Bốn Bài Ca Người Đầy Tớ trong sách Ê-sai là gì? (P5)

 

Bốn “Bài Ca Người Đầy Tớ” của Ê-sai mô tả sự phục vụ, đau khổ và sự tôn vinh của Người Đầy Tớ của Đức Giê-hô-va, là Đấng Mê-si. Cả bốn bài ca đều cho thấy Đấng Mê-si là Người Đầy Tớ nhu mì và dịu dàng của Chúa. Ngài là một nhân vật hoàng tộc, đại diện cho Israel trong hình dạng lý tưởng của nó; Ngài là thầy tế lễ thượng phẩm, chuộc tội cho thế gian. Ê-sai tiên đoán rằng Người Đầy Tớ của Chúa này sẽ giải thoát thế gian khỏi ngục tù tội lỗi. Theo thuật ngữ hoàng vương của Cận Đông cổ đại, một Người Đầy Tớ là “sứ giả được tín nhiệm”, “người đại diện bí mật” hoặc “người được chọn”. Các Bài Ca Người Đầy Tớ được tìm thấy trong Ê-sai 42:1–9; Ê-sai 49:1–13; Ê-sai 50:4–11; và Ê-sai 52:13—53:12.

Ê-sai ban đầu xác định đầy tớ của Đức Chúa Trời chính là Y-sơ-ra-ên (41:8Nhưng, hỡi Y-sơ-ra-ên, ngươi là TÔI TỚ TA, còn ngươi, Gia-cốp, là kẻ ta đã chọn, dòng giống của Áp-ra-ham, bạn ta;; 44:1–2 1 Bây giờ, hỡi Gia-cốp, TÔI TỚ TA, hỡi Y-sơ-ra-ên mà ta đã chọn, hãy nghe! 2 Đức Giê-hô-va, là Đấng đã làm nên ngươi, đã gây nên ngươi từ trong lòng mẹ, và sẽ giúp đỡ ngươi, phán như vầy: Hỡi Gia-cốp, TÔI TỚ TA, và Giê-su-run mà ta đã chọn, đừng sợ chi), người phục vụ với tư cách là nhân chứng của Đức Chúa Trời (43:10Đức Giê-hô-va phán: Các ngươi là kẻ làm chứng ta, và là ĐẦY TỚ TA đã chọn, hầu cho các ngươi được biết và tin ta, và hiểu rằng ta là Chúa! Chẳng có Đức Chúa Trời nào tạo thành trước ta, và cũng chẳng có sau ta nữa) và là ánh sáng cho Dân Ngoại. Tuy nhiên, Y-sơ-ra-ên không thể hoàn thành sứ mệnh này: Y-sơ-ra-ên bị điếc, mù (42:19Ai là mù, há chẳng phải ĐẦY TỚ TA sao? Ai là điếc như sứ giả mà ta đã sai đi? Ai là mù như kẻ đã hòa thuận cùng ta? AI LÀ MÙ NHƯ ĐẦY TỚ CỦA ĐỨC GIÊ-HÔ-VA?) và cần sự tha thứ của Đức Chúa Trời (44:21–22  21 Hỡi Gia-cốp, hỡi Y-sơ-ra-ên, hãy nhớ các điều nầy! Vì ngươi là tôi tớ ta. Ta đã gây nên ngươi; hỡi Y-sơ-ra-ên, ngươi là tôi tớ ta, ta sẽ không quên ngươi! 22 Ta đã xóa sự phạm tội ngươi như mây đậm, và tội lỗi ngươi như đám mây. Hãy trở lại cùng ta, vì ta đã chuộc ngươi). Y-sơ-ra-ên đã thất bại hết lần này đến lần khác. Ngược lại, Đầy tớ của Đức Chúa Trời, Đấng Mê-si, đã trung tín hoàn thành mọi công việc mà Ngài được giao để làm (xem Lu-ca 13:32 BHĐ  Ngài đáp: “Hãy đi nói với con cáo ấy rằng: ‘Ngày nay, ngày mai, Ta đuổi quỉ chữa bệnh, đến ngày thứ ba, Ta sẽ hoàn tất công tác của Ta.; Giăng 17:4Con đã tôn vinh Cha trên đất, làm xong công việc Cha giao cho làm). Đầy tớ của Chúa là nhân chứng trung tín và chân thật của Đức Chúa Trời cho nhân loại.

Trong Công vụ 3:13, Phi-e-rơ gọi Chúa Giê-xu là “ĐẦY TỚ” của Đức Chúa Trời. Câu đó nói một khía cạnh rằng, “Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp, Đức Chúa Trời của tổ phụ chúng ta đã làm vinh hiển ĐẦY TỚ Ngài là Đức Chúa Jêsus” Mô tả của Phi-e-rơ về Chúa Giê-xu là một “Người Đầy Tớ” là chính xác vì ít nhất bốn lý do:

1) Chúa Giê-xu luôn làm theo ý muốn của Cha (Giăng 4:34Đức Chúa Jêsus phán rằng: Đồ ăn của ta tức là làm theo ý muốn của Đấng sai ta đến, và làm trọn công việc Ngài.; 6:38Vì ta từ trên trời xuống, chẳng phải để làm theo ý ta, nhưng làm theo ý Đấng đã sai ta đến.).

2) Chúa Giê-xu không bao giờ tìm cách làm hài lòng chính mình nhưng luôn làm hài lòng Cha (Giăng 5:30Ta không thể tự mình làm nổi việc gì; ta xét đoán theo điều ta nghe, và sự xét đoán ta là công bình, vì ta chẳng tìm ý muốn của ta, nhưng tìm ý muốn của Đấng đã sai ta.).

3) Chúa Giê-xu đã hoàn thành công việc mà Đức Chúa Trời đã sai Ngài đến để làm (Giăng 17:4Con đã tôn vinh Cha trên đất, làm xong công việc Cha giao cho làm.).

4) Chúa Giê-xu đến để tôn vinh Cha (Giăng 13:31 Khi Giu-đa đã ra rồi, Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hiện bây giờ Con Người được vinh hiển, và Đức Chúa Trời được vinh hiển nơi Con Người.; 17:4).

Ngoài ra, việc Phi-e-rơ ám chỉ Chúa Giê-xu là “Người Đầy Tớ của Đức Chúa Trời” sẽ khiến những người Giu-đa nghe ông nhớ đến những đoạn văn trong Ê-sai mô tả Đấng Mê-si là “Người Đầy Tớ của Chúa”. Sau đây là một cái nhìn ngắn gọn về bốn Bài Ca Người Đầy Tớ trong Ê-sai:

Ê-sai 42:1–9. Bài ca đầu tiên trong bốn bài hát về Người Đầy tớ giới thiệu cho chúng ta về Người Đầy tớ của CHÚA:

câu 1–41 Nầy, đầy tớ ta đây, là kẻ ta nâng đỡ; là kẻ ta chọn lựa, là kẻ mà linh hồn ta lấy làm đẹp lòng. Ta đã đặt Thần ta trên người, người sẽ tỏ ra sự công bình cho các dân ngoại. 2 Người sẽ chẳng kêu la chẳng lên tiếng, chẳng để ngoài đường phố nghe tiếng mình. 3 Người sẽ chẳng bẻ cây sậy đã giập, và chẳng dụt tim đèn còn hơi cháy. Người sẽ lấy lẽ thật mà tỏ ra sự công bình. 4 Người chẳng mòn mỏi, chẳng ngã lòng, cho đến chừng nào lập xong sự công bình trên đất; các cù lao sẽ trông đợi luật pháp người.”.

Theo bài ca này, Người Đầy tớ của Chúa được Đức Chúa Trời chọn, và Đức Chúa Trời hài lòng về Người. Người Đầy tớ có Thần của Đức Chúa Trời ngự trên Người. Bốn câu đầu tiên của đoạn văn này được áp dụng cụ thể cho Chúa Giê-xu trong Ma-thi-ơ 12:18–21. 18 Nầy, tôi tớ ta đã chọn, Là người mà ta rất yêu dấu, đẹp lòng ta mọi đàng. Ta sẽ cho Thánh Linh ta ngự trên người, Người sẽ rao giảng sự công bình cho dân ngoại. 19 Người sẽ chẳng cãi lẫy, chẳng kêu la, Và chẳng ai nghe được tiếng người ngoài đường cái. 20 Người sẽ chẳng bẻ cây sậy đã gãy, chẳng tắt ngọn đèn gần tàn, Cho đến chừng nào người khiến sự công bình được thắng. 21 Dân ngoại sẽ trông cậy danh người.

Khi Chúa Giê-xu chịu phép báp têm tại Sông Giô-đanh, Thần của Đức Chúa Trời ngự xuống trên Người, và có tiếng từ trời phán rằng: “Đây là Con yêu dấu của Ta, đẹp lòng Ta hoàn toàn” (Ma-thi-ơ 3:17 BHĐ). Đây là một sự ám chỉ thiêng liêng đến Ê-sai 42. Lời dạy rõ ràng của Tân Ước là Chúa Giê-xu Christ là Người Đầy tớ trong các lời tiên tri của Bài Ca Người Đầy Tớ.

Ê-sai 49:1–13. Bài ca thứ hai trong bốn Bài Ca Người Đầy Tớ này nói về công việc của Đấng Mê-si trên thế giới và sự thành công của Ngài. Lời tuyên bố của Người Đầy tớ rằng câu 1 “Hỡi các cù lao, hãy nghe ta! Hỡi các dân xa lạ hãy ghé tai! Đức Giê-hô-va đã gọi ta từ trong bụng mẹ đã nói đến danh ta từ lòng dạ mẹ ta.” (chữ cù lao BD 2020 đọc là vùng ven biển BD2011 đọc là hải ngoại, BHĐ và các bản khác là hải đảo) sử dụng ngôn ngữ tương tự như lời kêu gọi của tiên tri Giê-rê-mi (Giê-rê-mi 1:5 trước khi ngươi sanh ra, ta đã biệt riêng ngươi, lập ngươi làm kẻ tiên tri cho các nước). Sự tham chiếu trong Ê-sai 49:2 về miệng của Người Đầy tớ của CHÚA “giống như gươm bén” là một hình ảnh tiên tri xuất hiện nhiều lần trong Tân Ước (Ê-phê-sô 6:17 gươm Đức Thánh Linh là Lời Đức Chúa Trời; Hê-bơ-rơ 4:12 Lời Đức Chúa Trời là sống và linh nghiệm sắc hơn gươm hai lưỡi; Khải Huyền 1:16 một thanh gươm hai lưỡi sắc bén ra từ miệng Ngài (BD2020); Khải huyền 2:12 Đấng có thanh gươm hai lưỡi sắc bén phán, và câu 16; Khải huyền 19:15Có một lưỡi gươm bén ở miệng Ngài ra, Ngài sẽ lấy nó mà đánh các dân, và cai trị họ bằng một cây gậy sắt. Ngài giày đạp thùng rượu cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời toàn năng).

Trong Bài Ca Người Đầy Tớ thứ hai, Đấng Mê-si bày tỏ sự vinh hiển của Đức Chúa Trời (Ê-sai 49:3 Ngài phán cùng ta rằng: Hỡi Y-sơ-ra-ên, ngươi là tôi tớ ta, ta sẽ được sáng danh bởi ngươi.), Đấng Mê-si được tôn vinh trong mắt Đức Chúa Trời (Ê-sai 49:5 Bây giờ, Đức Giê-hô-va là Đấng đã lập ta làm tôi tớ Ngài từ trong bụng mẹ, có khiến ta dẫn Gia-cốp đến cùng Ngài, và nhóm Y-sơ-ra-ên về cùng Ngài; vì ta được tôn trọng trước mắt Đức Giê-hô-va, và Đức Chúa Trời ta là sức mạnh ta.) và Đấng Mê-si phục hồi dân sự của Đức Chúa Trời (câu 6 Ngài có phán cùng ta rằng: Ngươi làm tôi tớ ta đặng lập lại các chi phái Gia-cốp, và làm cho những kẻ được gìn giữ của Y-sơ-ra-ên lại được trở về, còn là việc nhỏ; ta sẽ khiến ngươi làm sự sáng cho các dân ngoại, hầu cho ngươi làm sự cứu rỗi của ta đến nơi đầu cùng đất.). Điều đáng chú ý là Đấng Mê-si cảm thấy mất mát lớn: (câu 4 Ta có nói rằng: Ta đã làm việc luống công, đã hao sức vô ích và không kết quả. Song lẽ ngay thẳng của ta ở nơi Đức Giê-hô-va, sự ban thưởng cho ta ở nơi Đức Chúa Trời ta), nhưng cuối cùng Ngài nhận được sự ca ngợi trên toàn thế giới:

Ê-sai 49 câu 7 “Đức Giê-hô-va, Đấng Cứu chuộc Y-sơ-ra-ên, và Đấng Thánh của Ngài, phán cùng người bị loài người khinh dể, bị dân nầy gớm ghiếc, là người làm tôi kẻ có quyền thế, như vầy: Các vua sẽ thấy và đứng dậy; các quan trưởng sẽ quì lạy, vì cớ Đức Giê-hô-va là Đấng thành tín, tức là Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên, là Đấng đã chọn ngươi.”

Người ĐẦY TỚ CỦA CHÚA sẽ giám sát việc phục hồi đất nước và thiết lập một vương quốc hòa bình, Ê-sai 49: 8–13 8 Đức Giê-hô-va phán như vầy: Ta đã nhậm lời ngươi trong kỳ thuận tiện, đã vùa giúp ngươi trong ngày cứu rỗi. Ta sẽ gìn giữ ngươi, phó ngươi làm giao ước của dân, đặng lập lại xứ nầy và chia đất hoang vu làm sản nghiệp cho; 9 đặng bảo kẻ bị trói rằng: Hãy ra, và bảo kẻ ở trong nơi tối tăm rằng: Hãy tỏ mình! Họ sẽ chăn thả trên đường, và đồng cỏ họ sẽ ở trên các núi trọi. 10 Họ sẽ không đói không khát, hơi nắng chẳng đốt đến, khí nóng mặt trời chẳng phạm đến nữa; vì Đấng thương xót họ sẽ dắt dẫn, đem họ đến gần suối nước. 11 Ta sẽ làm cho mọi núi ta nên đường phẳng, và các đường cái ta sẽ được sửa sang. 12 Nầy, những kẻ nầy sẽ đến từ nơi xa; kìa, những kẻ kia sẽ đến từ phương bắc, những kẻ nọ từ phương tây, và những kẻ khác từ xứ Si-ni. 13 Hỡi trời, hãy hát! Hỡi đất, hãy vui mừng! Hỡi các núi, hãy lên tiếng hát xướng! Vì Đức Giê-hô-va đã yên ủi dân Ngài, cũng thương xót kẻ khốn khó.). Đấng Mê-si sẽ là đại diện cho sự an ủi của Chúa đối với dân sự của Ngài (câu 13 Hỡi trời, hãy hát! Hỡi đất, hãy vui mừng! Hỡi các núi, hãy lên tiếng hát xướng! Vì Đức Giê-hô-va đã yên ủi dân Ngài, cũng thương xót kẻ khốn khó).

Ngoài việc là Đấng khôi phục đất Israel. Ê-sai 49câu 8 Đức Giê-hô-va phán như vầy: Ta đã nhậm lời ngươi trong kỳ thuận tiện, đã vùa giúp ngươi trong ngày cứu rỗi. Ta sẽ gìn giữ ngươi, phó ngươi làm giao ước của dân, đặng lập lại xứ nầy và chia đất hoang vu làm sản nghiệp cho), Đấng Mê-si còn được chọn để cứu chuộc Dân Ngoại: Ê-sai 49 câu 6 “Ngài có phán cùng ta rằng: Ngươi làm tôi tớ ta đặng lập lại các chi phái Gia-cốp, và làm cho những kẻ được gìn giữ của Y-sơ-ra-ên lại được trở về, còn là việc nhỏ; ta sẽ khiến ngươi làm sự sáng cho các dân ngoại, hầu cho ngươi làm sự cứu rỗi của ta đến nơi đầu cùng đất.

Theo cách này, sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời được mang đến cho mọi người. Chúa Jesus Christ là “ánh sáng của thế gian” (Lu-ca 2:30–32 30 Vì con mắt tôi đã thấy sự cứu vớt của Ngài, 31 Mà Ngài đã sắm sửa đặng làm ánh sáng trước mặt muôn dân, 32 Soi khắp thiên hạ, Và làm vinh hiển cho dân Y-sơ-ra-ên là dân Ngài; Giăng 8:12 Đức Chúa Jêsus lại cất tiếng phán cùng chúng rằng: Ta là sự sáng của thế gian; người nào theo ta, chẳng đi trong nơi tối tăm, nhưng có ánh sáng của sự sống; Giăng 9:5 Đương khi ta còn ở thế gian, ta là sự sáng của thế gian.) và là sự ứng nghiệm các lời tiên tri của Ê-sai. Phao-lô trong chuyến hành trình truyền giáo đầu tiên của mình, ông và Ba-na-ba đã mang phúc âm đến cho Dân Ngoại ở An-ti-ốt, và họ trích dẫn Ê-sai 49:6 Ta Sẽ Khiến Ngươi Làm Sự Sáng Cho Các Dân Ngoại, Hầu Cho Ngươi Làm Sự Cứu Rỗi Của Ta Đến Nơi Đầu Cùng Đất. Phản ứng của Dân Ngoại ở An-ti-ốt là niềm vui thuần khiết: “Những người ngoại nghe lời đó thì vui mừng, ngợi khen đạo Chúa, và phàm những kẻ đã được định sẵncho sự sống đời đời, đều tin theo” (Công vụ 13:48). Trong Đấng Christ, cả người Giu-đa và dân ngoại đều trở nên một (Ê-phê-sô 2:11–18 BHĐ ¹¹ Vậy hãy nhớ lại rằng trước kia anh em là dân ngoại theo phần xác, bị những kẻ tự xưng là người được cắt bì trong thân xác, bởi tay con người, gọi anh em là kẻ không cắt bì. ¹² Cũng hãy nhớ lúc ấy, ở trần gian nầy, anh em không có Đấng Christ, không có quyền công dân Y-sơ-ra-ên, xa lạ đối với giao ước của lời hứa, không có hi vọng, không có Đức Chúa Trời. ¹³ Nhưng trong Đấng Christ Jêsus, anh em là người trước kia xa cách, bây giờ đã được gần gũi nhờ huyết của Đấng Christ. ¹⁴ Vì Ngài là sự bình an của chúng ta, Ngài đã kết hợp cả hai nhóm thành một, phá đổ bức tường ngăn cách vốn gây thù địch. ¹⁵ Qua thân xác mình, Ngài đã hủy bỏ luật pháp với các điều răn và quy tắc, để từ hai nhóm, Ngài tạo dựng thành một nhân loại mới trong chính Ngài, như vậy sự bình an được thực hiện; ¹⁶ và qua thập tự giá, Ngài hòa giải cả hai cho Đức Chúa Trời trong một thân thể; bằng cách đó, sự thù địch bị tiêu diệt. ¹⁷ Vậy, Ngài đã đến rao giảng bình an cho anh em là những người ở xa, và bình an cho những người ở gần. ¹⁸ Vì nhờ Ngài mà cả hai nhóm chúng ta đều có thể đến với Đức Chúa Cha trong một Thánh Linh.).

 

Bài ca Người Đầy Tớ thứ ba:

Ê-sai 50:4–11. 4 Chúa Giê-hô-va đã ban cho ta cái lưỡi của người được dạy dỗ, hầu cho ta biết dùng lời nói nâng đỡ kẻ mệt mỏi. Ngài đánh thức ta mỗi buổi sớm mai, đánh thức tai ta để nghe lời Ngài dạy, như học trò vậy. 5 Thật, Chúa Giê-hô-va đã mở tai ta, ta không trái nghịch, cũng không giựt lùi. 6 Ta đã đưa lưng cho kẻ đánh ta, và đưa má cho kẻ nhổ râu ta; ai mắng hoặc nhổ trên ta, ta chẳng hề che mặt. 7 Chúa Giê-hô-va sẽ giúp ta, nên ta chẳng bị mắc cỡ; vậy ta làm cho mặt ta cứng như đá, vì biết mình sẽ chẳng có điều chi xấu hổ. 8 Đấng xưng ta công bình đã đến gần; ai dám kiện với ta? Hãy cùng ta đều đứng lên! Ai là kẻ đối địch ta? Hãy lại gần ta! 9 Thật, Chúa Giê-hô-va sẽ đến giúp ta: Ai định tội lỗi ta được?….. Nầy, hết thảy chúng nó sẽ cũ đi như áo, bị sâu cắn rách. 10 Trong vòng các ngươi nào có ai kính sợ Đức Giê-hô-va, và nghe tiếng của tôi tớ Ngài? Kẻ nào đi trong tối tăm và không có sự sáng thì hãy trông cậy danh Đức Giê-hô-va, hãy nương nhờ Đức Chúa Trời mình. 11 Kìa, hết thảy các ngươi là kẻ thắp lửa và đốt đuốc vây lấy mình, thì hãy đi giữa ngọn lửa mình và giữa những đuốc mình đã đốt! Ấy là sự tay ta đã làm cho các ngươi, các ngươi sẽ nằm trong sự buồn bực!

Bài Ca Người Đầy Tớ thứ ba này đối chiếu tội lỗi của Y-sơ-ra-ên với sự vâng phục của Người Đầy tớ. Chúng ta cũng thấy rằng Đấng Mê-si sẽ bị ngược đãi nhưng được minh oan. Những câu trước bài ca này (Ê-sai 50:1–3) ví Y-sơ-ra-ên như một người vợ vô luân; chỉ có Đức Chúa Trời mới có quyền chuộc lại cô ta.

Ê-sai 50:1–3 1 Đức Giê-hô-va phán như vầy: Chớ nào tờ để mà ta đã để mẹ các ngươi ra ở đâu? Ai là người chủ nợ mà ta đã bán các ngươi cho? Nầy, các ngươi bị bán, là tại tội lỗi mình; mẹ các ngươi bị bỏ, là tại sự bội nghịch các ngươi. 2 Cớ sao khi ta đến, chẳng thấy có người nào? Cớ sao khi ta gọi, chẳng có ai thưa lại? Tay ta há ngắn quá không chuộc được sao? hay là sức ta không đủ mà cứu được sao? Nầy, ta chỉ nạt một cái thì biển liền cạn. Ta biến sông thành đồng vắng; cá dưới sông vì khan nước phải chết khát, hóa ra hôi thối. 3 Ta lấy sự tối tăm mặc cho các từng trời, và khoác cho một bao gai.

Bắt đầu từ câu 4, Người Đầy tớ đáp lại lời chỉ dạy của Đức Chúa Trời. 4 Chúa Giê-hô-va đã ban cho ta cái lưỡi của người được dạy dỗ, hầu cho ta biết dùng lời nói nâng đỡ kẻ mệt mỏi. Ngài đánh thức ta mỗi buổi sớm mai, đánh thức tai ta để nghe lời Ngài dạy, như học trò vậy.

(Ê-sai 50 câu 5) 5 Thật, Chúa Giê-hô-va đã mở tai ta, ta không trái nghịch, cũng không giựt lùi.

Dẫu cho khi sự vâng phục của Ngài đối với Đức Chúa Trời dẫn đến đau khổ:

(Ê-sai 50 câu 6). 6 Ta đã đưa lưng cho kẻ đánh ta, và đưa má cho kẻ nhổ râu ta; ai mắng hoặc nhổ trên ta, ta chẳng hề che mặt.

Người Đầy tớ của Chúa bày tỏ sự tin tưởng của Ngài rằng Đức Chúa Trời sẽ giúp Ngài và Ngài sẽ được xem là vô tội Ê-sai 50 câu 7–9: 7 Chúa Giê-hô-va sẽ giúp ta, nên ta chẳng bị mắc cỡ; vậy ta làm cho mặt ta cứng như đá, vì biết mình sẽ chẳng có điều chi xấu hổ. 8 Đấng xưng ta công bình đã đến gần; ai dám kiện với ta? Hãy cùng ta đều đứng lên! Ai là kẻ đối địch ta? Hãy lại gần ta! 9 Thật, Chúa Giê-hô-va sẽ đến giúp ta: Ai định tội lỗi ta được?….. Nầy, hết thảy chúng nó sẽ cũ đi như áo, bị sâu cắn rách.

Với sự tin tưởng này, Đấng Mê-si quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ của mình, bất kể con đường trở nên khó khăn đến đâu (xem Lu-ca 9: 51 Khi gần đến kỳ Đức Chúa Jêsus được đem lên khỏi thế gian, Ngài quyết định đi thành Giê-ru-sa-lem).

Khoảng 700 năm sau, Chúa Giê-xu cũng đã ứng nghiệm lời tiên tri này. Chúa chúng ta đã bị lăng mạ và sỉ nhục khi Ngài bị phó cho những người lính La Mã. Lưng Ngài bị đánh, mặt Ngài bị tát và Ngài bị khạc nhổ (xem Giăng 19:1–3 BHĐ ¹ Bấy giờ, Phi-lát cho đem Đức Chúa Jêsus đi đánh đòn. ² Bọn lính đan một chiếc mão gai, đội trên đầu Ngài, và mặc cho Ngài một chiếc áo điều. ³ Họ đến gần Ngài và nói: “Lạy vua dân Giu-đa!” Rồi họ tát vào mặt Ngài; Ma-thi-ơ 27:30 BHĐ Chúng khạc nhổ trên Ngài, lấy cây sậy đánh vào đầu Ngài). Chúa Giê-xu đã vâng lời cho đến chết trên thập tự giá (Phi-líp 2:8Ngài đã hiện ra như một người, tự hạ mình xuống, vâng phục cho đến chết, thậm chí chết trên cây thập tự), và Đức Chúa Cha đã minh oan cho Người Đầy tớ Đau Khổ của Ngài bằng cách khiến Ngài sống lại Ê-sai 50:7 Chúa Giê-hô-va sẽ giúp ta, nên ta chẳng bị mắc cỡ; vậy ta làm cho mặt ta cứng như đá, vì biết mình sẽ chẳng có điều chi xấu hổ.

Ê-sai 52:13—53:12. Bài Ca Người Đầy Tớ thứ tư có đỉnh cao này mô tả sự đau khổ và chiến thắng của Người Đầy tớ của CHÚA. Đây cũng là một trong những đoạn văn chi tiết nhất trong Cựu Ước liên quan đến cái chết và sự phục sinh của Đấng Mê-si.

52:13-15 BHĐ  ¹³ Hãy xem, đầy tớ ta sẽ xử sự khôn ngoan, 

    và người sẽ được tôn lên, dấy lên, người sẽ được tôn lên rất cao trọng. 

    ¹⁴ Khi nhiều người lấy làm kinh hãi vì cớ ngươi — 

    diện mạo ngươi thật xấu xí đến nỗi hơn bất kỳ ai, không ra dáng vẻ con người, 

    ¹⁵ đến nỗi vậy tôi tớ ta sẽ xuống phước cho nhiều nước và các vua sẽ khép miệng họ lại vì cớ người. 

    Người nào chưa nghe nói như thế, thì họ sẽ nhìn thấy, những gì họ chưa từng được nghe thì họ sẽ hiểu.

Ê-sai 53

1 Ai tin điều đã rao truyền cho chúng ta, và cánh tay Đức Giê-hô-va đã được tỏ ra cho ai? 2 Người đã lớn lên trước mặt Ngài như một cái chồi, như cái rễ ra từ đất khô. Người chẳng có hình dung, chẳng có sự đẹp đẽ; khi chúng ta thấy người, không có sự tốt đẹp cho chúng ta ưa thích được. 3 Người đã bị người ta khinh dể và chán bỏ, từng trải sự buồn bực, biết sự đau ốm, bị khinh như kẻ mà người ta che mặt chẳng thèm xem; chúng ta cũng chẳng coi người ra gì. 4 Thật người đã mang sự đau ốm của chúng ta, đã gánh sự buồn bực của chúng ta; mà chúng ta lại tưởng rằng người đã bị Đức Chúa Trời đánh và đập, và làm cho khốn khổ. 5 Nhưng người đã vì tội lỗi chúng ta mà bị vết, vì sự gian ác chúng ta mà bị thương, Bởi sự sửa phạt người chịu chúng ta được bình an, bởi lằn roi người chúng ta được lành bịnh. 6 Chúng ta thảy đều như chiên đi lạc, ai theo đường nấy: Đức Giê-hô-va đã làm cho tội lỗi của hết thảy chúng ta đều chất trên người. 7 Người bị hiếp đáp, nhưng khi chịu sự khốn khổ chẳng hề mở miệng. Như chiên con bị dắt đến hàng làm thịt, như chiên câm ở trước mặt kẻ hớt lông, người chẳng từng mở miệng. 8 Bởi sự ức hiếp và xử đoán, nên người đã bị cất lấy; trong những kẻ đồng thời với người có ai suy xét rằng người đã bị dứt khỏi đất người sống, là vì cớ tội lỗi dân ta đáng chịu đánh phạt? 9 Người ta đã đặt mồ người với những kẻ ác, nhưng khi chết, người được chôn với kẻ giàu; dầu người chẳng hề làm điều hung dữ và chẳng có sự dối trá trong miệng. 10 Đức Giê-hô-va lấy làm vừa ý mà làm tổn thương người, và khiến gặp sự đau ốm. Sau khi đã dâng mạng sống người làm tế chuộc tội, người sẽ thấy dòng dõi mình; những ngày người sẽ thêm dài ra, và ý chỉ Đức Giê-hô-va nhờ tay người được thạnh vượng. 11 Người sẽ thấy kết quả của sự khốn khổ linh hồn mình, và lấy làm thỏa mãn. Tôi tớ công bình của ta sẽ lấy sự thông biết về mình làm cho nhiều người được xưng công bình; và người sẽ gánh lấy tội lỗi họ. 12 Vậy nên ta sẽ chia phần cho người đồng với người lớn. Người sẽ chia của bắt với những kẻ mạnh, vì người đã đổ mạng sống mình cho đến chết, đã bị kể vào hàng kẻ dữ, đã mang lấy tội lỗi nhiều người, và cầu thay cho những kẻ phạm tội.

 

Bài Ca Người Đầy Tớ thứ tư bắt đầu bằng lời hứa rằng Người Đầy tớ sẽ được tôn cao Ê-sai 52: 13 Nầy, tôi tớ ta sẽ làm cách khôn ngoan; sẽ được tôn lên, dấy lên, và rất cao trọng.

nhưng sau đó ngay lập tức chuyển sang mô tả về bạo lực cực độ:

14 Như nhiều kẻ thấy ngươi mà lấy làm lạ (mặt mày người xài xể lắm hơn kẻ nào khác, hình dung xài xể hơn con trai loài người)” (Ê-sai 52:14).

Đấng Mê-si sẽ bị loài người “khinh dể và chán bỏ” (Ê-sai 53:3). Khi Người bị trừng phạt một cách tàn bạo, mọi người sẽ cho rằng Người đang bị Đức Chúa Trời hành hạ (câu 4). Nhưng Bài Ca Người Đầy Tớ thứ tư nêu rõ lý do tại sao Người phải chịu sự ngược đãi như vậy:

Ê-sai 53:5 “Nhưng người đã vì tội lỗi chúng ta mà bị vết, vì sự gian ác chúng ta mà bị thương, Bởi sự sửa phạt người chịu chúng ta được bình an, bởi lằn roi người chúng ta được lành bịnh.”.

Chính sự gian ác của chúng ta được đặt trên Người đã giải thích cho sự đau khổ của Người (Ê-sai 53 câu 6 Chúng ta thảy đều như chiên đi lạc, ai theo đường nấy: Đức Giê-hô-va đã làm cho tội lỗi của hết thảy chúng ta đều chất trên người.).

Es 53 Câu 7 tiên đoán rằng Đấng Mê-si sẽ im lặng trước những kẻ buộc tội Người (so sánh Ma-thi-ơ 27:14 Song Đức Chúa Jêsus không đáp lại một lời gì, đến nỗi làm cho quan tổng đốc lấy làm lạ lắm). Ê-sai 53: 9 nói rằng, Người ta đã đặt mồ người với những kẻ ác, nhưng khi chết, người được chôn với kẻ giàu; dầu người chẳng hề làm điều hung dữ và chẳng có sự dối trá trong miệng.

Ê-sai 53:10 cho chúng ta biết lý do tại sao Người Đầy tớ chết:

10a Đức Giê-hô-va lấy làm vừa ý mà làm tổn thương người, và khiến gặp sự đau ốm. Sau khi đã dâng mạng sống người làm tế chuộc tội”.

Đây là sự chuộc tội thay thế. Mạng sống của Người thay cho chúng ta. Cái chết của Đấng Mê-si đã hoàn thành ý muốn của Đức Chúa Trời liên quan đến sự cứu rỗi của chúng ta.

Ngay sau lời tiên tri về cái chết của Người Đầy tớ, Ê-sai đưa ra lời tiên tri đáng kinh ngạc về chiến thắng của Người Đầy tớ:

(Ê-sai 53 câu 10b–12) “[Chúa] NGƯỜI sẽ thấy dòng dõi mình; những ngày NGƯỜI sẽ thêm dài ra, và ý chỉ Đức Giê-hô-va nhờ tay NGƯỜI được thạnh vượng. 11 NGƯỜI sẽ thấy kết quả của sự khốn khổ linh hồn mình, và lấy làm thỏa mãn. Tôi tớ công bình của ta sẽ lấy sự thông biết về mình làm cho nhiều NGƯỜI được xưng công bình; và NGƯỜI sẽ gánh lấy tội lỗi họ. 12 Vậy nên ta sẽ chia phần cho NGƯỜI đồng với người lớn. NGƯỜI sẽ chia của bắt với những kẻ mạnh, vì NGƯỜI đã đổ mạng sống mình cho đến chết, đã bị kể vào hàng kẻ dữ, đã mang lấy tội lỗi nhiều người, và cầu thay cho những kẻ phạm tội.

Ê-sai 53 Câu 11a NGƯỜI sẽ thấy kết quả của sự khốn khổ linh hồn mình, và lấy làm thỏa mãn BD2020 đọc là Sau sự thương khó của đời sống người, người sẽ nhìn thấy sự sáng và thoả lòng nhờ tri thức của người. 

Vì vậy, trong Bài Ca Người Đầy Tớ thứ tư, CÁI CHẾT KHÔNG PHẢI LÀ KẾT THÚC ĐỐI VỚI NGƯỜI ĐẦY TỚ. Sau khi chịu đau khổ, Ngài sẽ “thấy ánh sáng sự sống”| Ngài sẽ thấy kết quả của sự khốn khổ linh hồn mình. Ngài sẽ “chia chiến lợi phẩm”. Những ngày của Ngài sẽ được kéo dài. Những gì chúng ta có ở đây là lời tiên tri về sự phục sinh của Đấng Christ.

Toàn bộ Ê-sai 53 là một bức tranh sâu sắc và mang tính tiên tri về phúc âm. Chúa Giê-xu bị loài người khinh dể và chối bỏ (Lu-ca 13:34; Giăng 1:10–11); Ngài bị Đức Chúa Trời đánh (Ma-thi-ơ 27: 46 Ước chừng giờ thứ chín, Đức Chúa Jêsus kêu tiếng lớn lên rằng: Ê-li, Ê-li, lam-ma-sa-bách-ta-ni? nghĩa là: Đức Chúa Trời tôi ơi! Đức Chúa Trời tôi ơi! Sao Ngài lìa bỏ tôi?) và Ngài bị đâm vì sự vi phạm của chúng ta (Giăng 19:34 nhưng có một tên lính lấy giáo đâm ngang sườn Ngài, tức thì máu và nước chảy ra.; 1 Phi-e-rơ 2:23 Ngài bị rủa mà chẳng rủa lại, chịu nạn mà không hề ngăm dọa, nhưng cứ phó mình cho Đấng xử đoán công bình; Ngài gánh tội lỗi chúng ta trong thân thể Ngài trên cây gỗ, hầu cho chúng ta là kẻ đã chết về tội lỗi, được sống cho sự công bình; lại nhân những lằn đòn của Ngài mà anh em đã được lành bịnh.). Nhờ sự đau khổ của mình, Chúa Giê-xu đã nhận lấy hình phạt mà chúng ta đáng phải chịu và trở thành của lễ tối thượng và hoàn hảo cho chúng ta (Hê-bơ-rơ 10:10 Ấy là theo ý muốn đó mà chúng ta được nên thánh nhờ sự dâng thân thể của Đức Chúa Jêsus Christ một lần đủ cả.). Mặc dù Con của Ngài vô tội, Đức Chúa Trời đã đặt tội lỗi của chúng ta lên Ngài, và chúng ta trở nên sự công chính của Đức Chúa Trời trong Ngài (2 Cô-rinh-tô 5:21 Đức Chúa Trời đã làm cho Đấng vốn chẳng biết tội lỗi trở nên tội lỗi vì chúng ta, hầu cho chúng ta nhờ Đấng đó mà được trở nên sự công bình của Đức Chúa Trời.). Chúa Giê-xu im lặng trước những kẻ buộc tội Ngài (Ma-thi-ơ 27:12, 14; 1 Phi-e-rơ 2:23 Ngài bị rủa mà chẳng rủa lại, chịu nạn mà không hề ngăm dọa, nhưng cứ phó mình cho Đấng xử đoán công bình;). Chúa Giê-su bị đóng đinh giữa hai tên trộm nhưng lại được chôn trong ngôi mộ của một người giàu có (Ma-thi-ơ 27:38, 57–60). Trong sự sỉ nhục và sự tôn vinh cuối cùng của Người Đầy tớ Đau Khổ, Ngài đã hòa giải nhân loại với Đức Chúa Trời (Ma-thi-ơ 8:17; Công vụ 8:30–35; Rô-ma 10:15–17; 15:21; 1 Phi-e-rơ 2:23b–24 Ngài gánh tội lỗi chúng ta trong thân thể Ngài trên cây gỗ, hầu cho chúng ta là kẻ đã chết về tội lỗi, được sống cho sự công bình; lại nhân những lằn đòn của Ngài mà anh em đã được lành bịnh. 24 Vì anh em vốn giống như con chiên lạc, mà bây giờ đã trở về cùng Đấng chăn chiên và Giám mục của linh hồn mình.).

Khi hoạn quan người Ê-thi-ô-pi đang đi về quê hương trên xe ngựa của mình, ông đã đọc một trong những Bài Ca Người Đầy Tớ (Công vụ 8:32–33 32 Vả, chỗ người đọc trong Kinh thánh là đoạn nầy: Người đã bị kéo đi như con chiên đến hàng làm thịt, Lại như chiên con câm trước mặt kẻ hớt lông, Người chẳng mở miệng. 33 Trong khi Người hèn hạ thì sự đoán xét Người đã bị cất đi. Còn ai sẽ kể đời của Người? Vì sự sống Người đã bị rút khỏi đất rồi. Đó là Ê-sai 53, 7-8). Hoạn quan không chắc Ê-sai đang nói đến ai—đó có phải là chính vị tiên tri hay một người khác? Phi-líp, nhà truyền giáo, đã có đặc ân sử dụng Ê-sai 53 để chỉ cho người Ê-thi-ô-pi về Đấng Christ: “Phi-líp bèn mở miệng, bắt đầu từ chỗ Kinh thánh đó mà rao giảng Đức Chúa Jêsus cho người.” (Công vụ 8:35). Không còn nghi ngờ gì nữa, bốn Bài Ca Người Đầy Tớ trong Ê-sai là về Chúa Giê-su. Chúa Giê-xu của chúng ta là chủ đề của Kinh Thánh.

nguồn

1 được định sẵn:

τάσσω (tassō) bổ nhiệm (G5021)

Từ này xuất hiện ~8 lần

Ý nghĩa

(chủ động/trung gian) bổ nhiệm, xác định, sắp xếp;

cống hiến;

(thụ động) được thành lập, bổ nhiệm, giao

sắp xếp;

đặt, bổ nhiệm, vào một vị trí nhất định, Lk. 7:8; Rom. 13:1; đặt, cống hiến, cho một mục tiêu, 1Cor. 16:15; sắp xếp, định hình, cho một mục tiêu, Acts 13:48; sắp xếp, chỉ định, địa điểm hoặc thời gian, Mt. 28:16; Acts 28:23; phân bổ, chỉ định, Acts 22:10; giải quyết, quyết định, Acts 15:2*