Ê-sai 42:8 CHÚA KHÔNG NHƯỜNG SỰ VINH HIỂN CHO AI KHÁC

VIDEO:  CHÚA KHÔNG NHƯỜNG SỰ VINH HIỂN CHO AI KHÁC

Trong Ê-sai 42:8, Đức Chúa Trời phán rằng, “8Ta là Đức Giê-hô-va: ấy là danh ta. Ta chẳng nhường sự vinh hiển ta cho một đấng nào khác, cũng không nhường sự tôn trọng ta cho những tượng chạm!”. Vinh quang (sự vinh hiển) của Đức Chúa Trời là danh dự, sự huy hoàng và phẩm giá của Ngài, và Ngài sẽ không chia sẻ nó với bất kỳ ai. Khi nói với dân Y-sơ-ra-ên về cách Ngài đã cứu họ khỏi sự hủy diệt và ban cho họ những lời tiên tri mới, Đức Chúa Trời phán rằng, “Ấy là vì ta, vì một mình ta, mà ta sẽ làm điều đó; vì ta há để nhục danh ta sao? Ta sẽ chẳng nhường sự vinh hiển ta cho thần nào khác.” (Ê-sai 48:11).

Việc Đức Chúa Trời từ chối chia sẻ vinh quang của Ngài nhấn mạnh đến địa vị độc nhất của Ngài là Đấng Tối Cao và Tối Thượng. Điều này nhấn mạnh niềm tin rằng sự thờ phượng phải được hướng đến duy nhất Ngài, vì chỉ mình Ngài mới xứng đáng.

Ê-sai 42:8 là một câu Kinh Thánh mạnh mẽ, đồng điệu sâu sắc với các chủ đề về bản sắc, mục đích và sự thờ phượng thiêng liêng. Lời tuyên bố này gói gọn những chân lý sâu sắc về bản chất của Đức Chúa Trời và mối quan hệ của Ngài với nhân loại.

Đức Chúa Trời sẽ không nhường vinh quang của Ngài cho bất kỳ ai, bởi vì mọi vinh quang, danh dự và sự ngợi khen đều thuộc về một mình Ngài. Ngài sẽ không cho phép công việc của Ngài bị gán cho một thần giả, vì “Thần Tượng Trong Thế Gian Thật Là Hư Không” (1 Cô-rinh-tô 8:4). Ngoài ra, Đức Chúa Trời sẽ không cho phép con người nhận công lao về những gì Ngài làm, như thể chính kỹ năng, sự khôn ngoan và quyền năng của chúng ta xứng đáng được ngợi khen.

Chúa sẽ không trao vinh quang của Ngài cho người khác vì thật trái với đạo đức khi một người nhận công lao cho điều mà họ không làm. Cho dù đó là gian lận trong bài kiểm tra, đạo văn một cuốn sách, “ăn cắp lòng dũng cảm” bằng cách đóng giả là một cựu chiến binh, hay cố gắng nhận công lao cho những gì Chúa đã làm, thì điều đó là sai. Hầu hết mọi người đều hiểu rằng việc hút cạn danh tiếng của người khác hoặc chấp nhận lời khen ngợi mà đáng lẽ ra dành cho người khác là không trung thực và mất cả danh dự. Đối với một con người, việc cố gắng đoạt công lao cho những hành động của Chúa là đỉnh cao của sự kiêu ngạo.

Vua Hê-rốt đã phạm sai lầm khi cố gắng chiếm đoạt vinh quang của Đức Chúa Trời: “21 Đến kỳ, vua Hê-rốt mặc áo chầu, ngồi trên ngai, truyền phán giữa công chúng. 22 Dân chúng kêu lên rằng: Ấy là tiếng của một thần, chẳng phải tiếng người ta đâu! 23 Liền lúc đó, có thiên sứ của Chúa đánh vua Hê-rốt, bởi cớ chẳng nhường sự vinh hiển cho Đức Chúa Trời; và vua bị trùng đục mà chết” (Công vụ 12:21–23, câu 23 “vua bị trùng đục mà chết“, thì Bàn Hiện Đại 2017 đọc là: “Vua bị trùng ký sinh cắn lủng ruột mà chết“). Trong việc nắm bắt vinh quang chỉ thuộc về Đức Chúa Trời, Hê-rốt rất giống với Lu-xi-phe, kẻ đã nói, ngay trước khi sa ngã, “Ta sẽ lên trên cao những đám mây, làm ra mình bằng Đấng Rất Cao” (Ê-sai 14:14).

Để hiểu đầy đủ Ê-sai 42:8, chúng ta phải xem xét bối cảnh rộng hơn của sứ điệp Ê-sai. Sách Ê-sai là một trong những sách tiên tri chính trong Cựu Ước, được viết bởi tiên tri Ê-sai trong thời kỳ khủng hoảng quốc gia của Israel và Judah. Các chủ đề về sự phán xét, hy vọng, sự cứu chuộc và sự phục hồi thấm nhuần toàn bộ văn bản.

Ê-sai tiên tri về Đấng Mê-si sắp đến, Ngài là Đầy Tớ của Đức Giê-hô-va, Đấng Mê-si sẽ mang lại công lý cho các dân tộc. Là một phần của khải tượng tiên tri này, chương 42 giới thiệu danh tính và sứ mệnh của NGƯỜI TÔI TỚ, nhấn mạnh kế hoạch bao quát của Đức Chúa Trời dành cho dân Ngài và thế giới.

Câu Kinh Thánh cụ thể này xuất hiện trong một phần thiết lập thẩm quyền của Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời và Đấng Sáng Tạo duy nhất. Đây là một lời tuyên bố nhằm nhắc nhở dân Y-sơ-ra-ên về Đức Chúa Trời là ai giữa những cuộc đấu tranh của họ, đặc biệt là khi họ phải đối mặt với cảnh lưu đày và sự quyến rũ của các thần tượng ngoại bang. Sứ điệp của Ê-sai kêu gọi sự trở lại với sự công nhận chỉ Đức Chúa Trời là chân thật duy nhất.

Khi Đức Chúa Trời tuyên bố: “Ta là Đức Giê-hô-va; ấy là danh ta!”, điều này như một lời nhắc nhở về sự hiện hữu và quyền tối thượng đời đời của Ngài. Danh “Đức Giê-hô-va” được dịch từ tiếng Hê-bơ-rơ “YHWH”, thường được gọi là Tetragrammaton. Danh này có ý nghĩa sâu sắc, tượng trưng cho mối quan hệ giao ước của Đức Chúa Trời với dân Ngài. Theo truyền thống Kinh Thánh, một danh xưng bao hàm bản sắc và tính cách; do đó, việc Đức Chúa Trời tự xưng là “YHWH” khẳng định bản chất độc nhất và không thể lặp lại của Ngài.

Danh xưng của Đức Chúa Trời nhấn mạnh tính siêu việt và nội tại của Ngài—Ngài vừa vượt quá sự hiểu biết của con người, vừa hiện diện sâu sắc trong các vấn đề của con người. Sự hiểu biết này là một phần không thể thiếu để nắm bắt được sức nặng của những lời Ngài nói về vinh quang và sự thờ phượng.

Đức Chúa Trời sẽ không ban vinh quang của Ngài cho bất kỳ ai khác. Ngài là “Đấng Chủ Tể hạnh phước và duy nhất, là Vua của các vua, Chúa của các chúa sẽ tỏ bày vào đúng thời điểm của Ngài, ¹⁶ là Đấng duy nhất không hề chết, ngự giữa ánh sáng không ai có thể đến gần được, là Đấng chưa người nào thấy hoặc có thể thấy được. Cầu xin sự tôn kính và quyền năng đời đời thuộc về Ngài! A-men” (1 Ti-mô-thê 6:15–16). Chúa là Đức Chúa Trời của chúng ta “Ngài thật xứng đáng nhận lấy vinh quang, sự tôn trọng, và quyền năng (dynamit)” (Khải Huyền 4:11 BD2020). Vinh hiển của Ngài lớn đến nỗi ngay cả các thiên sứ hùng mạnh nhất trên trời cũng không thể nào nhìn thẳng vào Ngài (Ê-sai 6:1–4 1 Về năm vua Ô-xia băng, tôi thấy Chúa ngồi trên ngôi cao sang, vạt áo của Ngài đầy dẫy đền thờ. 2 Những sê-ra-phim đứng bên trên Ngài; mỗi sê-ra-phim có sáu cánh, hai cái che mặt, hai cái che chân và hai cái dùng để bay. 3 Các sê-ra-phim cùng nhau kêu lên rằng: Thánh thay, thánh thay, thánh thay là Đức Giê-hô-va vạn quân! Khắp đất đầy dẫy sự vinh hiển Ngài! 4 Nhân tiếng kêu đó, các nền ngạch cửa rúng động, và đền đầy những khói). Không có sự khoe khoang nào trước sự hiện diện của Ngài (1 Cô-rinh-tô 1:28–29 ²⁸Đức Chúa Trời đã chọn những sự hèn hạ và khinh bỉ ở thế gian, cùng những sự không có, hầu cho làm những sự có ra không có, ²⁹ để chẳng ai khoe mình trước mặt Đức Chúa Trời.).

Phần sau của câu Kinh Thánh, “Ta sẽ không nhường vinh quang Ta cho bất cứ ai, cũng không nhường sự ca ngợi Ta cho các thần tượng,” là một lời tuyên bố về sự độc nhất của Đức Chúa Trời. Trong một thế giới đầy rẫy những niềm tin và thực hành đối lập, lời tuyên bố này hoàn toàn trái ngược với việc thờ thần tượng, vốn phổ biến vào thời Ê-sai và tiếp tục là một cám dỗ cho nhân loại ngày nay. Thờ thần tượng tượng trưng cho khuynh hướng tìm kiếm sự thỏa mãn nơi tạo vật hơn là Đấng Tạo Hóa.

Việc Đức Chúa Trời từ chối chia sẻ vinh quang của Ngài nhấn mạnh vị thế độc nhất của Ngài là Đấng Tối Cao và Tối Thượng. Điều này nhấn mạnh niềm tin rằng sự thờ phượng phải hướng đến một mình Ngài, vì chỉ một mình Ngài là xứng đáng. Khía cạnh này trong lời tuyên bố của Đức Chúa Trời đóng vai trò như một lời kêu gọi dân Ngài hãy trung thành với mối quan hệ giao ước của họ, chống lại sự quyến rũ của bất cứ điều gì làm giảm lòng sùng kính của họ đối với Ngài.

THỜ THẦN TƯỢNG TRONG BỐI CẢNH HIỆN ĐẠI

Mặc dù chúng ta có thể không gặp phải những thần tượng hữu hình như thời cổ đại, nhưng Ê-sai 42:8 nói một cách mạnh mẽ với độc giả hiện đại, thách thức chúng ta nhận diện các hình thức thờ thần tượng đương đại. Thần tượng có thể mang nhiều hình thái trong xã hội ngày nay, bao gồm sự giàu có, quyền lực, công nghệ, các mối quan hệ, và thậm chí cả tham vọng cá nhân. Bất cứ điều gì được ưu tiên hơn mối quan hệ của chúng ta với Chúa đều có thể hoạt động như một thần tượng, đòi hỏi thời gian, năng lượng và lòng trung thành của chúng ta.

Trong một ý nghĩa nào đó, mọi tội lỗi đều bắt nguồn từ sự thờ hình tượng. Giống như sự vô luân bắt nguồn từ sự thờ hình tượng. Khi chúng ta phạm tội… bất kỳ tội lỗi nào… hãy nghĩ về bản chất của tội lỗi. Khi bạn hoặc tôi phạm tội, về cơ bản chúng ta đang nói: “Lạy Chúa, con biết điều gì tốt hơn Ngài. Điều gì tốt nhất cho cuộc đời con. Con thông minh hơn Ngài. Con khôn ngoan hơn Ngài.” Và bằng cách đó, chúng ta đang nâng mình lên cao hơn Chúa. Đó là sự tôn thờ chính mình, ngay cả trong động lực của chúng ta.

Rất nhiều lần chúng ta quan tâm đến ngoại hình của mình. Người khác sẽ nghĩ gì về chúng ta, người khác sẽ nhìn nhận chúng ta như thế nào. Đó là sự tôn thờ chính mình, bởi vì điều chúng ta nên quan tâm là ngoại hình, là cách nhìn nhận về Chúa. Chỉ mình Ngài là tối cao, chứ không phải chúng ta.

Ê-sai 42:8 Nhắc nhở Chúng ta về Mối nguy hiểm của Sự tôn thờ Thần tượng. Vì vậy, có rất nhiều cách tinh vi mà sự tôn thờ thần tượng tác động trong chính tấm lòng chúng ta và trên khắp thế giới. Vì vậy, chúng ta phải liên tục quay trở lại với chân lý này, và cầu nguyện rằng Chúa sẽ khắc ghi điều đó ngày càng sâu hơn vào lòng chúng ta, rằng chỉ mình Ngài là Đức Chúa Trời. David Platt

Lời kêu gọi đừng chia sẻ vinh quang của Chúa cho người khác vang vọng sâu sắc trong một nền văn hóa thường ưu tiên những ham muốn ích kỷ hơn là sự thờ phượng Chúa. Thông điệp của Ê-sai mời gọi chúng ta suy ngẫm về cuộc sống của mình và đánh giá những gì chúng ta thực sự tôn vinh. Chúng ta đang dành sự chú ý, ngợi khen và lòng trung thành cho những theo đuổi nhất thời, hay chúng ta đang hướng những điều đó đến Chúa, chúng ta có nhận biết Ngài là nguồn gốc của sự tồn tại, mục đích và sức mạnh của chúng ta hay không?

BẢN CHẤT BẤT BIẾN CỦA CHÚA

Ê-sai 42:8 cũng nhắc nhở chúng ta rằng bản chất của Chúa và những đòi hỏi của Ngài về sự thờ phượng vẫn không thay đổi theo thời gian. Sự cam kết của Ngài đối với vinh quang của Ngài và mong muốn sự thờ phượng trọn vẹn của chúng ta nhấn mạnh bản chất không lay chuyển của Ngài. Trong một thế giới luôn thay đổi, nơi các giá trị và niềm tin có thể thay đổi đáng kể, sự bất biến của bản thể Chúa cung cấp một nền tảng vững chắc cho đức tin. Câu Kinh Thánh này trấn an các tín hữu về quyền tể trị của Đức Chúa Trời và tầm quan trọng của lòng trung tín bền bỉ trong sự thờ phượng. Khi các tín hữu đón nhận chân lý của Ê-sai 42:8, họ được kêu gọi kính sợ, tôn kính và cam kết sống đức tin của mình trong cuộc sống hàng ngày, đảm bảo rằng cuộc sống của họ phản ánh sự thờ phượng và lòng tận tụy đối với Đức Chúa Trời chân thật duy nhất.

Đức Chúa Trời sẽ không ban vinh quang của Ngài cho ai khác, điều này làm cho Lời cầu nguyện của Thầy tế lễ thượng phẩm của Chúa Giê-su càng đáng kinh ngạc hơn, bởi vì trong đó Chúa Giê-su cầu nguyện, “Cha ôi! Bây giờ xin lấy sự vinh hiển Con vốn có nơi Cha trước khi chưa có thế gian mà làm vinh hiển Con nơi chính mình Cha.” (Giăng 17:5). Có ba điều đáng chú ý ở đây: 1) Chúa Giê-su cầu nguyện rằng xin Cha ban vinh quang cho Ngài; 2) Chúa Giê-su tuyên bố rằng vinh quang trước đó vốn là của Ngài trước thời điểm sáng thế; và 3) Chúa Giê-su khẳng định rằng vinh quang của Ngài là vinh quang của Cha. Nói cách khác, Chúa Giê-su cầu xin Cha ban vinh quang của Ngài cho Người khác, đó chính là Ngài; hơn thế nữa, Chúa Giê-su tuyên bố rằng Ngài đã chia sẻ vinh quang thiêng liêng đó với tư cách là CON CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI VỐN HIỆN HỮU TỪ TRƯỚC VÔ CÙNG.

Do đó, Ngài đã chuẩn bị để chấm dứt sự thờ hình tượng. Si-ru làm điều này tạm thời bằng sức mạnh vũ trang dữ dội. và TÔI TỚ Đức Giê-hô-va hoàn thành điều đó bằng sức mạnh tâm linh của Lời đơn sơ của Ngài, và tình yêu thương dịu dàng, vị tha của Ngài. (Keil và Delitzsch)

Chúng ta phải hiểu thế nào về lời cầu nguyện của Chúa Jesus, xét theo sắc lệnh rõ ràng của Kinh thánh rằng Đức Chúa Trời sẽ không ban vinh quang của Ngài cho ai khác? Hoặc là Chúa Jesus đang phạm thượng, hoặc Ngài thực sự là Đấng mà Ngài đã tuyên bố: Con đời đời của Đức Chúa Trời, Đấng xứng đáng “ngồi trên ngai vinh hiển của Ngài” (Ma-thi-ơ 25:31 Khi Con người ngự trong sự vinh hiển mình mà đến với các thiên sứ thánh, thì Ngài sẽ ngồi trên ngôi vinh hiển của Ngài.). Chúng ta tin rằng Chúa Jesus “trong chính bản thể của Đức Chúa Trời” (Phi-líp 2:6 Ngài vốn có hình [bản thể] Đức Chúa Trời, song chẳng coi sự bình đẳng mình với Đức Chúa Trời là sự nên nắm giữ😉 và rằng “Vì sự đầy dẫy của bổn tánh Đức Chúa Trời thảy đều ở trong Đấng ấy như có hình” (Cô-lô-se 2:9). Ngài xứng đáng được ngợi khen.

Các nguồn tham khảo:   gotquetions.orgbiblehub.combibleanalysis.org