Trong Ê-sai 41:8, 8 Nhưng, hỡi Y-sơ-ra-ên, ngươi là tôi tớ ta, còn ngươi, Gia-cốp, là kẻ ta đã chọn, dòng giống của Áp-ra-ham, BẠN TA.
—————–
1.Tại sao Áp-ra-ham được gọi là bạn của Đức Chúa Trời (Ê-sai 41:8)?
2.Một Người Bạn của Chúa
3.Những người bạn của Đấng Cứu Rỗi
4.Tình bạn đích thực
5.Tình bạn với Chúa Jesus
—————–
- Tại sao Áp-ra-ham được gọi là bạn của Đức Chúa Trời (Ê-sai 41:8)?
Đức Chúa Trời phán với dân Y-sơ-ra-ên, gọi họ là “dòng dõi Áp-ra-ham, bạn ta”. Tình bạn của Áp-ra -ham với Đức Chúa Trời cũng được Vua Giê-hô-sa-phát nhắc đến trong 2 Sử ký 20:7 Hỡi Đức Chúa Trời chúng tôi! Ngài há chẳng phải đã đuổi dân ở xứ nầy khỏi trước mặt dân Y-sơ-ra-ên của Ngài, mà ban xứ ấy cho dòng dõi Áp-ra-ham, là bạn hữu Chúa, làm sản nghiệp đời đời sao?
và trong Gia -cơ 2: 23 Vậy được ứng nghiệm lời Kinh thánh rằng: Áp-ra-ham tin Đức Chúa Trời, và điều đó kể là công bình cho người; SaSt 15:6
và người được gọi là bạn Đức Chúa Trời. Do đó, Áp-ra-ham được ban cho vinh dự cao cả là được gọi là “bạn Đức Chúa Trời”.
Theo nghĩa đen, Ê-sai 41:8 có thể được dịch là “Áp-ra-ham, người ta yêu dấu”. Áp-ra-ham đã thể hiện tình yêu của mình đối với Đức Chúa Trời qua đức tin kèm theo sự vâng lời (Sáng thế ký 12: 1 Vả, Đức Giê-hô-va có phán cùng Áp-ram rằng: Ngươi hãy ra khỏi quê hương, vòng bà con và nhà cha ngươi, mà đi đến xứ ta sẽ chỉ cho., 4 Rồi, Áp-ram đi, theo như lời Đức Giê-hô-va đã phán dạy; Lót đồng đi với người. Khi Áp-ram ra khỏi Cha-ran, tuổi người được bảy mươi lăm ; Sáng thế ký 15: 6 Áp-ram tin Đức Giê-hô-va, thì Ngài kể sự đó là công bình cho người). Ông không chỉ là người quen biết Đức Chúa Trời và không chỉ là bạn đồng hành. Ông là bạn của Đức Chúa Trời.
Tình bạn là mối quan hệ qua lại giữa hai người chia sẻ mối dây liên kết yêu thương lẫn nhau. Bạn bè có thể được mô tả là những người:– biết và hiểu nhau– yêu mến nhau– có chung sở thích– muốn dành thời gian cho nhau– giúp đỡ và bảo vệ lẫn nhau
Tình bạn không phải là thứ dễ thay đổi. Châm ngôn 17:17 nói rằng “Bằng hữu thương mến nhau luôn luôn; Và anh em sanh ra để giúp đỡ trong lúc hoạn nạn.”, nghĩa là vẫn là người bạn ngay cả những lúc khó khăn.
Tình bạn của Áp-ra-ham với Đức Chúa Trời dựa trên giao ước đời đời của Đức Chúa Trời với Áp-ra-ham và đức tin của Áp-ra-ham khi chấp nhận giao ước đó:
Sáng thế ký 12:2–3. Ta sẽ làm cho ngươi nên một dân lớn; ta sẽ ban phước cho ngươi, cùng làm nổi danh ngươi, và ngươi sẽ thành một nguồn phước. ³ Ta sẽ ban phước cho người nào chúc phước ngươi, rủa sả kẻ nào rủa sả ngươi; và các chi tộc nơi thế gian sẽ nhờ ngươi mà được phước
Sáng thế ký 15:1–21 1 Sau các việc đó, trong sự hiện thấy có lời Đức Giê-hô-va phán cùng Áp-ram rằng: Hỡi Áp-ram! Ngươi chớ sợ chi; ta đây là một cái thuẫn đỡ cho ngươi; phần thưởng của ngươi sẽ rất lớn. 2 Áp-ram thưa rằng: Lạy Chúa Giê-hô-va, Chúa sẽ cho tôi chi? Tôi sẽ chết không con, kẻ nối nghiệp nhà tôi là Ê-li-ê-se, người Đa-mách. 3 Áp-ram lại nói rằng: Nầy, Chúa làm cho tôi tuyệt tự; một kẻ tôi tớ sanh đẻ tại nhà tôi sẽ làm người kế nghiệp tôi. 4 Đức Giê-hô-va bèn phán cùng Áp-ram rằng: Kẻ đó chẳng phải là kẻ kế nghiệp ngươi đâu, nhưng ai ở trong gan ruột ngươi ra, sẽ là người kế nghiệp ngươi. 5 Đoạn, Ngài dẫn người ra ngoài và phán rằng: Ngươi hãy ngó lên trời, và nếu ngươi đếm được các ngôi sao thì hãy đếm đi. Ngài lại phán rằng: Dòng dõi ngươi cũng sẽ như vậy. 6 Áp-ram tin Đức Giê-hô-va, thì Ngài kể sự đó là công bình cho người. 7 Đức Giê-hô-va lại phán cùng Áp-ram rằng: Ta là Đức Giê-hô-va, Đấng đã dẫn ngươi ra khỏi U-rơ, thuộc về xứ Canh-đê, để ban cho ngươi xứ nầy làm sản nghiệp. 8 Áp-ram thưa rằng: Lạy Chúa Giê-hô-va, bởi cớ chi tôi biết rằng tôi sẽ được xứ nầy làm sản nghiệp? 9 Đức Giê-hô-va đáp rằng: Ngươi hãy bắt đem cho ta một con bò cái ba tuổi, một con dê cái ba tuổi, một con chiên đực ba tuổi, một con cu rừng và một con bồ câu con. 10 Áp-ram bắt đủ các loài vật đó, mổ làm hai, để mỗi nửa con mỗi bên đối với nhau, nhưng không mổ các loài chim ra làm hai. 11 Có những chim ăn mồi bay đáp trên mấy con thú chết đó, song Áp-ram đuổi nó đi. 12 Vả, khi mặt trời vừa lặn, thì Áp-ram ngủ mê; nầy một cơn kinh hãi, tối tăm nhập vào mình người. 13 Đức Giê-hô-va phán cùng Áp-ram rằng: Phải biết rằng, dòng dõi ngươi sẽ ngụ trong một xứ chẳng thuộc về chúng nó, làm tôi mọi cho dân xứ đó và bị họ hà hiếp bốn trăm năm. 14 Nhưng, ta sẽ đoán phạt dân mà dòng dõi ngươi sẽ làm tôi mọi đó; rồi khi ra khỏi xứ, thì sẽ được của cải rất nhiều. 15 Còn ngươi sẽ bình yên về nơi tổ phụ, hưởng lộc già sung sướng, rồi qua đời. [Nguyên bổn:…Rồi người sẽ được chôn] Nguyên bổn:…Rồi người sẽ được chôn.
16 Đến đời thứ tư, dòng dõi ngươi sẽ trở lại đây, vì tội lỗi của dân A-mô-rít chưa được đầy dẫy. – 17 Khi mặt trời đã lặn, thình lình sự tối mịt giáng xuống; kìa, có một lò lớn khói lên, và một ngọn lửa loè ngang qua các xác thịt đã mổ. 18 Ngày đó, Đức Giê-hô-va lập giao ước cùng Áp-ram, mà phán rằng: Ta cho dòng dõi ngươi xứ nầy, từ sông Ê-díp-tô [Sông này là sông “Nil” ở tại xứ Ê-díp-tô] Sông này là sông “Nil” ở tại xứ Ê-díp-tô
cho đến sông lớn kia, tức sông Ơ-phơ-rát, 19 là xứ của các dân Kê-nít, Kê-nê-sít, Cát-mô-nít, 20 Hê-tít, Phê-rê-sít, Rê-pha-im, 21 A-mô-nít, Ca-na-an, Ghi-rê-ga-sít và Giê-bu-sít.
Dân Y-sơ-ra-ên, theo xác thịt là hậu duệ của Áp-ra-ham, được đảm bảo về sự bảo vệ liên tục của Đức Chúa Trời. Sau khi nhắc nhở dân Israel rằng tổ phụ Áp-ra-ham của họ là bạn của Ngài, Đức Chúa Trời phán trong Ê-sai 41:10–11 rằng: “Đừng sợ, vì ta ở với ngươi; chớ kinh khiếp, vì ta là Đức Chúa Trời ngươi! Ta sẽ bổ sức cho ngươi; phải, ta sẽ giúp đỡ ngươi, lấy tay hữu công bình ta mà nâng đỡ ngươi. ¹¹ Nầy, những kẻ nổi giận cùng ngươi sẽ hổ thẹn nhuốc nhơ. Những kẻ dấy lên nghịch cùng ngươi sẽ ra hư không và chết mất.”.
Kinh Thánh nói ai Là con cháu thuộc linh của Áp-ra-ham? (Ga-la-ti 3: 7vậy anh em hãy nhận biết rằng những kẻ có đức tin là con cháu thật của Áp-ra-ham), những người tin vào Chúa Giê-xu Christ cũng có thể yên tâm về sự hiện diện và bảo vệ của Đức Chúa Trời. Chúng ta cũng là bạn của Đức Chúa Trời qua Đấng đã yêu thương chúng ta và chết vì chúng ta (Giăng 15:13). Là bạn của Đức Chúa Trời, chúng ta biết Ngài và được Ngài biết đến. Chúng ta tin cậy Ngài. Chúng ta chia sẻ điều Ngài yêu thích. Chúng ta muốn dành thời gian với Ngài để đọc Kinh Thánh và cầu nguyện. Khi Đức Chúa Trời yêu cầu chúng ta làm hoặc không làm điều gì đó, chúng ta cố gắng hết sức để làm đẹp lòng Ngài.
Điều tuyệt vời là những ai đã chấp nhận Chúa Giê-xu làm Chúa và Cứu Chúa của mình thì họ không những chỉ là bạn của Đức Chúa Trời. Họ được nhận làm con nuôi trong gia đình của Đức Chúa Trời và là con cái của Đức Chúa Trời: “3 Ngợi khen Đức Chúa Trời, Cha Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta, Ngài đã xuống phước cho chúng ta trong Đấng Christ đủ mọi thứ phước thiêng liêng ở các nơi trên trời, 4 trước khi sáng thế, Ngài đã chọn chúng ta trong Đấng Christ, đặng làm nên thánh không chỗ trách được trước mặt Đức Chúa Trời, 5 bởi sự thương yêu của Ngài đã định trước cho chúng ta được trở nên con nuôi của Ngài bởi Đức Chúa Jêsus Christ, theo ý tốt của Ngài” (Ê-phê-sô 1:3–5, ESV).
Đó là cách chúng ta đặc biệt đối với Đức Chúa Trời. Chúng ta là một phần của gia đình Ngài, và chúng ta không thể bị loại trừ. Ngài sẽ không bao giờ từ bỏ chúng ta hoặc bỏ rơi chúng ta. Chúa Jêsus là “người bạn gắn bó hơn anh em ruột” (Châm ngôn 18: 24 Người nào được nhiều bằng hữu sẽ làm hại cho mình; Nhưng có một bạn tríu mến hơn anh em ruột). Hơn cả người tôi tớ hầu hạ và hơn cả bạn bè, chúng ta là một phần của gia đình Đức Chúa Trời và sẽ sống với Ngài trong nhà Ngài cho đến đời đời (Giăng 14: 2Trong nhà Cha ta có nhiều chỗ ở; bằng chẳng vậy, ta đã nói cho các ngươi rồi. Ta đi sắm sẵn cho các ngươi một chỗ).
- Một Người Bạn của Chúa
Lúc bấy giờ Sarah đã biết về kế hoạch của Chúa dành cho bà, những vị khách của Abraham rời khỏi nhà ông. Nhìn về phía Sodom, Abraham đi cùng những vị khách của mình để tiễn họ lên đường (Sáng thế ký 18:16 Các đấng đều đứng dậy mà đi, ngó về phía Sô-đôm. Áp-ra-ham cũng theo để tiễn bước các đấng).
Nhiều người trong chúng ta đã biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo: sự phán xét và hủy diệt Sodom (Sáng thế ký 19:23–29 23 Áp-ra-ham lại gần và thưa rằng: Chúa sẽ diệt người công bình luôn với người độc ác sao? 24 Ngộ trong thành có năm mươi người công bình, Chúa cũng sẽ diệt họ hết sao? Há chẳng tha thứ cho thành đó vì cớ năm mươi người công bình ở trong sao? 25 Không lẽ nào Chúa làm điều như vậy, diệt người công bình luôn với kẻ độc ác; đến đỗi kể người công bình cũng như người độc ác. Không, Chúa chẳng làm điều như vậy bao giờ! Đấng đoán xét toàn thế gian, há lại không làm sự công bình sao? 26 Đức Giê-hô-va phán rằng: Nếu ta tìm được trong Sô-đôm năm mươi người công bình, vì tình thương bấy nhiêu người đó ta sẽ tha hết cả thành. 27 Áp-ra-ham lại thưa rằng: Mặc đầu tôi đây vốn là tro bụi, song tôi cũng dám cả gan thưa lại cùng Chúa. 28 Hoặc trong năm mươi người công bình rủi thiếu hết năm; vì cớ năm người thiếu Chúa sẽ diệt hết cả thành chăng? Ngài trả lời rằng: Nếu ta tìm được có bốn mươi lăm người, ta chẳng diệt thành đâu. 29 Áp-ra-ham cứ thưa rằng: Ngộ trong thành chỉ có bốn mươi người công bình, thì sẽ ra sao? Ngài phán rằng: Ta sẽ chẳng diệt đâu, vì tình thương bốn mươi người nầy.). Nhưng ngay cả khi chúng ta chưa từng đọc trước Sáng thế ký, vẫn có những manh mối trong câu chuyện cho thấy sự phán xét của Chúa sắp giáng xuống. Trong Sáng thế ký 18:17 Đức Giê-hô-va phán rằng: Lẽ nào ta giấu Áp-ra-ham điều chi ta sẽ làm sao?, Chúa suy nghĩ về việc có nên nói với Abraham về ý định của Ngài hay không. Điều này rất giống với cuộc đối thoại trong lòng của Đấng Tạo Hóa trong Sáng thế ký 6:7, trước khi Ngài phán xét và hủy diệt trái đất trong một trận hồng thủy.
Sáng thế ký 6:7 Đức Giê-hô-va phán rằng: Ta sẽ hủy diệt khỏi mặt đất loài người mà ta đã dựng nên, từ loài người cho đến loài súc vật, loài côn trùng, loài chim trời; vì ta tự trách đã dựng nên các loài đó.
Cuối cùng, Chúa nói với tộc trưởng về kế hoạch của Ngài dành cho thành phố gian ác đó (Sáng thế ký 18:22–33 đọc tiếp câu 30 Áp-ra-ham tiếp: Tôi xin Chúa đừng giận, thì tôi sẽ thưa: Ngộ trong đó chỉ có ba mươi người, thì sẽ ra sao? Ngài phán: Nếu ta tìm trong đó có ba mươi người, thì ta chẳng diệt đâu. 31 Áp-ra-ham thưa rằng: Tôi đây cũng cả gan thưa cùng Chúa: Nếu chỉ có hai mươi người, thì lại làm sao? Ngài rằng: Vì tình thương hai mươi người đó, ta sẽ chẳng diệt thành đâu. 32 Áp-ra-ham lại thưa: Xin Chúa đừng giận, để cho tôi thưa chỉ một lần nầy nữa: Còn ngộ chỉ có mười người, thì nghĩ làm sao? Ngài phán rằng: Ta cũng sẽ chẳng diệt thành đâu, vì tình thương mười người đó. 33 Khi Đức Giê-hô-va phán xong cùng Áp-ra-ham, thì Ngài ngự đi; còn Áp-ra-ham trở về trại mình). Khi bày tỏ những suy nghĩ của Ngài cho chúng ta, Moses thiết lập sự cầu thay mà Abraham sẽ đưa ra trong cuộc thảo luận sắp sửa diễn ra giữa ông và Chúa (các câu 22–23 22 Vậy, các đấng bèn từ đó đi qua hướng Sô-đôm; nhưng Áp-ra-ham hãy còn đứng chầu trước mặt Đức Giê-hô-va. 23 Áp-ra-ham lại gần và thưa rằng: Chúa sẽ diệt người công bình luôn với người độc ác sao?). Nó cũng miêu tả sự thân mật trong mối quan hệ của họ, được chứng minh trước đó trong bữa ăn mà họ chia sẻ (Sáng thế ký 18:1–8 1 Đức Giê-hô-va hiện ra cùng Áp-ra-ham nơi lùm cây dẻ bộp của Mam-rê, đương khi ngồi nơi cửa trại lúc trời nắng ban ngày. 2 Áp-ra-ham nhướng mắt lên, thấy ba người đứng trước mặt. Vừa khi thấy, bèn bắt từ cửa trại chạy đến trước mặt ba người đó, sấp mình xuống đất, 3 và thưa rằng: Lạy Chúa, nếu tôi được ơn trước mặt Chúa, xin hãy ghé lại nhà kẻ tôi tớ Chúa, đừng bỏ đi luôn. 4 Xin các đấng hãy cho phép người ta lấy chút nước rửa chân các đấng, và xin hãy nằm nghỉ mát dưới cội cây nầy. 5 Tôi sẽ đi đem một miếng bánh cho các đấng ăn vững lòng, rồi sẽ dời gót lên đường; vì cớ ấy, nên mới quá bộ lại nhà kẻ tôi tớ các đấng vậy. Các đấng phán rằng: Hãy cứ việc làm như ngươi đã nói. 6 Đoạn, Áp-ra-ham lật đật vào trại đến cùng Sa-ra mà rằng: Hãy mau mau lấy ba đấu bột lọc nhồi đi, rồi làm bánh nhỏ. 7 Áp-ra-ham bèn chạy lại bầy, bắt một con bò con ngon, giao cho đầy tớ mau mau nấu dọn; 8 rồi lấy mỡ sữa và sữa cùng con bò con đã nấu xong, dọn ngay trước mặt các đấng; còn người thì đứng hầu trước mặt, dưới cội cây. Vậy các đấng đó bèn ăn.). Áp-ra-ham không chỉ là người hầu hạ của Chúa. Ông cũng là bạn của Chúa.
Tình bạn với Chúa không phải là đặc ân chỉ dành cho Áp-ra-ham; nó thuộc về tất cả những ai theo Chúa Giê-su (Giăng 15:12–17 12 Điều răn của ta đây nầy: Các ngươi hãy yêu nhau, cũng như ta đã yêu các ngươi. 13 Chẳng có sự yêu thương nào lớn hơn là vì bạn hữu mà phó sự sống mình. 14 Ví thử các ngươi làm theo điều ta dạy, thì các ngươi là bạn hữu ta. 15 Ta chẳng gọi các ngươi là đầy tớ nữa, vì đầy tớ chẳng biết điều chủ mình làm; nhưng ta đã gọi các ngươi là bạn hữu ta, vì ta từng tỏ cho các ngươi biết mọi điều ta đã nghe nơi Cha ta. 16 Ấy chẳng phải các ngươi đã chọn ta, bèn là ta đã chọn và lập các ngươi, để các ngươi đi và kết quả, hầu cho trái các ngươi thường đậu luôn: Lại cũng cho mọi điều các ngươi sẽ nhân danh ta cầu xin Cha, thì Ngài ban cho các ngươi. 17 Ta truyền cho các ngươi những điều răn đó, đặng các ngươi yêu mến lẫn nhau vậy.). Nếu chúng ta tin cậy nơi Đấng Christ, chúng ta là bạn của Ngài và có thể hiểu sâu sắc hơn những suy nghĩ của Ngài khi chúng ta đồng hành với Ngài lâu hơn. Như Matthew Henry nhắc nhở chúng ta, “Những ai sống cuộc đời hiệp thông với Chúa bằng đức tin chắc chắn sẽ hiểu biết về tâm trí Ngài hơn những người khác. Họ có cái nhìn sâu sắc hơn những người khác về những gì đang diễn ra và có tầm nhìn xa hơn về những gì sắp đến”.
Ân điển của Chúa thiết lập và hoàn thiện tình bạn này. Nhưng như đoạn văn hôm nay chỉ ra, trách nhiệm của chúng ta đối với tình bạn đó không vì thế mà bị xóa bỏ. Chúa đã chọn Áp-ra-ham, nhưng những lợi ích thiêng liêng sẽ không đến với con cái của Ngài trừ khi họ hành động trong sự công chính và công lý (Sáng thế ký 18: 19 Ta đã chọn người đặng người khiến dạy các con cùng nội nhà người giữ theo đạo Đức Giê-hô-va, làm các điều công bình và ngay thẳng; thế thì, Đức Giê-hô-va sẽ làm cho ứng nghiệm lời Ngài đã hứa cùng Áp-ra-ham). Chúng ta được tuyên bố là công chính chỉ qua đức tin, nhưng dấu hiệu cho thấy đức tin của chúng ta là có thật là lòng tận tụy của chúng ta đối với Đấng Christ (Gia-cơ 2:14–26 14 Hỡi anh em, nếu ai nói mình có đức tin, song không có việc làm, thì ích chi chăng? Đức tin đó cứu người ấy được chăng? 15 Ví thử có anh em hoặc chị em nào không quần áo mặc, thiếu của ăn uống hằng ngày, 16 mà một kẻ trong anh em nói với họ rằng: Hãy đi cho bình an, hãy sưởi cho ấm và ăn cho no, nhưng không cho họ đồ cần dùng về phần xác, thì có ích gì chăng? 17 Về đức tin, cũng một lẽ ấy; nếu đức tin không sanh ra việc làm, thì tự mình nó chết. 18 Hoặc có kẻ nói: Ngươi có đức tin, còn ta có việc làm. Hãy chỉ cho ta đức tin của ngươi không có việc làm, rồi ta sẽ chỉ cho ngươi đức tin bởi việc làm của ta. 19 Ngươi tin rằng chỉ có một Đức Chúa Trời mà thôi, ngươi tin phải; ma quỉ cũng tin như vậy và run sợ. 20 Nhưng, hỡi người vô tri kia, ngươi muốn biết chắc rằng đức tin không có việc làm là vô ích chăng? 21 Áp-ra-ham, tổ phụ chúng ta, khi dâng con mình là Y-sác trên bàn thờ, há chẳng từng cậy việc làm được xưng công bình hay sao? 22 Thế thì, ngươi thấy đức tin đồng công với việc làm, và nhờ việc làm mà đức tin được trọn vẹn. 23 Vậy được ứng nghiệm lời Kinh thánh rằng: Áp-ra-ham tin Đức Chúa Trời, và điều đó kể là công bình cho người; SaSt 15:6
và người được gọi là bạn Đức Chúa Trời. 24 Nhân đó anh em biết người ta cậy việc làm được xưng công bình, chớ chẳng những là cậy đức tin mà thôi. 25 Đồng một thể ấy, kỵ nữ Ra-háp tiếp rước các sứ giả và khiến họ noi đường khác mà đi, người há chẳng phải cậy việc làm mà được xưng công bình sao? 26 Vả, xác chẳng có hồn thì chết, đức tin không có việc làm cũng chết như vậy.). John Calvin bình luận, “Mặc dù ân điển của Đức Chúa Trời chỉ khởi đầu và hoàn thành sự cứu rỗi của chúng ta; tuy nhiên, vì bằng cách vâng theo tiếng gọi của Đức Chúa Trời, chúng ta hoàn thành đường lối của mình, chúng ta cũng được nói theo cách này, để đạt được sự cứu rỗi mà Đức Chúa Trời đã hứa.”
Coram Deo
Hãy lắng nghe lời của Chúa Jesus trong Giăng 15:14–15: “ 14 Ví thử các ngươi làm theo điều ta dạy, thì các ngươi là bạn hữu ta. 15 Ta chẳng gọi các ngươi là đầy tớ nữa, vì đầy tớ chẳng biết điều chủ mình làm; nhưng ta đã gọi các ngươi là bạn hữu ta, vì ta từng tỏ cho các ngươi biết mọi điều ta đã nghe nơi Cha ta.” Nếu bạn ở trong Đấng Christ, Đức Chúa Trời là bạn của bạn, và giống như bất kỳ người bạn nào, Ngài mong muốn được thông công với bạn. Hãy suy ngẫm về lẽ thật này và trò chuyện với Ngài khi bạn làm công việc hàng ngày của mình.
3.Những người bạn của Đấng Cứu Rỗi
Giăng 15: 14-17 14 Ví thử các ngươi làm theo điều ta dạy, thì các ngươi là bạn hữu ta. 15 Ta chẳng gọi các ngươi là đầy tớ nữa, vì đầy tớ chẳng biết điều chủ mình làm; nhưng ta đã gọi các ngươi là bạn hữu ta, vì ta từng tỏ cho các ngươi biết mọi điều ta đã nghe nơi Cha ta. 16 Ấy chẳng phải các ngươi đã chọn ta, bèn là ta đã chọn và lập các ngươi, để các ngươi đi và kết quả, hầu cho trái các ngươi thường đậu luôn: Lại cũng cho mọi điều các ngươi sẽ nhân danh ta cầu xin Cha, thì Ngài ban cho các ngươi. 17 Ta truyền cho các ngươi những điều răn đó, đặng các ngươi yêu mến lẫn nhau vậy.
Tình bạn thực sự là một trong những niềm vui lớn nhất của cuộc sống. Mọi người đều muốn có ít nhất một người bạn tốt để chia sẻ niềm vui và nỗi buồn. Bạn bè động viên chúng ta khi chúng ta chán nản, và chúng ta động viên họ khi họ cần được nâng cao tinh thần. Chúng ta cùng nhau làm việc với bạn bè vì những mục tiêu và lợi ích chung. Dù giàu hay nghèo, trẻ hay già, nam hay nữ, tất cả chúng ta đều trân trọng tình bạn.
Chiều sâu của tình yêu thể hiện trong tình bạn được thấy rõ nhất khi chúng ta sẵn sàng hy sinh mạng sống mình vì bạn bè (Giăng 15:12–13 12 Điều răn của ta đây nầy: Các ngươi hãy yêu nhau, cũng như ta đã yêu các ngươi. 13 Chẳng có sự yêu thương nào lớn hơn là vì bạn hữu mà phó sự sống mình.). Tuy nhiên, khi Chúa Giê-su nói điều đó với các môn đồ, Ngài không chỉ định nghĩa tình yêu dành cho chúng ta mà còn ám chỉ đến cái chết của chính Ngài trên thập tự giá. Chúng ta biết điều này vì trong đoạn Kinh Thánh trên, Ngài giải thích những đặc điểm của những người là bạn của Ngài. Sau khi nói với chúng ta rằng tình yêu đích thực khiến mọi người sẵn sàng chết vì bạn bè của mình, Chúa Giê-xu đã phác thảo thế nào là một trong những người mà Ngài thể hiện tình yêu như vậy.
Chúa Giê-su nói rằng bạn bè của Ngài là những người làm theo những gì Ngài truyền lệnh (câu 14 Ví thử các ngươi làm theo điều ta dạy, thì các ngươi là bạn hữu ta.). Điều đó có ý nghĩa ngay lập tức ở một cấp độ. Suy cho cùng, bạn bè yêu thương nhau, và Chúa Giê-su đã nói với các môn đồ rằng nếu họ yêu Ngài, họ sẽ giữ các điều răn của Ngài (câu 15 Ta chẳng gọi các ngươi là đầy tớ nữa, vì đầy tớ chẳng biết điều chủ mình làm; nhưng ta đã gọi các ngươi là bạn hữu ta, vì ta từng tỏ cho các ngươi biết mọi điều ta đã nghe nơi Cha ta.). Nhưng chúng ta thường coi việc giữ các điều răn là điều mà chỉ người hầu mới làm, chứ không phải bạn bè. Tuy nhiên, trong đoạn văn hôm nay, Ngài nói với các môn đồ rằng các môn đồ giữ các điều răn của Ngài giờ đây là bạn của Ngài (15:15).
Ở đây, chúng ta cần cẩn thận không đưa các quan niệm hiện đại về tình bạn vào tình bạn của chúng ta với Chúa Giê-su. Thông thường, chúng ta ở cùng cấp độ với bạn bè của mình, và chắc chắn chúng ta sẽ không có bạn lâu dài nếu chúng ta ra lệnh cho họ như thể chúng ta là bề trên của họ. Nhưng, mặc dù chúng ta là bạn với Chúa Giê-su, chúng ta vẫn nhận được các lệnh truyền từ Ngài mà chúng ta phải tuân theo (câu 14). Sự tương phản giữa người hầu và bạn bè mà Chúa Giê-su đưa ra trong Giăng 15:15 không phải là sự tương phản khiến bạn bè của Ngài trở nên ngang hàng với Ngài hoặc tước đi trách nhiệm của chúng ta đó là phục vụ Ngài. Sự tương phản nằm ở giữa những người biết ý muốn của Chúa và những người không biết. Chúng ta là bạn của Ngài vì Ngài đã mặc khải cho chúng ta tất cả những gì Cha Ngài đã phán bảo Ngài—tức là, như John Calvin đã bình luận, Ngài đã mặc khải kế hoạch cứu rỗi rõ ràng nhất cho chúng ta và đã cho chúng ta biết mọi điều chúng ta cần biết để được cứu chuộc (câu 15 Ta chẳng gọi các ngươi là đầy tớ nữa, vì đầy tớ chẳng biết điều chủ mình làm; nhưng ta đã gọi các ngươi là bạn hữu ta, vì ta từng tỏ cho các ngươi biết mọi điều ta đã nghe nơi Cha ta). Những người hầu bình thường không có được đặc ân đó. Họ phải làm những gì họ được bảo và không được giải thích về kế hoạch chung của Chủ. Nhưng những người bạn của Chúa Jesus nhận được lời giải thích đó. Và họ nhận được không phải vì họ vốn xứng đáng mà vì Ngài đã chọn họ (câu 16 Ấy chẳng phải các ngươi đã chọn ta, bèn là ta đã chọn và lập các ngươi, để các ngươi đi và kết quả, hầu cho trái các ngươi thường đậu luôn: Lại cũng cho mọi điều các ngươi sẽ nhân danh ta cầu xin Cha, thì Ngài ban cho các ngươi.).
Coram Deo
Chúng ta có vinh dự không chỉ là tôi tớ của Chúa Jesus mà còn là những người bạn mà Ngài đã mặc khải kế hoạch cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Chúng ta đừng quên biết ơn vì vinh dự đó, và khi chúng ta nhớ rằng chúng ta là bạn của Chúa Jesus, Hãy suy ngẫm về lẽ thật này và thưa chuyện với Ngài khi bạn làm công việc hằng ngày của mình.
4.Tình bạn đích thực
Trong một trong những nghịch lý lớn của lịch sử, chúng ta đang sống trong một thế giới vừa kết nối vừa xa cách hơn bao giờ hết. Điện thoại thông minh, phương tiện truyền thông xã hội, email và các công nghệ khác giúp chúng ta dễ dàng giữ liên lạc với bạn bè và người thân ngay cả khi họ sống cách xa hàng nghìn dặm. Tuy nhiên, vẫn còn thiếu sự thân mật thực sự. Việc tình dục hóa các mối quan hệ giữa con người ở phương Tây khiến việc có một người bạn thân cùng giới mà không gây nghi ngờ về tình dục đồng giới ngày càng trở nên khó khăn. Chỉ cần nhấp chuột, chúng ta có thể được liệt kê là bạn của một người mà chúng ta chưa từng gặp—và có lẽ sẽ không bao giờ gặp—ngoài đời.
Kinh thánh đưa ra một biện pháp khắc phục quan trọng cho những vấn đề này bằng cách cung cấp cho chúng ta một cái nhìn cao hơn về tình bạn giữa con người với nhau. Ví dụ, đoạn văn hôm nay ca ngợi lợi ích của tình bạn đích thực, một mối quan hệ mà chúng ta nhận được tình yêu từ người khác khi chúng ta tốt nhất và tệ nhất. “Một người bạn yêu thương mọi lúc”, trong Châm ngôn 17:17 Bằng hữu thương mến nhau luôn luôn; Và anh em sanh ra để giúp đỡ trong lúc hoạn nạn. Con người có nhu cầu sâu sắc về sự chấp nhận và tình bạn với những người đồng loại. Điều này không có gì đáng ngạc nhiên, vì chúng ta được tạo ra cho cộng đồng như những người mang hình ảnh của Đấng chính là sự hiệp thông yêu thương của ba ngôi vị ngang hàng (Sáng thế ký 1:26–27 26 Đức Chúa Trời phán rằng: Chúng ta hãy làm nên loài người như hình ta và theo tượng ta, đặng quản trị loài cá biển, loài chim trời, loài súc vật, loài côn trùng bò trên mặt đất, và khắp cả đất. 27 Đức Chúa Trời dựng nên loài người như hình Ngài; Ngài dựng nên loài người giống như hình Đức Chúa Trời; Ngài dựng nên người nam cùng người nữ.). Chúng ta mong muốn trải nghiệm một điều gì đó về sự hiệp thông và thân mật không tì vết giữa ba ngôi vị của Đức Chúa Trời, và tình bạn chân chính giúp đáp ứng nhu cầu đó.
Châm ngôn 17:17 cũng nói rằng “anh em sinh ra để cùng nhau vượt qua nghịch cảnh”. Điều này song song với nửa đầu của câu Kinh Thánh và chỉ ra rằng người bạn chân chính cũng gần gũi như anh em và sẵn sàng đồng hành cùng chúng ta qua những khó khăn gian khổ nhất. Phước cho người nào có thể tìm được ít nhất một người bạn trung thành.
Tình bạn của con người tuyệt vời đến đâu, thì chúng cũng không bao giờ hoàn hảo trong thế giới sa ngã này. Ngay cả những mối quan hệ hy sinh bản thân nhất của chúng ta cũng có xu hướng bắt nguồn từ những gì chúng ta thấy đáng ngưỡng mộ ở người khác. Tình bạn của chúng ta bị tổn hại và thường bị phá hủy khi bạn bè chúng ta tiết lộ những khuyết điểm của họ. Đáng buồn thay, điều này có nghĩa là tình bạn của chúng ta thường khá mong manh, thúc đẩy chúng ta tìm kiếm một tình bạn an toàn vì nó không dựa trên những gì người kia thấy đáng yêu ở chúng ta. Người duy nhất có thể mang lại tình bạn này là Chúa Jesus Christ. Trong bài giảng “Người bạn vô song”, C.H. Spurgeon nói: “Tình yêu của con người với con người được duy trì bởi một điều gì đó được rút ra từ đối tượng của tình yêu, nhưng Tình yêu của Chúa Giê-xu đối với chúng ta có nguồn gốc sâu xa bên trong chính Ngài. … Nếu nó phải tồn tại trên chúng ta, và những gì chúng ta làm, và những gì chúng ta xứng đáng, thì ôi thôi, nó sẽ luôn ở mức thấp nhất có thể tưởng tượng được! Nhưng vì nó dấy lên từ vực sâu vĩ đại của Trái tim Thiêng liêng, nó không bao giờ thay đổi, và nhờ Ân điển của Ngài, nó sẽ không bao giờ thay đổi!”
Coram Deo
Mặc dù Chúa Jesus còn hơn cả một người bạn đối với chúng ta, nhưng chúng ta thực sự được ban phước khi được coi là bạn của Ngài (Giăng 15:13–15 13 Chẳng có sự yêu thương nào lớn hơn là vì bạn hữu mà phó sự sống mình. 14 Ví thử các ngươi làm theo điều ta dạy, thì các ngươi là bạn hữu ta. 15 Ta chẳng gọi các ngươi là đầy tớ nữa, vì đầy tớ chẳng biết điều chủ mình làm; nhưng ta đã gọi các ngươi là bạn hữu ta, vì ta từng tỏ cho các ngươi biết mọi điều ta đã nghe nơi Cha ta.). Bởi vì tình yêu của Ngài không phải cuối cùng dựa trên những gì chúng ta LÀ AI mà là chính NGÀI LÀ AI, chúng ta có thể tin chắc rằng Chúa Jesus là người bạn duy nhất sẽ không bao giờ rời xa hoặc từ bỏ chúng ta. Ngài ở cùng chúng ta trong mọi nghịch cảnh, đã hứa sẽ không bao giờ rời xa hoặc từ bỏ chúng ta. Con người khác có thể làm chúng ta thất vọng, nhưng Chúa Giê-su sẽ luôn ở bên chúng ta ngay cả trong những ngày đen tối nhất.
5.Tình bạn với Chúa Jesus
Một trong những tuyên bố tuyệt vời nhất mà Chúa Jesus từng nói với các môn đồ của Ngài là họ đã tốt nghiệp từ việc chỉ là tôi tớ của Ngài để được coi là bạn của Ngài. Hãy tưởng tượng điều đó – trở thành bạn của Chúa Jesus.
Điều này thật tuyệt vời đối với các môn đồ của Ngài vì Chúa Jesus là ai. Ngài không chỉ là Thầy của họ mà còn là Con của Đức Chúa Trời. Ngài đã tạo dựng nên họ. Ngài đã nâng đỡ họ bằng lời quyền năng của Ngài. Ngài sắp hiến dâng mạng sống của mình để cứu họ. Ngài sẽ phán xét họ và phân bổ cho họ vị trí của họ trong cõi vĩnh hằng. Nhưng ở đây Ngài lại gọi họ là bạn của Ngài.
Đây là mối quan hệ mà Chúa Jesus muốn có với mỗi người chúng ta là Cơ Đốc nhân. Ngài muốn chúng ta có tình bạn với Ngài. Tuy nhiên, rõ ràng là có những điều kiện cần phải đáp ứng để có được mối quan hệ này với Ngài. Chúng ta thấy điều này trong những lời Ngài đã nói với các môn đồ.
Chúa Giê-su nói với họ: “14 Ví thử các ngươi làm theo điều ta dạy, thì các ngươi là bạn hữu ta. 15 Ta chẳng gọi các ngươi là đầy tớ nữa, vì đầy tớ chẳng biết điều chủ mình làm; nhưng ta đã gọi các ngươi là bạn hữu ta, vì ta từng tỏ cho các ngươi biết mọi điều ta đã nghe nơi Cha ta.” (Giăng 15:14–15).
Rõ ràng từ lời Chúa Giê-su rằng tình bạn với Ngài dựa trên sự vâng lời tự nguyện, vui vẻ và nhất quán của chúng ta đối với các lệnh truyền của Ngài. Ngài phán, “Các ngươi là bạn hữu ta nếu các ngươi làm theo điều ta truyền cho”. Điều này không ám chỉ đến sự vâng lời trong một lĩnh vực của cuộc sống, mà là một cuộc sống vâng lời toàn diện, có nguyên tắc.
Mặc dù tại thời điểm cải đạo, chúng ta được giải thoát khỏi cuộc sống tội lỗi, nhưng chúng ta vẫn phần lớn không biết cách sống cuộc sống Cơ Đốc của mình để tôn vinh Chúa. Chúng ta không biết ý muốn tốt lành, đẹp lòng và trọn vẹn của Chủ chúng ta là gì (Rô-ma 12:2). Do đó, chúng ta giống như những người hầu phải chờ đợi những chỉ dẫn cụ thể trước khi làm theo ý muốn của Chủ. Chúa Giê-su nói rằng chừng nào chúng ta còn ở trong trạng thái đó, chúng ta vẫn chưa phải là bạn hữu của Ngài. Sự thiếu hiểu biết về đường lối của Ngài ngăn cản chúng ta có được tình bạn thân thiết.
Tuy nhiên, nhà thờ là một tổ chức giáo dục, dạy các tín đồ tuân giữ mọi điều Chúa Jesus đã truyền lệnh (Ma-thi-ơ 28:19). Chúa Jesus muốn mỗi tín đồ biết mọi điều Ngài đã nghe từ Cha, điều mà Ngài cho chúng ta biết trong Lời Ngài. Do đó, giống như các môn đồ đầu tiên, chúng ta phải cam kết với những lời dạy của các Sứ đồ để biết toàn bộ lời khuyên của Chúa (Công vụ 2: 42 Vả, những người ấy bền lòng giữ lời dạy của các sứ đồ, sự thông công của anh em, lễ bẻ bánh, và sự cầu nguyện; Công vụ 20: 27 Vì tôi không trễ nải một chút nào để tỏ ra cho biết hết thảy ý muốn của Đức Chúa Trời).
Khi chúng ta trải nghiệm một tâm trí được thông suốt và tấm lòng được biến đổi thông qua chức vụ giảng dạy thường xuyên này, Đức Thánh Linh dẫn dắt chúng ta tự phát và vui vẻ giải quyết các tình huống trong cuộc sống như chính Chúa Jesus sẽ giải quyết chúng. Các giá trị của Ngài trở thành giá trị của chúng ta. Vì vậy, chúng ta sống trên trái đất trong sự thông công với Ngài như những người bạn của Ngài. Tác giả thánh ca Joseph Ludgate bày tỏ sự ngạc nhiên kỳ diệu này:
Tình bạn với Chúa Jesus!
Sự thông công thiêng liêng!
Ôi, sự giao tiếp ngọt ngào, phước hạnh biết bao!
Chúa Jesus là Bạn của tôi.