Chương 41 này nói về Đức Chúa Trời và lịch sử | Đêm sâu ở Ba-bi-lôn (40:1-48:22)
Bất chấp quan điểm của chúng ta về mối tương quan giữa chương 40-48 với phần dẫn nhập đồ sộ gồm chương 1-39 (xem phần Dẫn Nhập), với Ê-sai 40:1 chúng ta bước ra khỏi tình hình thế giới của vua Ê-xê-chia, là một thế giới sắp sửa chìm lỉm trong tình cảnh đã được báo trước trong 39:5-8 và vua Ê-xê-chia tỏ ra hài lòng khi biết rằng chuyện chỉ xảy ra sau khi thế hệ của vua qua đi. Không có một lời bàn nào liên quan đến một thế kỷ rưỡi kế tiếp vua, coi như chúng ta thức giấc vào cuối thời gian xảy ra thảm hoạ, nóng lòng trông cho giai đoạn lưu đày sớm kết thúc. Trong Ê-sai chương 40-48 ý tưởng giải phóng lãng đãng trôi nổi trong không khí; lời hứa về một cuộc xuất hành mới, với Đức Chúa Trời dẫn đầu không ngớt vang vọng; trên thế giới xuất hiện một nhân vật chuyên chiếm lĩnh các quốc gia, kết cuộc chính Si-ru chớ chẳng ai khác, là người bẻ gãy Ba-bi-lôn; rồi sách triển khai một chủ đề mới trình bày niềm vinh dự khi được Kinh Thánh làm một người phục vụ và làm ánh sáng cho các dân tộc. Tất cả những điều này được trình bày với giọng hùng hồn trong tinh thần quật khởi hoan hỉ, với một văn phong thỉnh thoảng mới được sử dụng trong phần trước (thí dụ xem 35:1-10; 37:26-27 26 Ngươi há chẳng nghe rằng ta đã làm sự đó từ lâu, đã định từ đời xưa hay sao? Hiện nay ta khiến xảy ra, hầu cho ngươi phá các thành bền vững nên gò đống đổ nát. 27 Những dân cư các thành ấy đã kém sức, khiếp sợ, xấu hổ, trở nên như rau ngoài đồng và cỏ xanh, như cỏ trên mái nhà, như lúa mì chưa trồi đọt mà đã héo.), nhưng giờ đây tác giả dùng lối văn này suốt, nhằm tạo cho những chương còn lại một sắc thái đặc thù. (Kinh Thánh giải nghĩa thế kỷ 21 Vietbible 2.0)
A.Sự vinh quang của Chúa trên các vùng đất ven biển.
Câu 1-7 nói về sự Đức Chúa Trời thách thức các quốc gia. Câu 1 là Lời kêu gọi giữ im lặng mở màn cho cảnh tượng ẩn dụ về một phiên toà, tại phiên toà này Đức Chúa Trời sẽ đối diện với thế giới vô đạo qua một câu hỏi thử nghiệm. (Lời kêu gọi hãy trang bị bằng sức mới có vẻ như vô tình lập lại ý trong Ê-sai 40:31 Nhưng ai trông đợi Đức Giê-hô-va thì chắc được sức mới, cất cánh bay cao như chim ưng; chạy mà không mệt nhọc, đi mà không mòn mỏi, nhưng cũng có thể là một lời cảnh báo rằng buổi hội kiến sẽ rất kinh khủng). (Kinh Thánh giải nghĩa thế kỷ 21 Vietbible 2.0)
1.câu1 Một mạng lệnh và lời mời đến các vùng đất ven biển.
a.1 Hỡi các cù lao, hãy nín lặng trước mặt ta; (BD2020“Các ngươi là những xứ vùng duyên hải, hãy yên lặng mà nghe): Chữ tiếng Hê-bê-rơ được dịch là các bờ biển cũng được dịch là các đảo hoặc các hòn đảo trong các đoạn khác, chẳng hạn như Ê-sai 11: 11 Trong ngày đó, Chúa còn đặt tay một lần nữa đặng chuộc dân sót của Ngài, tức là kẻ sót lại bởi A-si-ri, Ê-díp-tô, Pha-trô, Cút, Ê-lam, Si-nê-a, Ha-mát cùng các cù lao biển. Ê-sai 40: 15 Kìa, các dân tộc khác nào một giọt nước nhỏ trong thùng, và kể như là một mảy bụi rơi trên cân; nầy, Ngài giở các cù lao lên như đồ vật nhỏ. Nó cũng được dịch bằng các từ rộng hơn như miền |lãnh thổ trong các đoạn như Ê-sai 20: 6 Trong ngày đó, kẻ ở gần biển sẽ nói rằng (BD2020 dân cư sống tại các vùng duyên hải): Kìa, dân tộc mà chúng ta vốn đem lòng trông cậy, và chạy đến cầu cứu để được giải thoát khỏi vua A-si-ri, thì nay đã trở nên thể ấy rồi! Chúng ta làm sao trốn khỏi được? Ý tưởng này có lẽ được diễn đạt tốt nhất là “các vùng đất xa xôi”. Ở đây, Chúa đang kêu gọi tất cả các quốc gia – ngay cả “các vùng đất xa xôi” – hãy giữ im lặng trước mặt Ngài. Tại sao? Bởi vì họ đang đến tòa án của Chúa: Chúng ta hãy cùng nhau đến gần để phán xét.
i.Bultema về vùng đất ven biển: “một cái tên thơ mộng cho các quốc gia xa xôi thờ ngẫu tượng.” Motyer: “Ê-sai sử dụng từ [vùng đất ven biển] như cách nói tắt cho những vùng xa xôi của trái đất.”
b.1bcác dân tộc hãy lấy sức mới (BD2020 hãy để cho các dân làm mới lại sức lực): Ê-sai 40:31 vừa hứa rằng Nhưng ai trông đợi Đức Giê-hô-va chắc chắn được sức mới (BHĐ). Nhưng ở đây, Chúa khuyên dân sự – những người ở những vùng đất xa xôi, những người không biết Ngài –hãy làm mới lại sức lực của họ khi họ đến phòng xử án của Ngài. Nếu bạn định tranh luận với Chúa, bạn nên chuẩn bị tốt hơn.
i.Vấn đề là trong khi những người trông đợi CHÚA có sức mạnh vô hạn của CHÚA, thì những người từ những vùng đất xa xôi không có vị thần nào có sức mạnh để giúp họ. “Việc lặp lại cụm từ ‘hãy làm mới lại sức lực của họ’ (so sánh Ê-sai 40:31) có thể là mỉa mai. Có lẽ khi những người phu tù làm mới sức mạnh của họ trong Đức Chúa Trời chân chính, thì các quốc gia xa xôi cũng được khuyên nhủ một cách mỉa mai để làm như vậy – nhưng sức mới trong các vị thần do con người tạo ra!” (Grogan)
c.1chãy đến gần, thì mới nói! Chúng ta hãy đến gần nhau để xét đoán! (BD2020 hãy để cho họ đến gần và lên tiếng; nguyện chúng ta đến gần nhau rồi biện luận): Chúa sẽ cho phép những người thờ ngẫu tượng trên toàn thế giới đến trước Ngài và biện minh cho sự thờ ngẫu tượng của họ. Họ sẽ có cơ hội để nói, mặc dù họ phải bước vào phòng xử án của Ngài trong im lặng, vì tôn trọng sự uy nghiêm của Ngài.
i.Có nhiều lý do khác nhau cho sự im lặng. Có sự im lặng vì xấu hổ, sự im lặng vì chú ý, sự im lặng vì phục tùng. Bất kỳ lý do nào trong số này cũng là lý do chính đáng để ban đầu im lặng trước sự hiện diện của CHÚA.
2.câu 2-4 Đức Chúa Trời lý luận với các vùng ven biển.
a.2 AI ĐÃ KHIẾN NGƯỜI KIA DẤY LÊN TỪ PHƯƠNG ĐÔNG, lấy sự công bình gọi người đến kề chân mình? Ngài phó các dân tộc trước mặt Người, khiến người cai trị các vua, phó họ như bụi cho gươm người, giống như rác rến bị gió thổi cho cung người. 3 Người đuổi theo họ trên con đường chưa hề đặt chân, mà vẫn vô sự lướt dặm. Đức Chúa Trời chất vấn những kẻ thờ ngẫu tượng từ những vùng đất xa xôi, và hỏi họ rằng ai là tác giả của sự kiện quan trọng này trong lịch sử loài người – AI ĐÃ KHIẾN NGƯỜI KIA DẤY LÊN TỪ PHƯƠNG ĐÔNG?
i.Các nhà bình luận tranh luận sôi nổi về danh tính của người đến từ phương đông này. Hầu hết mọi người tin rằng ông là Abraham, tộc trưởng của người Hê-bê-rơ và là cha của những người trung thành, hoặc Si-ru, vị vua đã liên kết người Medi và người Ba Tư thành một lực lượng chiến đấu đã chinh phục Babylon – về mặt tiên tri, đây là bối cảnh thời gian rộng lớn mà Ê-sai nói đến.
ii.Wolf nói thay cho những người tin rằng Si-ru được nhắc đến: “Sinh ra ở phía đông Babylon, nơi hiện là Iran, Si-ru sẽ di chuyển qua từng quốc gia, chinh phục mọi vị vua trên đường đi của mình. Ngay sau năm 550 TCN, Si-ru đã có thể thống nhất người Medes và người Ba Tư và đánh bại vương quốc hùng mạnh Lydia ở Tiểu Á. Sau đó, ông quay về phía nam để chinh phục Babylon (năm 539 TCN).” Bultema nói thêm về Si-ru: “Cả các tài liệu thế tục và thiêng liêng đều trình bày ông là người chính trực và tốt bụng, và ông có thể được gọi là chính trực hoặc như văn bản thực sự nói, là công lý, đặc biệt là vì ông đã thực hiện những hành động chính nghĩa để trả thù Babylon và giải thoát Israel.”
iii.Clarke nói thay cho những người tin rằng Abraham là người từ phương đông: “Một số người giải thích là Abraham, những người khác là Si-ru. Tôi nghĩ rằng ý nói đến Ab-ra-ham; vì tính cách của người công chính, hay sự công chính, phù hợp với Abraham hơn là với Si-ru.”
iv.người đến từ phương đông này Đó là ai? Đây là một quyết định khó khăn, và cả hai câu trả lời đều có thể đúng tùy theo ngữ cảnh. Sau khi cân nhắc, tốt nhất là coi người đến từ phương đông là Áp-ra-ham, vì lời của Chúa ở phần sau của chương này, trong Ê-sai 41: 22 Phải, hãy thuật lại đi! Hãy rao cho chúng ta điều sẽ xảy đến! Hãy tỏ ra những điều đã có lúc trước, cho chúng ta để ý nghiệm sự cuối cùng nó là thế nào, hay là bảo cho chúng ta biết những sự hầu đến. Chúa kêu gọi các thần tượng và những người thờ phượng chúng và yêu cầu họ kể cả tương lai và quá khứ. Vì Si-ru được đề cập trong Ê-sai 41:25 (Ta đã dấy lên một người từ phương bắc… từ phương mặt trời mọc), ông là nhân vật cho thấy kiến thức của Chúa về tương lai. Áp-ra-ham là nhân vật cho thấy kiến thức của Chúa về quá khứ. Quá khứ và tương lai – với hiện tại kẹp giữa – tất cả đều thuộc về CHÚA, Đức Chúa Trời của chúng ta.
b.2 AI ĐÃ KHIẾN NGƯỜI KIA DẤY LÊN TỪ PHƯƠNG ĐÔNG …. 4 Ai đã làm và thành tựu việc nầy? Ai đã gọi các dòng dõi từ ban đầu?: Khi Chúa mời những người ở những vùng đất xa xôi đến và biện luận với Ngài, Ngài cho họ thấy sự vĩ đại của Ngài trên toàn thể tạo vật và trên toàn bộ lịch sử. Họ phải tự hỏi, “Ai là người kiểm soát tiến trình của các sự kiện của con người?” Ai đã thực hiện và hoàn thành, kêu gọi các thế hệ từ lúc ban đầu?
i.Đây luôn là một câu hỏi có liên quan. Có một điểm, một hướng đi nào đó cho lịch sử loài người không? Có phải nó chỉ là sự kết hợp ngẫu nhiên, vô nghĩa của những sự kiện không có định hướng? Có phải nó là một chu kỳ, được định sẵn để lặp lại vô tận? Hay, có một vị Chúa trên thiên đàng chỉ đạo các sự kiện của con người, luôn hướng đến một giải pháp và sự hoàn thành cuối cùng? Câu trả lời của chúng ta cho câu hỏi này ảnh hưởng đến hầu hết mọi thứ trong cuộc sống của chúng ta.
Theo quan điểm người từ phương đông là vua Si-ru: c.2 BHĐ Ai đã khiến một người nổi lên từ phương đông, Lấy sự công chính gọi người đến bên chân mình? Điểm chủ chốt là bước tiến đáng báo động của một nhân vật từ phương đông, chương 44:28 xác định đó là Si-ru. Ông được triệu đến trong sự công nghĩa tức là vì mục đích chính đáng của Đức Chúa Trời trong sự xét đoán và giải cứu. (Trong những chương này sự công nghĩa có nghĩa năng động thường đi đôi với “sự cứu chuộc, thí dụ 45: 8 Hỡi các từng trời, hãy sa móc xuống từ trên cao, vòng khung hãy đổ sự công bình xuống! Đất hãy tự nẻ ra, đặng sanh sự cứu rỗi, sự công bình mọc lên cả một lần! Ta, là Đức Giê-hô-va, đã dựng nên sự đó: và Ê-sai 56: 1 Đức Giê-hô-va phán như vầy: Hãy giữ điều chánh trực, và làm sự công bình; vì sự cứu rỗi của ta gần đến, sự công bình của ta sắp được bày tỏ). Chữ đến bên chân mình nghĩa đen “theo sát gót (so sánh Các Quan Xét 4:10 bản RSV), vì Tổng tư lệnh thực sự lại là Gia-vê, mà họ không công nhận (so sánh Es 45:2 Ta sẽ đi trước mặt ngươi, ban bằng các đường gập ghềnh; phá vỡ các cửa bằng đồng, bẻ gãy then gài bằng sắt,…4 Vì cớ Gia-cốp, tôi tớ ta, và Y-sơ-ra-ên, kẻ lựa chọn của ta, nên ta đã lấy tên ngươi gọi ngươi, và đặt tên thêm cho ngươi, dầu ngươi không biết ta). (Kinh Thánh giải nghĩa thế kỷ 21 Vietbible 2.0)
c.4bẤy là chính ta, Đức Giê-hô-va, là đầu tiên, mà cũng sẽ ở với cuối cùng: Ở đây, CHÚA, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên tuyên bố rằng Ngài đã thực hiện và đã làm điều đó, kêu gọi các thế hệ từ lúc ban đầu. Ngài nâng lên và hạ xuống các vua và các quốc gia. Ngài là Đấng đầu tiên và Ngài là Đấng cuối cùng ; Ngài là “giá đỡ” cả trước và sau thiên sử thi của lịch sử nhân loại, bắt đầu câu chuyện, kết thúc câu chuyện và giữ toàn bộ câu chuyện lại với nhau.
i.Nếu Chúa là cả đầu tiên và cuối cùng, thì Ngài cũng có thẩm quyền trên mọi thứ ở giữa. Điều này có nghĩa là chắc chắn có một kế hoạch của Chúa cho lịch sử loài người, và Ngài chỉ đạo con đường của các sự kiện của con người hướng đến sự hoàn thành như đã được Ngài thiết kế. Cuộc sống của chúng ta không được giao phó cho số phận mù quáng, cho sự vô nghĩa ngẫu nhiên, hoặc cho những chu kỳ bất tận không có giải pháp. Thay vào đó, Đức Giê-hô-va là ĐỨC CHÚA TRỜI là đầu tiên và cuối cùng chỉ đạo toàn bộ lịch sử loài người và thậm chí cả cuộc sống cá nhân của chúng ta.
ii.Chúa Jesus cũng có cùng danh hiệu là Đấng Đầu Tiên và Đấng Cuối Cùng trong Khải Huyền 1:17 Vừa thấy người, tôi ngã xuống chân người như chết; nhưng người đặt tay hữu lên trên tôi, mà rằng: Đừng sợ chi, ta là Đấng trước hết, và là Đấng sau cùng, và Khải huyền 22:13 Ta là An-pha và Ô-mê-ga, là thứ nhứt và là sau chót, là đầu và là rốt. Nếu CHÚA là Đấng Đầu Tiên và Đấng Cuối Cùng theo Ê-sai 41:4, và nếu Chúa Jesus là Đấng Đầu Tiên và Đấng Cuối Cùng theo Khải Huyền 1:17 và 22:13, và bởi vì không thể có hai Đấng Đầu Tiên hoặc hai Đấng Cuối Cùng, thì Chúa Jesus Ngài phải là Giê-hô-va là ĐỨC CHÚA TRỜI.
3.(5-7) Phản ứng của vùng ven biển.
a.5-65 Các cù lao thấy và thất kinh; các đầu cùng đất đều run rẩy. Chúng nó đều đến gần và nhóm lại, 6 ai nấy giúp đỡ kẻ lân cận mình, và bảo anh em mình rằng: Hãy phấn chí!: Khi họ gặp Đức Chúa Trời có mọi quyền phép và năng lực này, họ sợ hãi. Họ đã bị hạ thấp quá mức bởi cuộc gặp gỡ này với Đức Chúa Trời đến nỗi họ phải khích lệ lẫn nhau để tiếp tục! (Mọi người giúp đỡ người lân cận của mình, và nói với anh em mình, “Hãy can đảm lên!”)
i.Đây là phản ứng hợp lý. Đây là phản ứng giống như phản ứng của Phi-e-rơ khi ông thấy quyền năng lớn lao của Chúa Giê-xu (Lu-ca 5:8 Si-môn Phi-e-rơ thấy vậy, liền sấp mình xuống ngang đầu gối Đức Chúa Jêsus, mà thưa rằng: Lạy Chúa, xin ra khỏi tôi, vì tôi là người có tội).
b.7 Thợ mộc giục lòng thợ vàng; kẻ dùng búa đánh bóng giục lòng kẻ đánh đe; luận về việc hàn rằng: Hàn vẫn tốt; đoạn lấy đinh đóng nó cho khỏi lung lay: Họ đã làm gì với nỗi sợ hãi mà họ cảm thấy sau khi gặp Chúa? Họ để nỗi sợ hãi đẩy họ ra xa Đức Chúa Trời thật. Thay vì đầu hàng Đức Chúa Trời vinh quang, uy nghiêm và quyền năng này, họ đã quay lưng lại với Chúa và tự làm cho mình những vị thần, những tượng thần bằng vàng.
i.Ê-sai đổ tràn sự mỉa mai. Phải mất rất nhiều công sức để tạo ra một vị thần tốt. Phải cần đến những người thợ lành nghề (thợ thủ công…thợ kim hoàn…người mài nhẵn bằng búa…người đập đe). Phải cần đến sự tổ chức và làm việc nhóm (“Nó đã sẵn sàng để hàn”). Nếu bạn không làm đúng, vị thần của bạn có thể không đứng vững được (phải lấy đinh đóng nó cho khỏi lung lay).
ii.Người ta vẫn thấy một phần quyền năng và vinh quang của Chúa, chối bỏ điều đó, rồi tự tạo ra thần của riêng mình. Đây là toàn bộ sứ điệp của Phao-lô trong Rô-ma 1:18-25 18 Vả, cơn giận của Đức Chúa Trời từ trên trời tỏ ra nghịch cùng mọi sự không tin kính và mọi sự không công bình của những người dùng sự không công bình mà bắt hiếp lẽ thật. 19 Vì điều chi có thể biết được về Đức Chúa Trời thì đã trình bày ra cho họ, Đức Chúa Trời đã tỏ điều đó cho họ rồi, 20 bởi những sự trọn lành của Ngài mắt không thấy được, tức là quyền phép đời đời và bổn tánh Ngài, thì từ buổi sáng thế vẫn sờ sờ như mắt xem thấy, khi người ta xem xét công việc của Ngài. Cho nên họ không thể chữa mình được, 21 vì họ dẫu biết Đức Chúa Trời, mà không làm sáng danh Ngài là Đức Chúa Trời, và không tạ ơn Ngài nữa; song cứ lầm lạc trong lý tưởng hư không, và lòng ngu dốt đầy những sự tối tăm. 22 Họ tự xưng mình là khôn ngoan, mà trở nên điên dại; 23 họ đã đổi vinh hiển của Đức Chúa Trời không hề hư nát lấy hình tượng của loài người hay hư nát, hoặc của điểu, thú, côn trùng. 24 Cho nên Đức Chúa Trời đã phó họ sa vào sự ô uế theo lòng ham muốn mình, đến nỗi tự làm nhục thân thể mình nữa, 25 vì họ đã đổi lẽ thật Đức Chúa Trời lấy sự dối trá, kính thờ và hầu việc loài chịu dựng nên thế cho Đấng dựng nên, là Đấng đáng khen ngợi đời đời! A-men.
Giải nghĩa theo vietbible liên quan đến sự náo loạn trong những nơi vua Si-ru tới trong đó có cả Israel: câu 4-7 Lời tuyên bố đầy uy quyền trong c. 4 là tiếng nói duy nhất vang lên cách rõ ràng ngự trị trên tình trạng hỗn độn kinh hãi trước khi Si-ru tới. Trong khi giới cầm quyền lo củng cố tinh thần (5-6a), giới thợ thủ công lo chế tạo một loạt các thần cứng cáp, câu 4 đóng khung toàn cảnh trạng này trong chương trình và hành động lâu dài của Gia-vê là Đấng Sáng Tạo. Chương 44:24-45:8 sẽ trình bày rõ ràng đầy đủ.
“Người… dấy lên từ phương Đông” là Si-ru II của nước Ba-tư, sẽ lên làm vua trong vòng một thế kỷ rưỡi (vua này cũng được nêu đích danh trong Es 44:28). Ông ta sẽ chinh phục Ba-by-lôn vào năm 539 TC và chịu trách nhiệm về chiếu chỉ tha cho những người Giu-đa bị lưu đày trở về Giê-ru-sa-lem. Đức Chúa Trời thậm chí có thể sử dụng cả một nhà vua ngoại đạo để bảo vệ và chăm lo cho dân Y-sơ-ra-ên, vì vua Si-ru II đang cầm quyền kiểm soát trên tất cả các đế quốc và tình hình chính trị trên thế gian này. (Kinh Thánh giải nghĩa thế kỷ 21 Vietbible 2.0)
B.Đức Chúa Trời khích lệ dân Israel.
1.(8-9) Israel khác với những xứ xa xôi.
a.8 Nhưng, hỡi Y-sơ-ra-ên, ngươi là tôi tớ ta: Trái ngược với dân tộc chối bỏ Đức Chúa Trời và làm thần tượng ở những vùng đất xa xôi, Y-sơ-ra-ên – hãy nhớ tên này có nghĩa là “Được Đức Chúa Trời cai trị” – Y-sơ-ra-ên là tôi tớ của CHÚA.
i.Một tôi tớ của Chúa sẽ không bao giờ biến Chúa thành hình ảnh của riêng mình, ý tưởng của riêng mình về việc Chúa nên như thế nào. Người hầu không bảo chủ mình phải làm gì, hay phải như thế nào. Người hầu biết ai là chủ và ai là người hầu.
ii.“Israel được gọi hai lần là người hầu (theo nghĩa đen là ‘nô lệ’), nghĩa là một người không có địa vị hoặc quyền lợi – nhưng người hầu này thuộc về một ông chủ vĩ đại.” (Motyer)
b.8bcòn ngươi, Gia-cốp, là kẻ ta đã chọn: Để ngăn chặn Israel trở đừng nên kiêu ngạo, Đức Chúa Trời sẽ nhanh chóng làm cho sự sưng phồng của họ vỡ ra. Nếu họ là Y-sơ-ra-ên – “Được Đức Chúa Trời cai trị” – thì họ cũng là Gia-cốp – “Kẻ lừa đảo gian trá, không đáng tin cậy.” Họ chỉ là tôi tớ của Đức Chúa Trời vì Ngài đã chọn họ.
c.8cdòng giống của Áp-ra-ham, bạn ta: Israel đứng ở nơi này vì mối quan hệ gia đình của họ với Abraham. Vì Abraham là bạn của Chúa, nên con cháu của ông cũng có một vị trí đặc biệt trước Chúa.
i.Giô-sa-phát biết rằng Áp-ra-ham là bạn của Đức Chúa Trời (2 Sử ký 20: 7 Hỡi Đức Chúa Trời chúng tôi! Ngài há chẳng phải đã đuổi dân ở xứ nầy khỏi trước mặt dân Y-sơ-ra-ên của Ngài, mà ban xứ ấy cho dòng dõi Áp-ra-ham, là bạn hữu Chúa, làm sản nghiệp đời đời sao?). Gia-cơ biết rằng Áp-ra-ham là bạn của Đức Chúa Trời (Gia-cơ 2: 23 Vậy được ứng nghiệm lời Kinh thánh rằng: Áp-ra-ham tin Đức Chúa Trời, và điều đó kể là công bình cho người; [SaSt 15:6]SaSt 15:6 và người được gọi là bạn Đức Chúa Trời.). Chúng ta cũng là bạn của Đức Chúa Trời, không phải vì mối quan hệ của chúng ta với Áp-ra-ham, mà vì mối quan hệ của chúng ta với Con Đức Chúa Trời, là Chúa Giê-xu. Giăng 15:14-15 14 Ví thử các ngươi làm theo điều ta dạy, thì các ngươi là bạn hữu ta. 15 Ta chẳng gọi các ngươi là đầy tớ nữa, vì đầy tớ chẳng biết điều chủ mình làm; nhưng ta đã gọi các ngươi là bạn hữu ta, vì ta từng tỏ cho các ngươi biết mọi điều ta đã nghe nơi Cha ta.
d.9 ta đã cầm lấy ngươi từ đầu cùng đất, gọi ngươi từ các góc đất, mà bảo ngươi rằng: Ngươi là tôi tớ ta; ta đã lựa ngươi, chưa từng bỏ ngươi: Một lần nữa, địa vị đặc biệt của Israel trước mặt Đức Chúa Trời là vì sáng kiến của Đức Chúa Trời, không phải vì thành tựu của Israel. Israel khác với những người làm thần tượng ở những vùng đất xa xôi vì công việc của Đức Chúa Trời trong họ, không phải vì sự vĩ đại của riêng họ.
Câu 9: Đức Chúa Trời đã chọn dân Y-sơ-ra-ên thông qua Ap-ra-ham vì Ngài muốn như thế, chớ không phải vì dân ấy xứng đáng được như thế (Phu 7:6-8 Vì ngươi là một dân thánh cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi; Ngài đã chọn ngươi trong muôn dân trên mặt đất, đặng làm một dân thuộc riêng về Ngài. 7 Đức Giê-hô-va tríu mến và chọn lấy các ngươi, chẳng phải vì các ngươi đông hơn mọi dân khác đâu; thật số các ngươi là ít hơn những dân khác. 8 Nhưng ấy vì Đức Giê-hô-va thương yêu các ngươi, và giữ lời thề mà Ngài đã lập cùng tổ phụ các ngươi, nên Đức Giê-hô-va nhờ tay mạnh rút các ngươi ra, chuộc khỏi nhà nô lệ, và cứu khỏi tay Pha-ra-ôn, vua xứ Ê-díp-tô; Và Phục truyền luật lệ ký 9:4-6 4 Khi Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã đuổi chúng nó khỏi trước mặt ngươi, chớ nói trong lòng rằng: Ấy vì cớ sự công bình tôi mà Đức Giê-hô-va khiến tôi vào nhận lấy xứ nầy; thật là bởi gian ác của các dân tộc đó, nên Đức Giê-hô-va mới đuổi chúng nó ra khỏi trước mặt ngươi. 5 Ngươi vào nhận lấy xứ của các dân tộc ấy, chẳng phải vì cớ sự công bình ngươi, hay là lòng chánh trực của ngươi đâu nhưng vì cớ sự gian ác của chúng nó, nên Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi sẽ đuổi chúng nó ra khỏi trước mặt ngươi, để làm cho ứng nghiệm lời hứa Ngài đã thề cùng các tổ phụ ngươi, là Áp-ra-ham, Y-sác, và Gia-cốp. 6 Vậy, khá biết rằng chẳng phải vì cớ sự công bình ngươi mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi cho ngươi nhận lấy xứ tốt tươi nầy đâu; bởi ngươi vẫn là một dân cứng cổ.). Mặc dù Đức Chúa Trời đã chọn dân Y-sơ-ra-ên để đại diện cho Ngài trên thế gian này, họ đã thất bại trong công việc đó, cho nên Ngài đã trừng phạt họ và đưa họ đi đày. Giờ đây, tất cả các tín đồ đều là tuyển dân của Đức Chúa Trời, và mọi người đều có trách nhiệm đại diện cho Ngài trên thế gian. Rồi sẽ có một ngày Đức Chúa Trời gọi toàn thể những người tận trung với Ngài đến với Ngài. Chúng ta không cần phải sợ hãi, vì 1. Đức Chúa Trời ở với chúng ta (“ta ở với ngươi, 2. Đức Chúa Trời đã thiết lập một mối quan hệ với chúng ta (“ta là Đức Chúa Trời ngươi”), và 3. Ngài bảo đảm sẽ ban sức lực Ngài cho chúng ta, giúp đỡ chúng ta và cho chúng ta chiến thắng tội lỗi và sự chết. Bạn có nhận ra tất cả các cách thức mà Đức Chúa Trời đã giúp đỡ bạn chưa? (Kinh Thánh giải nghĩa thế kỷ 21 Vietbible 2.0)
2.câu 10-13 Đừng sợ, vì có sự giúp đỡ của Chúa.
a.10 Đừng sợ, vì ta ở với ngươi: Đây vừa là một mệnh lệnh vừa là một lời hứa. Israel được lệnh không được sợ. Sợ hãi, lo lắng và bồn chồn thường là tội lỗi. Khi Đức Chúa Trời cai trị các dân tộc như được mô tả trong Ê-sai 41:2-4, Đức Chúa Trời đã chọn chúng ta và yêu thương chúng ta như được mô tả trong Ê-sai 41:8-9, khi Đức Chúa Trời bảo chúng ta đừng sợ, chúng ta phải coi trọng điều đó! Nhưng cũng có một lời hứa. Chúng ta không sợ, vì CHÚA đã phán với chúng ta, Ta ở cùng các ngươi. Chúng ta còn cần gì nữa? Nếu Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta, thì ai có thể chống lại chúng ta? (Rô-ma 8:31)
i.Chúng ta dễ sợ hãi và nản lòng hơn khi ở một mình. Nhưng chúng ta không bao giờ cô đơn vì Chúa đã tuyên bố, đừng sợ, vì Ta ở cùng ngươi.
b.10bchớ kinh khiếp, vì ta là Đức Chúa Trời ngươi!:: Như thể Đức Chúa Trời đã nói với dân sự của Ngài, “Hãy nhớ Ta? Đức Chúa Trời của mọi quyền năng và vinh quang? Ta là Đấng đó. Ta là Đức Chúa Trời của các ngươi.” Nhiều năm trước, JB Phillips đã viết một cuốn sách tuyệt vời có tựa đề, Đức Chúa Trời của các ngươi quá nhỏ bé. Trong đó, ông đã chỉ ra rằng khi mọi người quên đi sự vĩ đại của Đức Chúa Trời, họ dễ dàng trở nên nản lòng. Nhưng Đức Chúa Trời phán, đừng nản lòng, vì Ta là Đức Chúa Trời của các ngươi.
c.10cTa sẽ bổ sức cho ngươi; phải, ta sẽ giúp đỡ ngươi, lấy tay hữu công bình ta mà nâng đỡ ngươi: Sức mạnh và vinh quang của Chúa khiến Ngài có thể giúp chúng ta. Nhưng chính tình yêu của Ngài khiến Ngài nói, “ Ta sẽ giúp ngươi.”
i.Các thần tượng phải được đóng chặt bằng đinh, để chúng không bị lung lay (Ê-sai 41:7). Bạn phải nâng đỡ chúng. Nhưng Đức Chúa Trời nâng đỡ chúng ta; Ta sẽ nâng đỡ ngươi bằng cánh tay phải công chính của Ta. Bạn không bao giờ nên có một Đức Chúa Trời mà bạn phải nâng đỡ.
ii.Biết được điều này, chúng ta có thấy bản chất khủng khiếp của nỗi sợ hãi và sự vô tín của mình không? Họ nói với Chúa, “Ngài không ở cùng tôi. Ngài không phải là Đức Chúa Trời của vinh quang và quyền năng. Ngài không thực sự yêu tôi.”
iii.“Mọi người trung thực đều cảm thấy mình có quyền được tin tưởng. Họ nói về danh dự của một người trung thực, và nếu bạn nói, ‘Tôi không thể tin bạn,’ và thậm chí bắt đầu than thở rằng bạn không có đức tin vào anh ta, thì sự phản ánh không phải ở bản thân bạn, mà ở người mà bạn không thể tin tưởng. Và liệu có bao giờ đến mức này không, rằng chính con cái của Chúa sẽ nói rằng họ không thể tin Chúa của họ? Ôi, tội lỗi của các tội lỗi! Điều đó tước đi chính Thần tính của Chúa, vì nếu Chúa không chân thật, thì Ngài không phải là Chúa; và nếu Ngài không xứng đáng để được tin tưởng, thì Ngài cũng không xứng đáng để được tôn thờ, vì một Chúa mà bạn không thể tin tưởng thì bạn không thể tôn thờ.” (Spurgeon)
iv.11 Nầy, những kẻ nổi giận cùng ngươi sẽ hổ thẹn nhuốc nhơ, một phần là sự ứng nghiệm lời hứa của Đức Chúa Trời với Áp-ra-ham trong Sáng thế ký 12:3: Ta sẽ ban phước cho những ai chúc phước ngươi, và Ta sẽ rủa sả kẻ nào rủa sả ngươi. Đức Chúa Trời luôn nghiền nát các quốc gia và phong trào bài Giu-đa, và trong triều đại của Đấng Mê-si, Ngài sẽ nghiền nát chúng hoàn toàn.
d.11 Nầy, những kẻ nổi giận cùng ngươi sẽ hổ thẹn nhuốc nhơ. Những kẻ dấy lên nghịch cùng ngươi sẽ ra hư không và chết mất. 12 Những kẻ công kích ngươi, ngươi sẽ tìm nó mà chẳng thấy; những kẻ giao chiến cùng ngươi sẽ bị diệt và thành không: Đức Chúa Trời sẽ đối phó với kẻ thù của chúng ta nếu chúng ta giữ lòng tin cậy nơi Ngài. Ngài biết cách làm cho kẻ thù của chúng ta – dù là người hay quỷ – phải hổ thẹn và nhục nhã.
e.13 Vì ta, là Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, sẽ nắm tay hữu ngươi, và phán cùng ngươi rằng: Đừng sợ, ta sẽ giúp đỡ ngươi: Trong Ê-sai 41:10, Đức Chúa Trời đã hứa sẽ nâng đỡ ngươi bằng tay hữu công bình của Ta. Đó là bàn tay của Đức Chúa Trời nâng đỡ chúng ta. Bây giờ, chúng ta thấy bàn tay của Đức Chúa Trời nắm tay hữu chúng ta, và ban cho chúng ta sức mạnh vượt qua nỗi sợ hãi, vượt qua sự nghi ngờ và thắng vượt kẻ thù của chúng ta.
3.câu 14-16 Đừng sợ, với sự giúp đỡ của Chúa, không có trở ngại nào là quá lớn.
a.14 hỡi sâu bọ Gia-cốp, và các người của dân Y-sơ-ra-ên, đừng sợ chi hết, ta sẽ giúp ngươi, Đức Giê-hô-va phán vậy, tức là Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên, và là Đấng chuộc ngươi: Ý niệm về sâu bọ gắn liền với tên Gia-cốp, nhưng ý niệm về con người gắn liền với tên Y-sơ-ra-ên.
i.“Trong lời bình luận của Ra-bi về năm cuốn sách của Moses, Yelamedenu được hỏi, Tại sao người Israel được gọi là sâu bọ? Để chỉ ra rằng, giống như con sâu không cắn, tức là không gặm cây tuyết tùng, nhưng bằng cái miệng rất mềm của nó, tuy nhiên nó vẫn phá hủy được gỗ cứng; vì vậy, tất cả sức mạnh của người Israel đều nằm ở lời cầu nguyện, qua đó họ đánh bại những kẻ gian ác trên thế giới này, mặc dù chúng mạnh mẽ như cây tuyết tùng, mà chúng được so sánh.” Thì con sâu vẫn thắng (Clarke)
ii.“Cái tên Jacob, khi áp dụng cho Israel ở đây, luôn luôn ám chỉ đến quá khứ thấp hèn và gian dối của Israel, vì vậy nó không phải là một vinh dự.” (Bultema)
iii.và là Đấng chuộc ngươi: “ Đấng Cứu Chuộc là Chúa, hãy xem Ê-sai 35: 9 Trên đường đó không có sư tử, không có một thú dữ nào lên; chẳng ai gặp nó ở đó. Song những kẻ được chuộc sẽ bước đi đường ấy, Người thân bà con gần gũi nhất, người đảm nhận những nhu cầu của người dân như thể đó là nhu cầu của chính mình.” (Motyer)
b.15 Nầy, ta sẽ lấy ngươi làm cái bừa nhọn, thật mới và có răng bén. Ngươi sẽ tán các núi và nghiền nhỏ ra, làm cho các gò nên giống như cám mịn. 16 Ngươi sẽ dê nó, gió sẽ lùa đi, gió lốc sẽ làm tan lạc: Đức Chúa Trời sẽ giúp đỡ Israel và ban cho họ sức mạnh, để họ có thể đốn hạ núi như thể họ là một cỗ máy đạp lúa lớn, loại bỏ núi và thấy bụi của chúng bị thổi bay. Điểm chính yếu rõ ràng là: không có gì, thậm chí cả một ngọn núi, cũng sẽ không thể cản đường họ khi Đức Chúa Trời giúp đỡ họ.
i.“Tôi không biết ai khác ngoài Đấng Tạo Hóa có thể lấy một con sâu yếu ớt và làm cho nó sắc nhọn bằng răng! Chúa có thể làm điều đó.” (Redpath)
ii.Chúa Giê-su đã bày tỏ cùng một ý tưởng trong Ma-thi-ơ 17:20: Ngài đáp rằng: Ấy là tại các ngươi ít đức tin: Vì ta nói thật cùng các ngươi, nếu các ngươi có đức tin bằng một hột cải, sẽ khiến núi nầy rằng: Hãy dời đây qua đó, thì nó liền dời qua, và không có sự gì mà các ngươi chẳng làm được.
c.16bnhưng ngươi sẽ vui mừng trong Đức Giê-hô-va, khoe mình trong Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên: Khi chúng ta vượt qua những trở ngại lớn với sự giúp đỡ của Chúa, chúng ta biết đó là công việc của Ngài. Chúng ta vui mừng trong Chúa, không phải trong chính mình. Chúng ta vinh quang, chúng ta khoe mình trong Đấng Thánh của Israel, không phải trong chính mình.
4.(17-20) Đừng sợ, Đức Chúa Trời có nguồn lực dồi dào.
a.17-18 17 Những kẻ nghèo nàn thiếu thốn tìm nước mà không được, lưỡi khô vì khát; nhưng ta, Đức Giê-hô-va, sẽ nhậm lời họ; ta, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, sẽ không lìa bỏ họ đâu. 18 TA SẼ KHIẾN SÔNG CHẢY RA TRÊN ĐỈNH NÚI TRỌI, và suối trào lên giữa trũng. Ta sẽ biến sa mạc thành ao, và đất khô thành nguồn nước.: Đáp lại tiếng kêu của những người nghèo và thiếu thốn, những người lưỡi khô vì khát, Chúa gửi đến họ nguồn nước kỳ diệu. Chúa có những nguồn lực và nguồn cung cấp mà chúng ta không biết gì về chúng, và Ngài thích cung cấp cho chúng ta từ những nguồn lực ẩn giấu của Ngài.
b.19 Ta sẽ đặt trong đồng vắng những cây hương bách, cây tạo giáp (BHĐ Cây keo), cây sim và cây dầu (BHĐ cây ô-liu). Ta sẽ trồng chung nơi sa mạc những cây tùng, cây sam, cây hoàng dương cằn cỗi nhất và biến nó thành một khu rừng.
i.“Nước và bóng mát là hai nhu cầu lớn nhất của lữ khách sa mạc…. Không có cây nào được đề cập là cây ăn quả: vấn đề là nơi trú ẩn, không phải thức ăn.” (Motyer)
c.20 hầu cho mọi người xem thấy và biết, ngẫm nghĩ và cùng nhau hiểu rằng tay Đức Giê-hô-va đã làm sự đó, Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên đã dựng nên sự đó: Khi tất cả mọi thứ xảy ra, mọi người sẽ biết điều này. Nguồn cung cấp nước và rừng kỳ diệu trong vùng hoang dã là không thể nếu không có Chúa, vì vậy Ngài nhận được vinh quang khi công việc hoàn thành.
C.Sự thờ ngẫu tượng đang bị xét xử.
1.(21) Đức Chúa Trời gọi các ngẫu tượng và những người thờ chúng đến để xét xử.
a.21 Đức Giê-hô-va phán: Hãy trình đơn các ngươi (BHĐ Hãy trình bày vụ kiện của các ngươi): Chúa là công bằng. Ngài sẽ không lên án các thần tượng, các vị thần giả của các quốc gia và những người thờ phụng chúng, mà không có một phiên tòa công bằng. Vì vậy, Ngài đã mời gọi những thần tượng này và những người thờ phụng chúng đến và trình bày vụ kiện của các ngươi. “Nào chúng ta hãy nghe câu chuyện từ góc nhìn các ngươi.” 21bHãy đưa ra những lập luận vững chắc nhất về hình tượng mình đi. “Hãy cho chúng ta nghe những lập luận hay nhất của ngươi.”
b.21b VUA CỦA GIA-CỐP PHÁN: Hãy bày tỏ lẽ mạnh các ngươi (BD2020 Vua của Gia-cốp phán: “Hãy đưa ra những lập luận vững chắc nhất về hình tượng mình đi”.): Đây là nơi duy nhất trong Kinh thánh mà Đức Chúa Trời dùng danh hiệu này. VUA CỦA GIA-CỐP chỉ được dùng ở đây, nhưng danh hiệu vua của Y-sơ- ra-ên được dùng 138 lần trong Kinh thánh, chủ yếu là cho Đấng nam nhi (bậc trượng phu), nhưng cũng dành cho Chúa GIÊ-HÔ-VA trong Ê-sai 44:6 Đức Giê-hô-va, là Vua và Đấng Cứu chuộc của Y-sơ-ra-ên, là Đức Giê-hô-va vạn quân, phán như vầy: Ta là đầu tiên và cuối cùng; ngoài ta không có Đức Chúa Trời nào khác. và Sô-phô-ni 3:15 Đức Giê-hô-va đã trừ bỏ sự phán xét ngươi, khiến kẻ thù nghịch cách xa ngươi; Vua của Y-sơ-ra-ên, tức là Đức Giê-hô-va, ở giữa ngươi, ngươi sẽ không gặp tai vạ nữa. Và danh hiệu VUA CỦA Y-SƠ- RA-ÊN cũng dành cho Chúa Giê-su như trong Giăng 1:49 Na-tha-na-ên lại nói: Lạy thầy, thầy là Con Đức Chúa Trời, thầy là Vua dân Y-sơ-ra-ên và Giăng 12:13 đọc từ câu 12 Qua ngày sau, có một đám dân đông đến đặng dự lễ, biết Đức Chúa Jêsus lên thành Giê-ru-sa-lem, 13 bèn lấy những lá kè ra đón Ngài, và reo lên rằng: Hô-sa-na! Chúc phước cho Đấng nhân danh Chúa mà đến, là Vua của Y-sơ-ra-ên!.
2.(22-24) Tại phiên tòa Đức Chúa Trời thẩm vấn các bị cáo – các thần tượng và những người thờ chúng.
a.22 Phải, HÃY THUẬT LẠI ĐI! Hãy rao cho chúng ta điều sẽ xảy đến! Hãy tỏ ra những điều đã có lúc trước, cho chúng ta để ý nghiệm sự cuối cùng nó là thế nào, hay là bảo cho chúng ta biết những sự hầu đến: Chúa đã mời các thần tượng Hãy trình bày vụ kiện của các ngươi trong Ê-sai 41:21(BD2020). Nhưng không thấy có ai trình bày; những từ tiếp theo là việc Chúa chất vấn các thần tượng. Tại sao các thần tượng không trình bày vụ kiện của họ và tự bảo vệ mình? Bởi vì chúng là những bức tượng câm không thể nói được! Vì vậy, việc chất vấn tiếp tục, và Chúa thẩm vấn các bị cáo.
b.22 Phải, HÃY THUẬT LẠI ĐI! Hãy rao cho chúng ta điều sẽ xảy đến!: Nếu những thần tượng này thực sự là thần, thì chắc chắn họ biết tương lai và quá khứ. Sau đó, hãy để họ nói lên. Hãy rao cho chúng ta điều sẽ xảy đến! Sau đó, Hãy tỏ ra những điều đã có lúc trước, cho chúng ta để ý nghiệm sự cuối cùng nó là thế nào, hay là bảo cho chúng ta biết những sự hầu đến. Các vị thần biết những điều này, phải không? Hãy làm điều đó để chúng ta có thể biết rằng các ngươi là thần.
Dân Y-sơ-ra-ên được bao quanh bởi những dân mà các thần của họ được cho là có quyền năng đặc biệt như khiến cho ngũ cốc mọc lên và đem chiến thắng đến khi có chiến tranh. Tuy nhiên, các thần ấy đã không giải cứu được họ. Một vị thần chỉ có quyền lực giới hạn hay chẳng có quyền năng chi cả thì không phải là chân thần. Khi nào chúng ta bị cám dỗ đặt lòng tin cậy vào một điều gì khác hơn là Đức Chúa Trời hằng sống – như tiền bạc, nghề nghiệp, gia đình, hoặc thậm chí là lực lượng quân sự thì chúng ta phải ngưng lại ngay và đặt ra một số câu hỏi nghiêm túc. Nó có giải quyết được vấn đề không? Nó có cung cấp liên tục cái mà chúng ta đang tìm kiếm không? Đức Chúa Trời thì có giải cứu. Một khi Ngài đã hứa, thì Ngài sẽ giữ lời. Ngài là Đức Chúa Trời hoàn toàn đáng tin cậy duy nhất. (vietbible)
c.23 Hãy rao những việc sẽ xảy đến sau nầy, cho chúng ta biết các ngươi là thần, CŨNG HÃY XUỐNG PHƯỚC HOẶC XUỐNG HỌA ĐI, hầu cho chúng ta cùng nhau xem thấy và lấy làm lạ: Giống như Chúa đứng trong một phiên tòa, thẩm vấn hàng ngàn thần tượng có kích thước và kiểu dáng khác nhau, và cuối cùng kêu lên, “Hãy làm gì đó xem! Hãy làm điều thiện hoặc làm điều ác! Các ngươi không thể làm gì sao? ”
d.24 Nầy, CÁC NGƯƠI CHẲNG RA GÌ (bản tiếng anh: chẳng là gì cả), sự các ngươi làm cũng là vô ích; kẻ lựa chọn các ngươi là đáng gớm ghiếc! (BD2020 Ai chọn lựa các ngươi thật đáng kinh tởm): Nhưng các thần tượng không thể nhúc nhích làm gì được. Vậy nên, lời buộc tội được đưa ra dựa trên bằng chứng: công việc của các ngươi chẳng là gì cả; kẻ chọn lựa thờ phượng các ngươi thật đáng kinh tởm.
i.Ngày nay, việc thờ hình tượng vẫn là một điều kinh tởm. Mặc dù ít người cúi mình trước các bức tượng, nhưng nhiều người vẫn tạo ra một vị thần theo ý kiến riêng của họ và quyết định rằng đó là vị thần mà họ sẽ tôn trọng. Ngay cả nhiều người đi nhà thờ cũng làm như vậy ngày nay. “Cuộc xung đột tâm linh diễn ra ngày nay có cùng bản chất và tính chất như bạn thấy được mô tả ở đây. Vấn đề vẫn chưa được giải quyết trong tâm trí của con người, mặc dù nó đã được giải quyết vĩnh viễn trong tâm trí của Chúa. Thế giới vẫn đang nỗ lực hết sức để thể hiện sự tôn thờ tạo vật của mình thay vì Đấng Tạo Hóa. Sự tôn thờ của nó giống như sự bảo trợ cho lớp vỏ tôn giáo hơn là cúi mình khuất phục trước một cây thập tự trống, một ngai vàng có Đức Vua đang ngự và là Vua của các vua trong vinh quang.” (Redpath)
e.24 Nầy, CÁC NGƯƠI CHẲNG RA GÌ (bản tiếng anh: chẳng là gì cả), sự các ngươi làm cũng là vô ích; kẻ lựa chọn các ngươi là đáng gớm ghiếc!: Phao-lô đã trích dẫn ý tưởng này trong 1 Cô-rinh-tô 8:4, khi ông viết, Vậy, về sự ăn của cúng tế các thần tượng, chúng ta biết thần tượng trong thế gian thật là hư không, chỉ có một Đức Chúa Trời, chớ không có thần nào khác.
3.(25-29) Lời Chúa kết luận: Các thần tượng đều vô giá trị, và con người thì rất hạn hẹp.
a.25 TA DẤY LÊN MỘT NGƯỜI TỪ PHƯƠNG BẮC, VÀ NGƯỜI ĐÃ ĐẾN; người kêu cầu danh ta từ phía mặt trời mọc, giẵm lên trên các quan trưởng như giẵm trên đất vôi, khác nào thợ gốm nhồi đất sét (BHĐ đọc phần sau là Người sẽ giẫm lên những kẻ cai trị như giẫm trên bùn đất, Như thợ gốm nhồi đất sét dưới chân: Trái ngược với các thần tượng không thể nói trước được tương lai, thì CHÚA biết. Ngài biết rằng Ngài sẽ đưa Si-ru từ phương bắc đến chinh phục người Babylon, những kẻ đã chinh phục Judah và Jerusalem và bắt họ làm tù binh. Chúa sẽ sử dụng Si-ru để cho phép người Giu-đa lưu vong trở về (Ê-xơ-ra 1).
i.“Si-ru rất kính trọng Đức Giê-hô-va, như chúng ta có thể đọc trong lời tuyên bố của ông về việc giải phóng Israel trong Ê-xơ-ra 1. Trong đó, ông tuyên bố đúng rằng Đức Giê-hô-va đã ban cho ông tất cả các vương quốc trên đất.” (Bultema)
ii.“’ PHƯƠNG BẮC‘ được bao gồm vì người Ba Tư đã chinh phục vùng đất phía bắc Babylon trước khi xâm lược biên giới của Ba-by-lôn.” (Wolf)
b.26 AI ĐÃ TỎ RA ĐIỀU ĐÓ TỪ LÚC BAN ĐẦU CHO CHÚNG TA BIẾT? Ai đã rao ra từ trước, đặng chúng ta nói rằng, người là công bình? Nhưng chẳng ai rao hết, chẳng ai báo hết, chẳng ai từng nghe tiếng các ngươi. 27 Ấy chính ta đã phán trước nhứt cùng Si-ôn rằng: Nầy, chúng nó đây! Ta sẽ sai một kẻ báo tin lành đến Giê-ru-sa-lem: Chứ Không phải các thần tượng; chúng không biết gì cả. Đó không phải con người, vì câu 28 đọc theo BHĐ Ta nhìn xem nhưng chẳng có ai cả; Trong số họ, không có một cố vấn Để khi Ta hỏi, họ có thể đáp một lời.
c.câu 29 Thật, HỌ CHỈ LÀ HƯ VÔ HẾT THẢY; CÔNG VIỆC HỌ CŨNG THÀNH KHÔNG, tượng đúc của họ chẳng qua là gió và sự lộn lạo |đọc theo BHĐ: Nầy, tất cả họ chỉ là hư ảo; Công việc của họ là vô giá trị: Cuối cùng, bản án được đọc tại phiên tòa. Ngoài Chúa ra, trong kế hoạch vĩ đại của mọi thứ, tất cả sự vĩ đại của con người đều là vô giá trị, và tất cả các công trình vĩ đại đều chẳng là gì cả. Và các thần tượng thì sao? Những tượng đúc của họ chẳng qua là gió và sự lộn lạo.
i.“Chương này là chương TA MUỐN vĩ đại của Kinh thánh (TIẾNG VIỆT DỊCH TA MUỐN LÀ TA SẼ – I WILL). Không dưới mười bốn lần trong phạm vi của những câu này, Chúa củng cố thẩm quyền của Ngài bằng lời hứa, ‘TA MUỐN.’” (Redpath) Hãy xem tất cả chúng:
- TA SẼ |TA MUỐN bổ sức cho ngươi bản 2020 TA SẼ |TA MUỐN thêm sức cho con bản tiếng anh: Ta sẽ làm cho ngươi mạnh mẽ. (Ê-sai 41:10)
- TA SẼ |TA MUỐN giúp đỡ ngươi. (Ê-sai 41:10, 13 và 14)
- TA SẼ |TA MUỐN lấy tay hữu công bình ta mà nâng đỡ ngươi. Tuy Bản truyền thống không có chữ ta sẽ này nhưng các bản khác thì có, như BD2020 TA SẼ nâng đỡ con bằng tay phải công bình của Ta.(Ê-sai 41:10)
- TA SẼ |TA MUỐN lấy ngươi làm cái bừa nhọn, thật mới và có răng bén. (Ê-sai 41:15)
- TA SẼ |TA MUỐN khiến sông chảy ra trên đỉnh núi trọi, và suối trào lên giữa trũng. (Ê-sai 41:18)
- TA SẼ |TA MUỐN biến sa mạc thành ao, và đất khô thành nguồn nước. (Ê-sai 41:18)
- TA SẼ |TA MUỐN đặt trong đồng vắng những cây hương bách, cây tạo giáp, cây sim và cây dầu. (Ê-sai 41:19)
- TA SẼ |TA MUỐN trồng chung nơi sa mạc những cây tùng, cây sam, cây hoàng dương. (Ê-sai 41:19)
- TA SẼ |TA MUỐN sai một kẻ báo tin lành đến Giê-ru-sa-lem. (Ê-sai 41:27)
ii.Đây là sự tương phản đáng chú ý với Ê-sai 14 – chương “Ta muốn” của Satan. Sau đây là những tuyên bố “Ta sẽ” của Satan:
- Ta sẽ | Ta muốn lên trời. (Ê-sai 14:13)
- Ta sẽ | Ta muốn nhắc ngai ta lên trên các ngôi sao Đức Chúa Trời (Ê-sai 14:13)
- Ta sẽ | Ta muốn ngồi trên núi hội về cuối cùng phương bắc. (Ê-sai 14:13)
- Ta sẽ | Ta muốn lên trên cao những đám mây. (Ê-sai 14:14)
- Ta sẽ | Ta muốn làm ra mình bằng Đấng Rất Cao. (Ê-sai 14:14)
iii.Những lời tuyên bố “Ta muốn” của Satan đều là kiêu ngạo và tự định hướng. Mỗi lời “TA MUỐN” của CHÚA trong Ê-sai 41 đều vì lợi ích và phước lành của dân sự Ngài. Mặc dù Satan đã được nâng lên trong sự kiêu ngạo, và tuyên bố “Ta muốn”, nhưng không có lời nào trong số chúng xảy ra. Nhưng mỗi lời tuyên bố “TA MUỐN” của Đức Chúa Trời đều sẽ được ứng nghiệm.
iv.“Khi Chúa phán, ‘TA MUỐN‘ Ngài phán với tất cả thẩm quyền của sự toàn năng. Ngài đã thấy trước mọi khó khăn. Ngài đã nghiên cứu mọi trở ngại có thể xảy ra trên đường Ngài. Ngài đã lường trước mọi tình huống bất trắc có thể xảy ra. Ngài biết điểm yếu của những người mà Ngài hứa với, nhưng Ngài phán, ‘ TA MUỐN!‘” (Redpath)
ghi chú:
(Kinh Thánh giải nghĩa thế kỷ 21 Vietbible 2.0)
chữ lộn lạo (câu 29)
תֹּ֫הוּ (TO.HU) vô hình (H8414)
Từ này xuất hiện hơn 20 lần
Nội dung
1) vô hình trạng, vô tướng, hỗn loạn, không thực, trống rỗng
1a) vô hình, vô tướng (của trái đất nguyên thủy)
1a1) hư vô, không gian trống rỗng
1b) thứ trống rỗng hoặc không thực (của thần tượng) (hình)
1c) đất hoang, nơi hoang dã (của những nơi vắng vẻ)
1d) nơi hỗn loạn
1e) phù phiếm
các câu Kinh Thánh có chữ TO.HU này trong:
Sáng thế ký 1:2; Phục truyền luật lệ ký 32:10; 1Sa-mu-ên 12:21; Thi thiên 107:40; Ê-sai 24:10; Ê-sai 29:21; Ê-sai 34:11; Ê-sai 40:17; Ê-sai 40:23; Ê-sai 41:29; Ê-sai 44:9; Ê-sai 45:18-19; Ê-sai 49:4; Ê-sai 59:4; Giê-rê-mi 4:23