Israel vâng lời: sự sung túc, sự hiện diện của Chúa, sự tự do.

a.9 Ta sẽ đoái lại cùng các ngươi, làm cho sanh sản và thêm nhiều, cùng kết lập giao ước với các ngươi. 10 Các ngươi sẽ ăn hoa lợi cũ mình, và đem cái cũ ra đặng chừa chỗ cho cái mới: Về mặt văn học, chương này tương tự như những hiệp ước cổ xưa giữa một vị vua và dân của ông; đây là Đức Chúa Trời là vua, đang lập giao ước với dân của Ngài, là Israel.

i.“Ở Cận Đông cổ đại, theo thông lệ, các hiệp ước pháp lý sẽ kết thúc bằng những đoạn văn có nội dung chúc phúc cho những người tuân thủ các điều luật và nguyền rủa những người không tuân thủ.” (Harrison)

b.11Ta sẽ lập chỗ ở ta giữa các ngươi, tâm hồn ta không hề ghê gớm các ngươi đâu. 12 Ta sẽ đi giữa các ngươi, làm Đức Chúa Trời các ngươi, và các ngươi sẽ làm dân ta. 13 Ta là Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của các ngươi, Đấng đã đem các ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, hầu cho khỏi làm tôi mọi: chữ lập chỗ ở nguyên văn là chữ lập lều tạm (tabernacle). Những lời hứa tốt nhất được giữ lại cho phần cuối: Đầu tiên, rằng Israel sẽ được hưởng mối quan hệ đặc biệt với Đức Chúa Trời. Nếu không có điều này, tất cả các phước lành vật chất được mô tả trước đây sẽ trở nên vô nghĩa.

i.Khi dân Y-sơ-ra-ên bước theo Chúa, những phước lành này là có thật; một ví dụ về điều này là khi nữ hoàng Sê-ba đến gặp Sa-lô-môn và thấy một dân tộc được phước đến nỗi bà biết rằng dân tộc đó hẳn đến từ CHÚA (1 Các Vua 10:1-13).

ii.Ta sẽ đi giữa các ngươi, làm Đức Chúa Trời các ngươi, và các ngươi sẽ làm dân Ta: Sứ đồ Phao-lô đã trích dẫn câu này trong 2 Cô-rinh-tô 6:16 để giải thích ý nghĩa của việc hội thánh là đền thờ của Đức Chúa Trời, là nơi ngự của Ngài.

2Cô-rinh-tô 6:16 Có thể nào hiệp đền thờ Đức Chúa Trời lại với hình tượng tà thần? Vì chúng ta là đền thờ của Đức Chúa Trời hằng sống, như Đức Chúa Trời đã phán rằng: TA SẼ Ở và đi lại giữa họ; ta sẽ làm Đức Chúa Trời của họ, và họ làm dân ta.

c.13bTa đã bẻ gãy cái ách của các ngươi, làm cho các ngươi đi ngước đầu lên: Lời chúc phúc cuối cùng này nói về sự tự do và phẩm giá. Đoạn văn này gần giống như Tân Ước, Chúa tuyên bố sự tự do của dân Ngài và sau đó mời họ bước đi trong đó.

i.“Do đó, văn bản đưa ra hình ảnh một nô lệ bị một gánh nặng khổng lồ đè lên. Anh ta đột nhiên được trút bỏ gánh nặng, điều này thể hiện sự thiết lập mối quan hệ đặc biệt của Israel với Đức Chúa Trời.” (Rooker)

B.Nguyền rủa dân Israel không vâng lời.

1.(14-17) Dân Y-sơ-ra-ên không vâng lời sẽ bị nguyền rủa bằng sự sợ hãi và yếu đuối.

a.câu 14-15: 14 Song nếu các ngươi không nghe ta, không làm theo các điều răn nầy, 15 nếu khinh bỉ mạng lịnh ta, và tâm hồn các ngươi nghịch cùng luật pháp ta, đến nỗi không làm theo những điều răn ta, mà bội sự giao ước ta: Đây là phần bắt đầu khi Đức Chúa Trời hứa sẽ nguyền rủa một dân Y-sơ-ra-ên không vâng lời. Không vâng lời Đức Chúa Trời và không làm theo các điều răn của Ngài là khinh bỉ lời Ngài và ghê tởm lời Ngài (luật lệ, phán quyết). Đối với Y-sơ-ra-ên, đó là phá vỡ giao ước mà họ đã lập với Đức Giê-hô-va (Xuất Ê-díp-tô Ký 24:1-8).

i.Phần về lời nguyền dài gấp đôi phần về phước lành. Điều này nói lên bản chất con người, vốn bị thúc đẩy bởi nỗi sợ đe dọa hơn là lời hứa ban phước lành.

b.câu 16-17: 16 thì nầy là những điều ta sẽ giáng cho các ngươi: Ta sẽ giáng cho các ngươi sự kinh khủng, bịnh tổn và rét làm hư mòn con mắt và nhọc mệt tâm hồn. Các ngươi gieo mạ luống công, quân thù nghịch sẽ ăn hết. 17 Ta sẽ nổi giận cùng các ngươi; các ngươi sẽ bị quân thù nghịch đánh đập; kẻ nào ghét các ngươi sẽ lấn lướt các ngươi, và các ngươi sẽ chạy trốn không ai đuổi theo: Đức Chúa Trời đã hứa sẽ mang đến cảm giác kinh hoàng cho một dân Y-sơ-ra-ên không vâng lời. Họ sẽ bị bệnh tật và sốt rét hành hạ. Bởi vì Đức Chúa Trời sẽ chống lại họ, họ sẽ bị đánh bại trong trận chiến. Họ sẽ rất bối rối và sợ hãi đến nỗi họ sẽ chạy trốn khi không có ai đuổi theo.

2.(18-20) Dân Y-sơ-ra-ên không vâng lời sẽ bị nguyền rủa với mùa màng thất bát.

a.18 Nếu đến đỗi vậy mà các ngươi không khứng nghe ta, ta sẽ vì cớ tội phạm, thêm gấp bảy lần đặng sửa phạt các ngươi: Phần này được sắp xếp để đưa ra ý nghĩa rằng Chúa sẽ nhân lên lời nguyền rủa này đến lời nguyền rủa khác nếu Israel tiếp tục ngoan cố không vâng lời. Ngài sẽ trừng phạt các ngươi gấp bảy lần vì tội lỗi của các ngươi.

b.19 và ta sẽ dẹp sự kiêu ngạo về năng lực các ngươi. Ta sẽ khiến trời các ngươi cứng như sắt và đất trơ như đồng: Vấn đề cốt lõi của sự bất tuân dai dẳng, liên tục là sự kiêu ngạo về năng lực của chính mình. Lòng kiêu ngạo này phải bị phá vỡ.

c.20 năng lực mình hao mòn vô ích, đất không sanh sản huê lợi, cây cối không kết bông trái: Một Israel bất tuân và bị nguyền rủa sẽ không biết được lợi ích và thành quả của công việc của chính họ. năng lực của họ sẽ không mang lại phần thưởng nào. Họ sẽ làm tất cả công việc cần thiết để canh tác, nhưng sẽ có rất ít sản phẩm từ đất đai hoặc huê lợi từ cây cối của họ.

3.(21-22) Dân Y-sơ-ra-ên không vâng lời sẽ bị thú dữ nguyền rủa.

a.21 Nếu các ngươi phản đối cùng ta, và không muốn nghe ta, thì ta sẽ tùy theo tội phạm giáng tai vạ trên các ngươi gấp bảy lần nữa: Vì dân Y-sơ-ra-ên vẫn tiếp tục bất tuân, nên Đức Chúa Trời sẽ nhân thêm các tai vạ và đau khổ cho họ – tùy theo tội phạm họ gia tăng.

i.“Từ được dịch là tai họa thực ra ám chỉ đến ‘hình phạt.’” (Peter-Contesse)

b.22 Ta sẽ sai những thú đồng đến tha con cái các ngươi đi, ăn hại súc vật, diệt số người ra ít; và đường nẻo các ngươi sẽ vắng tanh: Đức Chúa Trời đã hứa sẽ sai thú dữ đến giữa dân phản nghịch của Ngài. Chúng sẽ gây ra nhiều sự tàn phá, cho gia đình, súc vật và nghề nghiệp của họ (các đường nẻo các ngươi sẽ vắng tanh). Một ghi chép về sự kiện này được tìm thấy trong 2 Các Vua 17:25: Khi chúng bắt đầu trú ngụ tại đó, thì không kính sợ Đức Giê-hô-va, nên Đức Giê-hô-va sai sư tử đến giết mấy người trong bọn chúng.

4.(23-26) Dân Y-sơ-ra-ên không vâng lời sẽ bị nguyền rủa bằng bệnh dịch và nạn đói.

a.câu 23-24: 23 Dẫu đến những việc ấy mà các ngươi cứ không phục sự sửa phạt ta, cứ phản đối cùng ta, 24 thì ta đây cũng sẽ nghịch lại cùng các ngươi, và vì cớ tội lỗi, sẽ giáng tai vạ cho các ngươi gấp bảy lần nữa: Nếu Israel đáp lại bằng sự khiêm nhường và ăn năn để đáp lại những lời nguyền rủa và tai ương đã đề cập ở trên, thì Đức Chúa Trời sẽ coi họ như được chính Đức Chúa Trời cải tạo (sửa phạt). Nếu họ không cho phép những điều khủng khiếp này cải tạo họ, thì tai ương sẽ đến nhiều hơn.

b.câu 25-26: 25 Ta sẽ khiến gươm giáo đến trên các ngươi đặng báo thù sự giao ước ta; khi các ngươi hội hiệp trong những thành mình, ta sẽ giáng dịch hạch đến giữa các ngươi, và nộp các ngươi vào tay thù nghịch. 26 Khi ta dẫn sự đói kém đến [Nguyên-bổn là: khi nào ta bẻ gãy cây gậy bánh của các ngươi]Nguyên-bổn là: khi nào ta bẻ gãy cây gậy bánh của các ngươi

, mười người nữ sẽ nướng bánh của các ngươi trong một lò, cân bánh trao lại cho các ngươi; các ngươi sẽ ăn mà không no: Những tai họa do Chúa giáng xuống sẽ tiếp tục. Họ sẽ bị chinh phục, bị bệnh dịch và nạn đói. Nạn đói sẽ nghiêm trọng đến mức mười người đàn bà có thể chia nhau một lò vì có quá ít thứ để làm bánh. Sẽ không có đủ thức ăn để thỏa mãn.

i.cân bánh: “Sẽ có quá ít đến nỗi họ phải cân ra từng lượng nhỏ cho mỗi người nhận. So sánh Ê-xê-chi-ên 4:16–17.” (Peter-Contesse)

Ê-xê-chi-ên 4:16–17: ¹⁶ Đoạn, Ngài lại phán: Hỡi con người, nầy, ta sẽ bẻ gậy bánh trong Giê-ru-sa-lem đi; chúng nó sẽ cân bánh mà ăn, và sợ hãi, lường nước mà uống, và sững sờ. ¹⁷ Thế thì chúng nó thiếu bánh và nước, cùng nhau thất kinh, và hao mòn trong tội lỗi mình.

5.(27-35) Dân Y-sơ-ra-ên không vâng lời sẽ bị nguyền rủa bằng sự chết, sự hoang tàn và sự lưu đày.

a.27Dẫu đến đỗi vậy, mà các ngươi cứ không khứng nghe ta, còn phản đối cùng ta: Đức Chúa Trời tiếp tục mô tả sự gian ác gia tăng của Y-sơ-ra-ên và phản ứng của Ngài để trừng phạt họ.

b.28thì ta cũng sẽ nghịch lại cùng các ngươi cách giận dữ, và vì cớ tội lỗi các ngươi, sẽ sửa phạt gấp bảy lần nữa: Điều đáng chú ý là, Đức Chúa Trời không nói rằng Ngài sẽ từ bỏ Israel, mà chỉ nói rằng họ sẽ bị nguyền rủa. Đáng buồn thay, những lời nguyền rủa này đã trở thành câu chuyện bi thảm về lịch sử của Israel – sự thất bại, sự thiếu thốn, sự lưu đày, sự hoang tàn và bệnh tật thường xuyên đánh dấu lịch sử của người Giu-đa.

i.Rooker lưu ý sự đối xứng giữa phước lành và lời nguyền trong chương này.

Phước lành Lời nguyền
Đất đai màu mỡ (4-5, 10) Đất không màu mỡ (16, 19-20, 26)
Sống an toàn (5) Sống ở xứ người (33)
Đã loại bỏ những con thú dữ (6) Thú dữ sẽ ăn thịt (22)
Gươm đao đã được gỡ bỏ (6) Gươm đao báo thù (25)
Chiến thắng kẻ thù (7) Bị kẻ thù đánh bại (17, 25)
Sự ưu ái của Chúa (9) Sự mất ơn của Chúa (17)

 

c.câu 29-32: 29 Các ngươi sẽ ăn thịt con trai con gái mình; 30 ta sẽ hủy diệt những nơi cao các ngươi, phá đổ những hình mặt trời, và để thây các ngươi chồng trên thây của hình tượng mình, tâm hồn ta sẽ ghê gớm các ngươi. 31 Ta sẽ làm cho thành các ngươi ra vắng vẻ; các nơi thánh quạnh hiu, và ta chẳng còn hưởng mùi thơm về của lễ các ngươi nữa. 32 Ta sẽ làm xứ ra đồi bại, đến đỗi kẻ thù nghịch ở tại đó cũng lấy làm lạ: Chúa đã hứa rằng nạn đói sẽ rất nghiêm trọng trong số họ đến nỗi họ sẽ phải ăn thịt con trai con gái của họ. Sự ăn thịt người kinh hoàng này đã được ứng nghiệm trong 2 Các Vua 6:26-29.

i.Nhà sử học Giu-đa Josephus cũng mô tả tục ăn thịt người ở Jerusalem khi họ bị người La Mã bao vây vào năm 70. Ông mô tả cảnh một người phụ nữ đã giết và ăn thịt chính đứa con trai sơ sinh của mình (Wars, 6.3.4).

d.câu 33-35:33 Ta sẽ tản lạc các ngươi trong các dân và rút gươm ra đuổi theo sau các ngươi: xứ các ngươi sẽ hoang vu, thành sẽ vắng vẻ. 34 Trọn trong lúc đất bỏ hoang vu, và các ngươi ở trong đất của kẻ thù nghịch, khi đó đất sẽ được an nghỉ hưởng những năm sa-bát. 35 Trọn lúc đất bỏ hoang vu sẽ được an nghỉ; vì lúc các ngươi còn ở đất đó, nó không được an nghỉ trong những năm sa-bát của các ngươi: Nếu họ tiếp tục bất tuân, Israel sẽ bị chinh phục và bị đuổi khỏi đất, bị phân tán giữa các dân ngoại. Vì họ không tuân theo lệnh của Chúa liên quan đến năm sa-bát (Lê-vi Ký 25:1-7), Chúa sẽ làm đất trống rỗng khi đó đất sẽ được an nghỉ hưởng những năm sa-bát.

i.“Thuật ngữ ‘phân tán’ (zrh) được mượn từ lĩnh vực nông nghiệp, nơi nó mô tả quá trình sàng lọc, sàng sẩy (Ru-tơ 3: ² Bô-ô, người có các tớ gái mà con đã đi theo mót lúa, chẳng phải là bà con của chúng ta sao? Tối nay ông ấy sẽ đi SẢY lúa mạch ở sân đập lúa; Ê-sai 30:24 Bò và lừa cày ruộng sẽ ăn thức ăn ngon mà người ta RÊ bằng xẻng và chĩa; 41:16 Con sẽ RÊ chúng, và gió sẽ đùa chúng đi,

Một cơn gió lốc sẽ làm chúng tan tác. Nhưng con sẽ vui mừng trong Đức Giê-hô-va, Và sẽ tự hào trong Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên.) Từ này thường được sử dụng trong Cựu Ước để ám chỉ sự lưu đày của con người.” (Rooker)

6.(36-39) Ngay cả khi bị lưu đày, dân Israel không vâng lời sẽ bị nguyền rủa bằng sự sợ hãi, yếu đuối và suy yếu.

a.câu 36-37: 36 Còn ai trong các ngươi sống sót lại, ta sẽ làm cho họ nhát gan trong xứ của thù nghịch mình; tiếng lá khua sẽ làm cho họ chạy trốn, khác nào chạy trốn trước lưỡi gươm, té ngã mà không ai đuổi theo. 37 Người nầy vấp ngã trên người kia như trước ngọn gươm, vốn chẳng ai rượt đuổi theo họ; các ngươi không thể chịu nổi trước mặt quân thù nghịch mình: Khi dân Y-sơ-ra-ên tiếp tục không vâng lời, Đức Chúa Trời hứa sẽ tiếp tục chống lại họ trong xứ mà họ bị phân tán. Họ sẽ đầy sự sợ hãi đến nỗi tiếng lá khua chuyển đối với họ cũng giống như tiếng gươm đao. Họ thậm chí sẽ vấp ngã khi chẳng ai rượt đuổi theo họ.

i.“Những người đàn ông dũng cảm không sợ tiếng động của trận chiến, nhưng Chúa sẽ khiến dân của Người sợ hãi đến mức chỉ cần một chiếc lá bay trong gió cũng khiến họ bỏ chạy.” (Peter-Contesse)

b.câu 38-39: 38 Các ngươi sẽ bị chết mất giữa các dân, đất kẻ thù nghịch sẽ nuốt các ngươi. 39 Ai trong các ngươi còn sống, sẽ vì cớ gian ác mình và gian ác của tổ phụ mà hao mòn trong xứ kẻ thù nghịch mình: Câu này không có ý nói rằng dân Giu-đa sẽ biến mất, nhưng họ sẽ trở nên rất ít, yếu đuối và gần như tuyệt chủng. Họ sẽ bị hao mòn dưới lời nguyền rủa của Chúa.

C.Lời hứa phục hồi cho dân Y-sơ-ra-ên ăn năn.

1.(40-42) Sự phục hồi cho một dân Y-sơ-ra-ên khiêm nhường và ăn năn.

a.câu 40-41: 40 Khi ấy, họ sẽ nhận gian ác mình, và gian ác của tổ phụ mình, những tội lỗi họ đã phạm, và sự chống trả họ đã cự cùng ta, 41 đến đỗi ta cũng chống trả lại, dẫn họ vào xứ kẻ thù nghịch. Bấy giờ nếu lòng không chịu cắt bì của họ sẽ tự hạ mình xuống, và sẽ phục điều sửa phạt về gian ác mình: Điều này cho thấy lòng thương xót vĩ đại của Chúa. Bất chấp việc Israel bị nguyền rủa như thế nào, Chúa sẽ luôn nhớ đến, tiếp nhận và ban phước cho một Israel ăn năn. Điều này sẽ bao gồm việc họ nhận ra tội lỗi của mình, nhận ra sự sửa phạt công chính của Chúa (Ta cũng chống trả lại), và hiểu rằng họ cũng tệ như Dân Ngoại (tấm lòng không chịu cắt bì của họ). Họ sẽ phải tự hạ mình xuống để thuận phục sự sửa phạt về tội ác mình.

i.Ta cũng chống trả lại: “Họ phải nhận ra rằng hình phạt của họ là xứng đáng trước khi có thể được phục hồi và tha thứ.” (Rooker)

b.42 thì ta sẽ nhớ lại sự giao ước ta đã lập cùng Gia-cốp, cùng Y-sác, cùng Áp-ra-ham, và ta sẽ nhớ lại xứ nầy: Đức Chúa Trời hứa sẽ nhớ lại giao ước mà Ngài đã lập với Áp-ra-ham, với Y-sác và với Gia-cốp. Khi nhớ lại giao ước, Đức Chúa Trời sẽ nhanh chóng phục hồi và ban phước cho dân Y-sơ-ra-ên ăn năn. Đức Chúa Trời cũng sẽ nhớ lại xứ nầy – ngụ ý rằng Ngài sẽ phục hồi nó cho Y-sơ-ra-ên.

i.“Điều bổ ích nhất trong việc ban hành luật là quan sát cách mà sự suy đồi và lưu lạc của dân chúng đã được Nhà vua biết rõ, và bất chấp thực tế này, những lời hứa về sự phục hồi cuối cùng này đã được đưa ra. Do đó, trong khi trách nhiệm của con người được thực thi một cách long trọng nhất, thì nó được thực hiện theo cách tạo ra niềm tin rằng tình yêu của Chúa sẽ chứng minh rằng cuối cùng chiến thắng mọi thất bại của con người.” (Morgan)

2.(43-45) Bản chất không thể phá vỡ của giao ước giữa Thiên Chúa với Israel.

a.43Vì xứ bị họ bỏ hoang, sẽ được nghỉ bấy nhiêu năm sa-bát tùy theo họ bỏ hoang vu bao nhiêu; họ sẽ chịu hình phạt của gian ác mình, bởi vì đã khinh bỉ mạng lịnh ta, và tâm hồn họ đã lấy làm ghê gớm các luật pháp ta: Ngay cả khi Israel bị lưu đày, Chúa sẽ không từ bỏ họ. Chúa sẽ vẫn sẵn sàng khôi phục Israel khi họ quay trở lại với Ngài.

b.câu 44-45: 44 Dẫu vậy, đương khi họ bị ở trong xứ kẻ thù nghịch mình, ta cũng chẳng bỏ họ đâu, chẳng ghê gớm họ đến phải hao mòn hết, và chẳng bội sự giao ước ta lập cùng họ đâu, vì ta là Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của họ. 45 Ta vì họ sẽ nhớ lại sự giao ước đã lập cùng tổ phụ họ mà ta đã đem ra khỏi xứ Ê-díp-tô trước mặt các dân, đặng làm Đức Chúa Trời của họ. Ta là Đức Giê-hô-va: Lòng thương xót và lòng nhân từ của Chúa thật đáng chú ý. Ngài đã hứa rằng ngay cả khi Israel ở trong tình trạng tồi tệ nhất, Chúa sẽ không phá vỡ giao ước của Ngài với họ. Chúa đã cứu chuộc Israel khỏi đất Ai Cập, và Ngài đã làm điều đó trước mặt các dân. Yahweh sẽ không từ bỏ dân giao ước của Ngài.

i.“Sự phục hồi này sau khi ăn năn thực sự đã xảy ra khi dân Y-sơ-ra-ên ăn năn và quay về với Đức Chúa Trời trong thời gian lưu đày ở Ba-by- lôn (Đa-ni-ên 9:1–19). Thực tế, Lê-vi Ký 26:32–45 nên được hiểu như là bản xem trước về lịch sử của Y-sơ-ra-ên bao gồm những kinh nghiệm về sự bội giáo, lưu đày và phục hồi.” (Rooker)

ii.“Từ nơi này, người Giu-đa được an ủi rất nhiều, và tự bảo đảm rằng họ sẽ được giải thoát khỏi cảnh nô lệ và khốn khổ hiện tại. Và từ nơi này, cùng những nơi khác, Thánh Phaolô kết luận rằng dân tộc Israel, mặc dù đã bị từ chối và hủy hoại, sẽ được tập hợp lại và khôi phục.” (Poole)

3.(46) Kết luận về phước lành và lời nguyền rủa cho Israel.

a.46 Đó là các điều lệ, mạng lịnh, và luật pháp mà Đức Giê-hô-va nhờ Môi-se, lập ra giữa Ngài cùng dân Y-sơ-ra-ên, tại trên núi Si-na-i: Theo một nghĩa nào đó, điều này kết thúc sách Lê-vi Ký. Chương 27 có vẻ như là một phần phụ lục được thêm vào sách.

b.Giao ước mà CHÚA đã lập ra giữa Ngài cùng dân Y-sơ-ra-ên, tại trên núi Si-na-i: Giao ước này được lập cụ thể giữa Đức Chúa Trời và dân Y-sơ-ra- ên (Xuất Ê-díp-tô Ký 24:1-8). Đặc biệt khi nói đến vấn đề về những lời hứa ban phước và rủa sả này, chúng ta nên hỏi xem những nguyên tắc tương tự về phước lành và rủa sả có áp dụng cho dân sự của Đức Chúa Trời theo Giao ước Mới hay không.

i.Đối với một số người, Ga-la-ti 6:7 chứng minh rằng chúng ta đang ở dưới cùng một nguyên tắc về phước lành và sự rủa sả: Đừng tự dối mình; Đức Chúa Trời không chịu khinh dể đâu; vì ai gieo giống gì, sẽ gặt giống ấy. Nhưng trong bối cảnh này, Phao-lô không đề cao nguyên tắc về nghiệp chướng thuộc linh (spiritual karma) hứa rằng chúng ta sẽ luôn thịnh vượng khi làm điều thiện, hoặc chúng ta sẽ luôn đau khổ khi hành động xấu. Nếu có một nguyên tắc tuyệt đối như vậy, thì nó sẽ lên án tất cả chúng ta. Thay vào đó, Sứ đồ Phao-lô chỉ nói về việc quản lý nguồn lực của chúng ta (xem Ga-la-ti 6:6-10). Về cơ bản, Phao-lô nói rằng chúng ta có thể lừa dối chính mình bằng cách kỳ vọng nhiều khi chúng ta gieo ít, nhưng chúng ta không thể lừa dối Đức Chúa Trời – và kết quả của việc gieo ít ỏi của chúng ta sẽ rất rõ ràng.

ii.Ga-la-ti 3:13-14 nói rõ: Chúa Giê-su đã nhận lời nguyền rủa này trên chính Ngài khi Ngài bị treo trên thập tự giá, hoàn thành lời hứa trong Phục truyền luật lệ ký 21:23 về lời nguyền rủa cho tất cả những ai không chỉ bị hành quyết mà còn bị phơi bày thân thể ra trước công chúng để chịu sự xấu hổ. Chúa Giê-su đã chịu lời nguyền rủa để chúng ta (kể cả người Ngoại) có thể tải được các phước lành của Áp-ra-ham (các phước lành của sự công chính và sự sống bởi đức tin) – nhưng những phước lành này chỉ đến với những người ở trong Chúa Giê-su Christ.

Ga-la-ti 3: 13 Đấng Christ đã chuộc chúng ta khỏi sự rủa sả của luật pháp, bởi Ngài đã nên sự rủa sả vì chúng ta, – vì có lời chép: Đáng rủa thay là kẻ bị treo trên cây gỗ, [Phục truyền 21.23]14 hầu cho phước lành ban cho Áp-ra-ham nhờ Đức Chúa Jêsus Christ mà được rải khắp trên dân ngoại, lại hầu cho chúng ta cậy đức tin mà nhận lãnh Đức Thánh Linh đã hứa cho.

Phục Truyền 21: 23 thây nó chớ để treo trên trụ hình cách đêm, song phải chôn trong nội ngày đó; vì kẻ nào bị treo ắt bị Đức Chúa Trời rủa sả. Như vậy, ngươi chẳng làm ô uế đất mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho ngươi làm sản nghiệp.

iii.Do đó, theo Giao ước mới, chúng ta được phước không phải vì sự vâng lời của mình, mà vì chúng ta ở trong Chúa Jesus Christ; và không còn lời nguyền rủa nào dành cho chúng ta từ Đức Chúa Trời nữa vì mọi lời nguyền rủa đã được Chúa Jesus gánh chịu.

iv.Điều này không phủ nhận bàn tay sửa phạt của Chúa; nhưng sự sửa phạt của cha mẹ yêu thương là điều tốt và đáng mong muốn, mặc dù không dễ chịu vào lúc đó (Hê-bơ-rơ 12:7-11). Nó cũng không phủ nhận bản chất nhân-quả của tội lỗi trong thế giới của chúng ta; tội lỗi thường mang theo lời nguyền rủa riêng của nó (hậu quả), theo một số cách thì khác với lời nguyền rủa trực tiếp của Chúa đối với chúng ta.

Hê-bê-rơ 12: 7-11 7 Ví bằng anh em chịu sửa phạt, ấy là Đức Chúa Trời đãi anh em như con, vì có người nào là con mà cha không sửa phạt? 8 Nhưng nếu anh em được khỏi sự sửa phạt mà ai nấy cũng phải chịu, thì anh em là con ngoại tình, chớ không phải con thật. 9 Cha về phần xác sửa phạt, mà chúng ta còn kinh sợ thay, huống chi Cha về phần hồn, chúng ta há chẳng càng nên vâng phục lắm để được sự sống sao? 10 Vả, cha về phần xác theo ý mình mà sửa phạt chúng ta tạm thời, nhưng Đức Chúa Trời vì ích cho chúng ta mà sửa phạt, để khiến chúng ta được dự phần trong sự thánh khiết Ngài. 11 Thật các sự sửa phạt lúc đầu coi như một cớ buồn bã, chớ không phải sự vui mừng;nhưng về sau sanh ra bông trái công bình và bình an cho những kẻ đã chịu luyện tập như vậy.

nguồn