Thêm cho Đức Tin, Giữ Tấm Lòng Khỏi Cay Đắng

Stärke deinen Glauben und vermeide Bitterkeit im Herzen

1.DỄ HIỂU MÀ KHÓ LÀM | Những bài học cần kiên trì

2.ĐỪNG ĐỂ LÒNG CAY ĐẮNG

Giô-sép: ĐỪNG ĐỂ ĐIỀU ÁC THẮNG MÌNH, NHƯNG HÃY LẤY ĐIỀU THIỆN THẮNG ĐIỀU ÁC (Rô-ma 12:21)

NA-Ô-MI Vượt Qua Sự Cay Đắng Nhờ tình bạn Nâng Đỡ

GIÔ-NA SỰ ĂN NĂN CÓ NHIỀU CUNG BẬC

VƯỢT QUA SỰ CAY ĐẮNG PHẢI NHỜ ĐỨC TIN

1.DỄ HIỂU MÀ KHÓ LÀM | Những bài học cần kiên trì (Giăng 16:2)

Cám ơn Chúa cho Chúa Giê-xu đã đến và sai Đức Thánh Linh xuống để dạy dỗ chúng ta. Cám ơn Chúa, khi chúng ta lạc lối, Ngài kêu gọi chúng ta trở về (Philip 3:15), càng gia tăng thêm sự khao khát Chúa và khao khát làm đẹp lòng Ngài, theo sự kêu gọi của Ngài đặc biệt trong những ngày cuối cùng này:

Tôi lại nghe một tiếng khác từ trên trời đến rằng: Hỡi dân ta, hãy ra khỏi Ba-by-lôn, kẻo các ngươi dự phần tội lỗi với nó, cũng chịu những tai họa nó nữa chăng. (Khải huyền 18:4)

Để được như vậy Chúa dạy dỗ chúng ta. Có ba giai đoạn quan trong nhất trong chức vụ Chúa Giê-xu,

  1. khi Chúa Giê-xu còn ở thế gian, Ngài “ĐÃ LÀM VÀ DẠY TỪ BAN ĐẦU” (Công vụ 1:1)
  2. 40 ngày chưa thăng thiên về Trời: Chúa Giê-xu “lấy nhiều chứng cớ tỏ ra mình là sống, và hiện đến với các sứ đồ trong BỐN MƯƠI NGÀY, phán bảo những sự về nước Đức Chúa Trời”. (c.3)

 

  1. Chúa Giê-xu ngự bên hữu Đức Chúa Trời Cha, Nhưng thân thể Chúa Giê-xu dưới đất đó là Hội Thánh ra đời. Hiện nay Chúa Giê-xu đang cầu thay trên Thiên đàng, Đức Thánh Linh đã tuôn đổ, và thân thể Ngài là Hội Thánh dưới đất được hình thành trong Công vụ 2, ứng nghiệm Điều Cha Hứa là báp têm Đức Thánh Linh. (Công vụ 1:5,8) Chúa Giê-xu phán họ sẽ 5chịu phép báp-têm bằng Đức Thánh Linh8Nhưng khi Đức Thánh Linh giáng trên các ngươi, thì các ngươi sẽ nhận lấy quyền phép, và LÀM CHỨNG về ta tại thành Giê-ru-sa-lem, cả xứ Giu-đê, xứ Sa-ma-ri, cho đến cùng trái đất.

Ngày nay có nhiều sự hiểu sai lệch về báp têm Đức Thánh Linh.

1Cô-rinh-tô 12: 13Vì thật bởi một Thánh Linh, tất cả chúng ta được làm BÁP-TÊM VÀO TRONG MỘT THÂN, dù là người Do Thái hay người Hy Lạp, dù là nô lệ hay tự do, thì tất cả được khiến cho uống một Thánh Linh. (BD2020)

Quan sát thân thể con người: Về mặt tự nhiên vết thương có khả năng tự chữa lành, tự đào thải, đó là điều kỳ diệu về công trình Đức Chúa Trời. Về thuộc linh cũng vậy, đây là lợi ích khi chúng ta được ở trong thân thể Chúa, Rô-ma 8: 13 Thật thế, nếu anh em sống theo xác thịt thì phải chết; song nếu nhờ Thánh Linh, làm cho chết các việc của thân thể, thì anh em sẽ sống.

Được ở trong thân thể Chúa Giê-xu, Nếu chúng ta BƯỚC THEO Đức Thánh Linh, thì Ngài sẽ làm chết công việc xác thịt!

Chúng ta được ở trong Thân thể Chúa khi nào? Đó là khi được tái sinh bởi nước và Thánh Linh(đồng sống lại và đồng ngồi với Đấng Christ tại các nơi trên Trời (Ê-phê-sô 2:6, công dân trên Trời (Philip 3:20). Bởi một Thánh Linh chúng ta được báp têm vào trong một thân thể (báp tem Thánh Linh). 1Cô-rinh-tô 12 Câu 14 nói tiếp Thân cũng chẳng phải có một chi thể, bèn là nhiều chi thể. Khi được tái sinh bởi Đức Thánh Linh và bởi nước, tức là Lời Kinh Thánh, chúng ta được Chúa mở tâm trí để hiểu Lời Ngài.

Có những bài học mà Chúa Giê-xu phải nhắc lại cho các môn đệ nhiều lần. Bởi vì họ chưa hiểu, hay họ chưa thể lĩnh hội được. (Giăng 16:2)

Chúng ta đã học về đức tin và sự vui mừng. Các môn đệ vui mừng theo cách bình thường. Trong Luca 10 nói Chúa sai họ đi rao giảng và chữa lành kẻ bệnh (Luca 10:9) họ trở về kể lại với Chúa vui mừng và hớn hở. Nhưng ở đây Chúa dạy họ về sự vui mừng trong Luca 10: 20 Dầu vậy, chớ mừng vì các quỉ phục các ngươi; nhưng hãy mừng vì tên các ngươi đã ghi trên thiên đàng.

Trong Luca 24:41 cũng nói Khi các môn đồ thấy Chúa Giê-xu sống lại họ vui mừng và họ không thể tin. Mới trước đó độ 4 ngày Đấng Christ đã thấy họ ngủ vì buồn thê thảm (Luca 22:45) và bây giờ Ngài thấy họ không tin chắc trước sự vui mừng. Cho thấy rằng niềm vui có thể cản trở đức tin. Nó có thể là kẻ thù lớn của đức tin, đôi khi cũng như nỗi buồn vậy.” (Morrison)

Có nhiều lần niềm vui đã cản trở đức tin, theo nghĩa là điều gì đó quá tốt để có thể là sự thật. Sáng thế ký 45:25-26 cho biết “lòng Gia-cốp vẫn vô tình”, không thể tin Giô-sép còn sống sau 13 năm mất tích.

TRONG Gióp 9:16, Gióp nói rằng nếu Đức Chúa Trời trả lời ông thì ông cũng không tin. Có những lúc trong nghịch cảnh chúng ta KẾT ƯỚC VỚI SỰ VÔ TÍN, với sự vô vọng, thay vì đức tin 16 Mặc dầu tôi kêu cầu, và Ngài đáp lời tôi, Tôi cũng không tin rằng Ngài lắng tai nghe tiếng tôi.

TRONG Thi Thiên 126: 1 Khi Đức Giê-hô-va dẫn các phu tù của Si-ôn về, Thì chúng tôi khác nào kẻ nằm chiêm bao. Cứ như chuyện trong mơ vậy.

Có một niềm vui chúng ta nên mong đợi và phấn đấu, là làm cho Chúa chúng ta vui lòng.

Các môn đệ trong sách Công vụ họ có sự vui mừng khác hẳn: Cong 5: 41 Vậy, các sứ đồ từ tòa công luận ra, ĐỀU HỚN HỞ VỀ MÌNH ĐÃ ĐƯỢC KỂ LÀ XỨNG ĐÁNG CHỊU NHỤC vì danh Đức Chúa Jêsus.

Tại sao có điều thay đổi này xảy ra? Bây giờ Chúa Giê-xu không còn ở với họ, Ngài đã chết, Ngài sống lại hiện ra với họ 40 ngày thôi và đã thăng thiên, sau đó thân thể Đấng Christ hình thành, và bây giờ họ ở trong thân thể Đấng Christ. (Công vụ 1-2)

Phao-lô dùng từ này để phân biệt với Hội Thánh địa phương như Cô-rinh-tô, Rô-ma… thậm chí với giáo hội, tổng hội, giáo phái.. Tân ước cho chúng ta biết đó là thân thể Đấng Christ. Một từ khác không có trong Tân ước, gọi là Hội Thánh vô hình.

Mục đích Chúa Giê-xu giáng trần là để lên thập tự giá. Các môn đồ không những không hiểu sự thật này mà còn cản trở. Nhiều hơn sáu lần Chúa Giê-xu bảo trước cho các môn đồ Ngài sẽ chịu chết. Nhưng kết quả là họ không hiểu nổi. Không những vậy, Phi-e-rơ còn khuyên can Chúa. (Ma-thi-ơ 16:22).

Cũng như vậy khi Chúa Giê-xu dạy về chân lý ăn Thịt và uống Huyết CON NGƯỜI, là điều khó nghe nên Chúa Giê-xu tận tình phán dạy trong Giăng 6: 62 Vậy, nếu như các con thấy Con Người lên nơi Ngài vốn ở trước kia, thì sao? 63 Chính thần linh làm cho sống, xác thịt chẳng ích gì. Những lời Ta nói với các con là thần linh và sự sống.

Nhưng Giăng 6: 66 Từ lúc ấy, nhiều MÔN ĐỒ THỐI LUI, không theo Ngài nữa. 67 Đức Chúa Giê-xu nói với mười hai môn đồ: “Còn các con cũng muốn thối lui chăng?” 68 Si-môn Phi-e-rơ đáp: “Thưa Chúa, chúng con sẽ theo ai? Chúa có lời của sự sống đời đời. 69 Chúng con đã tin, và nhận biết rằng Chúa là Đấng Thánh của Đức Chúa Trời.”

Như vậy  các môn đệ ban đầu của Chúa nghe Ngài nhiều lần mà không thông hiểu, những bài học như:

Đấng Mê-si phải chịu khổ, Mang thập tự giá

Bài học về Sự tha thứ (Lu-ca 17:1-6) họ phải xin Chúa thêm đức tin.

Chúa dạy họ về thái độ đúng về sự vui mừng.

Và các thư tín triển khai sự dạy dỗ của Chúa Giê-xu, cho chúng ta biết đó là những bông trái Đức Thánh Linh.

Đó là bài học về mọi khí giới của Đức Chúa Trời (Ê-phê-sô 6:11)

Đó là bài học về bổn tánh Đức Chúa Trời, Sự Vinh hiển Nhân đức (2Phi-e-rơ 1:3-11)

Luyện tập sự tin kính (1Ti-mô-thê 4:8; 6:6)

Về Sự thỏa lòng (1Ti-mô-thê 6:6)

Về Sự yên nghỉ của Đức Chúa Trời (Hê-bê-rơ 4)

Sự bình an (Giăng 14:27; 2Cô-rinh-tô 5:20)

Đừng sợ hãi (điều mà con người chúng ta luôn học. Rất nhiều lần Kinh Thánh nói Đừng sợ)

Đừng lo lắng, Đừng cay đắng. Và v.v…

Chúng ta có thể liệt kê NHỮNG BÀI HỌC DỄ HIỂU MÀ LẠI KHÓ LÀM theo. Vì những bài học này như dòng nước chảy trong Thi thiên 1, sự dạy dỗ như mưa tầm tã trên đồng xanh trong bài ca của Môi-se. Phục truyền 32: 2 Đạo của tôi rải ra như mưa; Lời tôi sa xuống khác nào sương móc, Tợ mưa tro trên cây cỏ, Tỉ như mưa tầm tã trên đồng xanh.

Nếu một người không có một động lực gì thúc đẩy từ bên trong, thì  gặp nghịch cảnh người ta có thể lại quên.

2.ĐỪNG ĐỂ LÒNG CAY ĐẮNG

Hôm nay chúng ta học một khía cạnh nhỏ nhưng rất quan trọng đối với cơ đốc nhân: ĐỪNG ĐỂ LÒNG CAY ĐẮNG.

DẦU HOÀN CẢNH CAY ĐẮNG, đầy phẫn uất và thất vọng sâu sắc, hãy cẩn thận giữ lòng mình không cay đắng.

Giô-sép: ĐỪNG ĐỂ ĐIỀU ÁC THẮNG MÌNH, NHƯNG HÃY LẤY ĐIỀU THIỆN THẮNG ĐIỀU ÁC (Rô-ma 12:21)

Giô-sép bị anh em ghen tị, vì Cha yêu Giô-sép hơn. Kết cục là họ xô Giô-sép xuống hố và bán chàng trai 17 tuổi sang Ai-cập làm nô lệ (Sáng thế ký 37:4, 28). Hành động phản bội này là đất màu mỡ cho sự cay đắng trong lòng, và  bắt đầu một chuỗi đau khổ oan trái 13 năm.

Mối quan hệ và động lực gia đình thường là mảnh đất màu mỡ cho sự cay đắng. Mối quan hệ căng thẳng giữa Giô-sép và các anh em là một ví dụ điển hình. Lòng ghen tị của họ trước sự thiên vị của cha và giấc mơ về quyền lực tương lai của Giô-sép đã khiến họ bán anh làm nô lệ (Sáng thế ký 37:4, 28). Hành động phản bội này không chỉ phản ánh sự cay đắng của họ mà còn khơi mào một chuỗi đau khổ và cuối cùng là sự hòa giải. Hành động ban đầu của các anh em cho thấy sự đố kỵ và ganh tị trong gia đình có thể gieo mầm cay đắng sâu sắc như thế nào.

Giô-sép chủ động lấy điều thiện thắng điều ác, cứu đói gia đình, tha cho các anh em, giúp đưa anh em đến sự nhận lỗi (Sáng thế ký 42) những lần các anh em Giô-sép kể về nhà Cha, và sự họ hối lỗi thế nào vì đã làm điều gian ác với mình, thì Giô-sép quay mặt đi và khóc (Sáng thế ký 42:24), ông không hả hê và trả thù.

Giô-sép thấm thía hoàn cảnh cay đắng từ trong tâm can: Sáng thế ký 50: 20 BHĐ Các anh định hại tôi, nhưng Đức Chúa Trời lại định cho nó thành điều lành để thực hiện việc đang xảy ra hôm nay, tức là bảo tồn sự sống cho bao nhiêu người.

Chủ ngữ ở đây là Đức Chúa Trời nhân từ. Ngài không bỏ điều gì Ngài đã bắt đầu. (Sự lừa dối là bỏ chủ ngữ đi và nói trong nguy nan có cơ hội)

NA-Ô-MI Vượt Qua Sự Cay Đắng Nhờ tình bạn Nâng Đỡ

Vào thời Các Quan Xét, NA-Ô-MI mẹ chồng của Ru-tơ, bà rời khỏi xứ với chồng và 2 con trai, cả ba đều qua đời tại xứ Mô-áp. Bà đành trở về, nói hai dâu giờ cũng là hai bà góa, rằng đừng theo mình, Nhưng Ru-tơ một mực không rời bà. Đó là sách Ru-tơ bắt đầu. Trở về quê ở Bết-lê-hem xứ Giu-đa bà nói với mọi người: Ru-tơ 1: 20b-21 Chớ gọi tôi là Na-ô-mi, hãy gọi là Ma-raNa-ô-mi nghĩa là ngọt ngào; Ma-ra nghĩa là cay đắng

, vì Đấng Toàn năng đã đãi tôi cách cay đắng lắm. 21 Tôi đi ra được đầy dẫy, nhưng Đức Giê-hô-va dắt tôi về tay không. Đức Giê-hô-va đã giáng họa cho tôi, và Đấng Toàn năng khiến tôi bị khốn khổ, vậy còn gọi tôi là Na-ô-mi làm chi?

Bà đau buồn phẫn uất và đến mức thay đổi danh tính của mình. Chúa dùng hoàn cảnh xung quanh Bô-ô, bà con xa và con dâu (cũng góa không kém) để khôi phục hạnh phúc và dòng dõi gia đình cho Na-ô-mi. Đức Chúa Trời làm điều không thể. người thân bà được nhắc đến trong gia phả Đấng Mê-si. (Ma-thi-ơ 1:5). Sự hết lòng hết mực của Ru-tơ dành cho Na-ô-mi là tấm gương cho người thân, bạn bè đối với 1 người đang vật lộn với sự cay đắng, bằng sự kiên trì, thủy chung và yêu thương. Còn Na-ô-mi ở trong thế không còn gì để mất, bà le lói tia hy vọng: Ru-tơ 2: 20 Na-ô-mi đáp cùng dâu mình rằng: Nguyện Đức Giê-hô-va ban phước cho người, vì NGÀI KHÔNG DỨT LÀM ƠN CHO KẺ SỐNG VÀ KẺ CHẾT! Tiếp rằng: Người đó là bà con của chúng ta, vốn là trong những kẻ có quyền chuộc sản nghiệp ta lại.

 

Giô-na Sự ăn năn có nhiều cung bậc

Giô-na được Chúa gọi đến Nineveh phía đông để dân chúng ở đó ăn năn và được cứu. Nhưng Giô-na căm ghét dân đã áp bức dân tộc ông, nên ông đã đi tàu chạy sang phía tây. Ông chạy trốn sự Chúa kêu gọi. Biển động ông thú nhận thủ phạm là mình, và họ quăng ông xuống biển. Giô-na kêu cầu Chúa cứu. (Giô-na 2:2-6a). Bị ném xuống biển và chìm xuống đáy biển, Đức Chúa Trời đã giải cứu Giô-na theo lời cầu xin của ông. Sau đó bài Thi thiên ghi lại rằng Giô-na tạ ơn Chúa, vì trong khủng hoảng ông được cứu sống. Tuy nhiên, chúng ta có thể hỏi, Giô-na có ăn năn không? Đó là điều không thấy ở ông. Giô-na 2 là bài ca tạ ơn của Giô-na, ở trong bụng âm phủ (Giô-na 2:2,7), và Chúa cứu, chứ không ghi lý do tại sao ông bị vậy. chúng ta đừng vội nghĩ rằng tôi biết đáp án cho Giô-na, mà nên nghĩ rằng: sự ăn năn không phải dễ dàng: ăn năn khống thì dễ, nhưng ăn năn với lòng chân thật không thể tự mình làm được. (Giê-rê-mi 17:9; Thi thiên 15:2). Ăn năn là ơn huệ Chúa ban cho, chúng ta mới có thể ăn năn (Giăng 16:8; Công vụ 11:8; Rô-ma 2:4; châm ngôn 16:6) Đừng nghĩ rằng tự mình tôi có thể ăn năn. Khi Kinh Thánh phán: hãy ăn năn, nếu người có tai nghe và đáp ứng, nghĩa là tội người đó có thể được tha, và bởi vì Chúa đã phán.

Nhưng sự căm ghét cay đắng ở Giô-na không hết. vì thế có Giô-na 4. Sau khi dân Ni-ni-ve thành tâm ăn năn, ông không vui mà nói thà chết còn hơn sống. Ra khỏi thành Ni-ni-ve ông làm 1 cái chòi để chờ Ni-ni-ve chờ bị phán xét, Chúa cho dây leo mọc lên che mát phủ bóng trên đầu người, và cứu người khỏi sự khổ cực. Giô-na rất vui vì cớ dây ấy. (Giô-na 4:6). Nhưng hôm sau Chúa khiến một con sâu cắn dây leo và nó héo. Chúa khiến gió đông từ sa mạc thổi đến và mặt trời giọi xuống trên đầu Giô-na, đến nỗi ngất đi, và cầu chết mà rằng: Về phần tôi, chết còn hơn sống! (Giô-na 4:8)

Vì căm ghé thành Ni-ni-ve, Giô-na không hề có sự thương xót. Giô-na 4:10-11 10 Đức Giê-hô-va lại phán: Ngươi đoái tiếc một dây mà ngươi chưa hề khó nhọc vì nó, ngươi không làm cho nó mọc, một đêm thấy nó sanh ra và một đêm thấy nó chết. 11 Còn ta, há không đoái tiếc thành lớn Ni-ni-ve, trong đó có hơn mười hai vạn người không biết phân biệt tay hữu và tay tả, lại với một số thú vật rất nhiều hay sao?nắng rọi ông càng tức giận, Chúa cho dây leo mọc lên

Ở Giô-na chúng ta học bài học về sự ăn năn, có những cung bậc khác nhau, và đừng coi thường món quà ăn năn. Sự ăn năn là thuốc chữa sự cay đắng, và có thể thương xót người khác, có thể yêu kẻ thù mình.

Phao-lô trong 2 Ti-mô-thê 4:16-17 16 Khi ta binh vực mình lần thứ nhứt, chẳng có ai giúp đỡ; hết thảy đều lìa bỏ ta. NGUYỀN XIN ĐIỀU ĐÓ ĐỪNG ĐỔ TỘI VỀ HỌ! 17 Nhưng Chúa đã giúp đỡ ta và thêm sức cho ta, hầu cho Tin lành bởi ta được rao truyền đầy dẫy, để hết thảy dân ngoại đều nghe; ta lại đã được cứu khỏi hàm sư tử.

Hoàn cảnh cay đắng, nhưng lòng Phao-lô không cay đắng, ông nói NGUYỀN XIN ĐIỀU ĐÓ ĐỪNG ĐỔ TỘI VỀ HỌ!

Điểm chung là VƯỢT QUA SỰ CAY ĐẮNG PHẢI NHỜ ĐỨC TIN

Các môn đồ thú nhận khó để tha thứ được: họ xin Chúa thêm đức tin (Luca 17:1-6; Cha đứa trẻ bị động kinh trong Mác 9:24)

Chúa Giê-xu thấy Phi-e-rơ sắp ngã, Ngài đã cầu nguyện thêm đức tin cho ông (Luca 22:31-32 31 Hỡi Si-môn, Si-môn, nầy, quỉ Sa-tan đã đòi sàng sảy ngươi như lúa mì. 32 Song ta đã cầu nguyện cho ngươi, hầu cho đức tin ngươi không thiếu thốn. Vậy, đến khi ngươi đã hối cải, hãy làm cho vững chí anh em mình.)

Có những người ngã lòng không bền chí đến cùng: Luca 18: 8 Ta nói cùng các ngươi, Ngài sẽ vội vàng xét lẽ công bình cho họ. Song khi Con người đến, há sẽ thấy đức tin trên mặt đất chăng?

Rô-ma 12:18 khuyên: “Nếu có thể được, thì hãy hết sức mình mà hòa thuận với mọi người

Sự cay đắng có thể phá hủy tình bạn, hôn nhân và cộng đồng. Châm ngôn 14:10 ghi chú: “Lòng nhìn biết sự cay đắng của lòng; Một người ngoại không chia vui với nó được” Câu châm ngôn này cho thấy sự cay đắng cô lập con người, khiến họ khó trải nghiệm niềm vui và sự kết nối thực sự với người khác. Hơn nữa, sự cay đắng có thể dẫn đến một vòng luẩn quẩn của tổn thương và trả thù, kéo dài xung đột và chia rẽ.

(Ê-phê-sô 4:31-32) “31 Phải bỏ khỏi anh em những sự cay đắng, buồn giận, tức mình, kêu rêu, mắng nhiếc, cùng mọi điều hung ác. 32 Hãy ở với nhau cách nhân từ, đầy dẫy lòng thương xót, tha thứ nhau như Đức Chúa Trời đã tha thứ anh em trong Đấng Christ vậy

Cô-lô-se 3:12-13 “12 Vậy anh em là kẻ chọn lựa của Đức Chúa Trời, là người thánh và rất yêu dấu của Ngài, hãy có lòng thương xót. Hãy mặc lấy sự nhân từ, khiêm nhượng, mềm mại, nhịn nhục, 13 nếu một người trong anh em có sự gì phàn nàn với kẻ khác, thì hãy nhường nhịn nhau và tha thứ nhau: như Chúa đã tha thứ anh em thể nào, thì anh em cũng phải tha thứ thể ấy

Xin Chúa giúp chúng con kiểm tra lòng mình, xem có sự cay đắng nào không. Xin ban thêm đức tin cho chúng con và chúng con nhờ Ngài giúp đỡ, thể hiện bằng hành động sẽ lấy điều thiện thắng điều ác. Yêu thương thắng thù hận, tha thứ thắng sự không tha thứ. Thêm đức tin bằng sự nhân đức (2Phi-e-rơ 1:5) Amen!